Bóng Đêm Theo Đuôi
Canh ba. Gió bắc.
Trường An rời phòng qua cửa sổ phía sau, đường cũ, khe tường giữa hai tòa nhà Kiếm Phong, xuống dốc phía nam, qua rừng thông, ra ngoài tông qua lỗ hổng kết giới mà hắn đã tìm ra từ tháng thứ ba. Lỗ hổng nhỏ, vừa một người, nằm dưới rễ cây cổ thụ sáu trăm năm, kinh mạch cây đã hút linh lực kết giới đến mức tạo ra một vùng chết. Cố Bách không biết, vì lão gia cố từ bên trong, không ai gia cố rễ cây.
Rừng đêm, tối, ẩm, tiếng côn trùng. Mười lăm dặm theo hướng đông bắc, nơi sườn núi chuyển sang đá xám, cây thưa, gió mạnh hơn.
Như Yên đứng dưới gốc tùng già, áo đen, tóc buộc cao, mùi hoa mơ nhạt. Mắt sáng trong bóng tối, kiểu sáng của linh lực Linh Hải tầng 5 kìm nén nhưng vẫn rò qua đồng tử.
– Nhanh.
Trường An dừng cách năm bước.
– Trầm Mặc. Linh Hải bao nhiêu thật sự?
Như Yên nhìn hắn. Lâu. Rồi nói:
– Tám.
Linh Hải tầng 8. Không phải tầng 6 như ta biết lúc trước. Hắn giấu.
– Hắn giấu hai tầng?
– Hắn không giấu. Đó là tin mới. Đột phá hai tháng trước, ngay sau khi kiểm tra ngươi. Giáo chủ thưởng công.
Thưởng công vì kiểm tra ta. Nghĩa là giáo chủ hài lòng với kết quả "Đạt." Nhưng nếu hài lòng, tại sao vẫn giao tối hậu thư?
Vì "Đạt" là bề mặt. Bên dưới, giáo chủ vẫn muốn kiểm tra thêm, qua hành động: giết Tần Ngọc Lâm. Nếu ta giết, ta vẫn trung thành. Nếu ta không giết, Trầm Mặc sẽ đến.
Trầm Mặc Linh Hải 8. Thanh Sơn Linh Hải 7. Ta Linh Hải sơ kỳ. Không ai trong Thanh Vân cản được hắn ngoài Cố Bách.
– Điểm yếu?
– Không có.
Hai chữ. Phẳng. Như Yên không phải người nói cho vui.
– Hắn từng là đệ tử thân truyền của Vô Sinh, trước ngươi. Bị thay vì không đủ thông minh, nhưng về chiến đấu, hắn giỏi hơn ngươi hai bậc.
Sư huynh. Trầm Mặc là sư huynh ta. Sư phụ thay hắn bằng ta vì ta biết nghĩ, còn hắn chỉ biết giết. Nhưng "chỉ biết giết" ở Linh Hải 8 thì ta không có cửa.
– Hàn Dạ đang viết báo cáo gì?
Như Yên im. Gió thổi tóc cô bay ngang mặt, cô gạt bằng tay, động tác nhỏ, kiểu nhỏ mà Trường An nhớ từ năm chín tuổi.
– Hàn Dạ gửi báo cáo về giáo chủ mỗi tuần. Nội dung ta không rõ, nhưng...
Cô nhìn hắn.
– Báo cáo tuần trước có đề cập "dấu hiệu bất thường ở mục tiêu A." Mục tiêu A là ngươi.
"Dấu hiệu bất thường." Hàn Dạ biết ta phản từ lâu. Nhưng trước đây hắn nói "chưa báo." Bây giờ hắn viết "dấu hiệu bất thường" trong báo cáo chính thức.
Hắn không báo thẳng "phản bội," hắn viết "bất thường." Ranh giới mỏng. Giữ ta sống đủ lâu để hoàn thành tối hậu thư, nhưng cũng để giáo chủ chuẩn bị nếu ta không hoàn thành.
– Ngươi còn bao lâu?
– Tần Ngọc Lâm. Hai tuần nữa.
– Ta hỏi ngươi còn bao lâu. Không phải tối hậu thư còn bao lâu.
Im lặng. Gió. Mùi hoa mơ.
Cô hỏi ta còn sống bao lâu.
– Không biết.
Như Yên gật. Không nói thêm. Kiểu gật của người đã nghe câu trả lời mà cô không muốn nghe nhưng biết là thật.
Cô lùi một bước vào bóng tối gốc tùng, kiểu lùi mà bóng nuốt bóng, quen thuộc, giống Trầm Mặc nhưng nhẹ hơn, có mùi hoa mơ thay vì mùi kim loại.
– Cẩn thận.
Rồi mất.
Trường An đứng thêm ba nhịp thở. Rừng đêm, gió, tiếng cú xa xa. Quay về.
Mười lăm dặm đường về. Nhanh hơn lúc đi, vì lúc đi phải cẩn thận, lúc về phải nhanh, canh ba đã qua, canh tư sắp đến, tuần tra sáng bắt đầu lúc mờ sáng.
Qua lỗ hổng kết giới, lên dốc, qua rừng thông. Vào tông qua khe tường.
Khu Kiếm Phong yên tĩnh, đèn tắt, mái ngói dưới sao, gió mang mùi nhựa thông. Trường An đi dọc hành lang phía nam, bước nhẹ, kiểu bước mà mười năm huấn luyện dạy hắn không tạo tiếng trên bất cứ mặt nào.
Qua sân luyện. Trống. Qua nhà bếp. Tối. Qua khu phòng đệ tử.
Dừng lại.
Sân luyện nhỏ phía sau khu phòng Tiểu Vũ. Kiếm cắm trên giá gỗ, mũi kiếm hướng lên, ánh sao nhạt trên thép. Bên cạnh giá kiếm, bàn đá thấp, ấm trà đất nung.
Trường An bước đến. Đặt tay lên ấm.
Vẫn ấm.
Vẫn ấm. Cô luyện kiếm khuya, rồi đi. Gần đây. Rất gần.
Nhìn quanh. Sân trống, hành lang tối, phòng Tiểu Vũ cửa khép, đèn tắt. Kiếm trên giá, vải lau cạnh bàn, chén trà úp.
Cô thức khuya luyện kiếm. Từ khi Chu Minh chết, cô luyện nhiều hơn, luyện khuya hơn. "Muội sợ mất thêm người."
Và cô ở đây lúc ta đi. Cô có thấy ta không? Hướng ta đi không phải hướng tuần tra, không phải hướng nhà vệ sinh, không phải hướng nào hợp lý cho một phó quản lúc canh ba.
Cô có thấy không?
Nhìn ấm trà. Ấm, kiểu ấm vừa rót, chưa nguội hẳn, mười, mười lăm phút.
Mười lăm phút trước ta đang ở lỗ hổng kết giới. Cô ở đây, luyện kiếm, nhìn ra hướng rừng phía nam.
Cô thấy.
Nhìn về phòng Tiểu Vũ. Cửa khép, không ánh đèn, nhưng không chắc cô đã ngủ. Có thể cô nằm trong tối, mở mắt, nghĩ.
Muội ơi. Đừng hỏi. Xin đừng hỏi.
Nếu cô hỏi, ta sẽ phải nói dối. Lại nói dối. Thêm một lần. Và mỗi lần nói dối cô, ta mất thêm một phần mà ta không gọi tên được.
Nếu cô không hỏi, cô sẽ tự tìm câu trả lời. Và câu trả lời cô tìm được có thể đúng hơn câu ta sẽ nói.
Đứng trước ấm trà. Gió đêm, lạnh, mùi nhựa thông, mùi trà cúc loãng từ ấm bay lên.
Cô pha trà cúc. Luôn là trà cúc. Hoa cúc hái sáng, phơi chiều, pha tối. Cô chưa bao giờ uống trà khác.
"Muội không thay đổi."
Quay đi. Về phòng.
Đóng cửa sổ. Nằm xuống. Trần nhà tối, gỗ, kiểu tối quen thuộc.
Ấm trà vẫn ấm. Cô thức, cô luyện kiếm, cô nhìn ta đi vào bóng tối, và cô không theo.
Cô không theo vì cô tin. Tin rằng ta có lý do. Tin rằng ta sẽ về.
Niềm tin đó nặng hơn bất cứ thanh kiếm nào.
Nhắm mắt.
Còn hai tuần. Cố Bách đang tra cứu. Hàn Dạ đang viết báo cáo. Trầm Mặc Linh Hải 8 đang chờ. Và Tiểu Vũ đang pha trà cúc lúc canh ba, luyện kiếm một mình, nhìn ta đi mà không hỏi.
Ai nguy hiểm hơn? Kẻ muốn giết ta, hay người tin ta?
Không ngủ được.
Mở mắt. Nhìn trần nhà.
Đừng hỏi. Muội ơi, xin đừng hỏi.
Vì câu trả lời sẽ giết nụ cười của cô.