Phép Thử
Quảng trường luyện công sáng hôm đó đông hơn Trường An dự tính.
Hắn đứng ở rìa đám đông, vai co, đầu cúi, mắt liếc qua từng gương mặt quanh mình. Khoảng bốn mươi người, tuổi từ mười lăm đến mười tám, phần lớn mặc quần áo sạch sẽ, có người thậm chí mang kiếm riêng. Con nhà tử tế, được gia đình cho đi thi tuyển với hy vọng bước vào chính đạo đại phái.
Và rồi có hắn. Áo vá, tóc rối, mặt còn vệt bẩn. Đứng một góc như con chó hoang lạc vào tiệc của người ta.
Hoàn hảo.
Một trưởng lão bước lên đài cao giữa quảng trường. Tóc bạc, lưng thẳng, ánh mắt sắc quét qua đám thiếu niên bên dưới. Bên cạnh lão là bốn đệ tử nội môn, mỗi người cầm một phiến ngọc trắng.
— Kỳ tuyển hôm nay gồm ba vòng.
Giọng trưởng lão vang khắp quảng trường, không cần hét mà vẫn rõ từng chữ. Nội lực thâm hậu.
— Vòng một: đo linh căn. Vòng hai: thi vận khí. Vòng ba: đấu thử. Qua cả ba vòng, nhập nội môn. Qua hai vòng, ngoại môn. Không qua, về nhà.
Trưởng lão này khác vị hôm qua. Sắc hơn, ít kiên nhẫn hơn. Cảnh giới cao, ít nhất Linh Hải hậu kỳ. Mắt khi nhìn xuống có thói quen dừng lâu hơn ở những kẻ yếu. Đang đánh giá sơ bộ trước khi thi.
Trường An cúi đầu thấp hơn, co vai chặt hơn. Cho trưởng lão thấy "kẻ yếu" đúng như lão muốn.
· · ·
Vòng một: đo linh căn.
Từng người bước lên đài, đặt tay lên phiến ngọc. Ngọc phát sáng tùy theo linh căn, từ trắng nhạt đến xanh biếc. Trắng nhạt là tầm thường, xanh biếc là thiên tài.
Trường An xếp hàng, quan sát.
Phần lớn phát sáng trắng nhạt hoặc vàng nhạt. Vài người đạt xanh lá. Một thiếu niên cao lớn, mặt kiêu ngạo, đạt xanh lam, đám đông xì xào. Con nhà quyền quý nào đó.
Đến lượt hắn.
Trường An bước lên đài, vai hơi run. Nhìn phiến ngọc như chưa bao giờ thấy thứ gì kỳ lạ. Rồi rụt rè đặt tay lên.
Kiểm soát linh lực. Ép xuống. Chỉ cho thoát ra đúng lượng Khai Mạch đỉnh.
Phiến ngọc phát sáng. Xanh lá. Không nhạt, không đậm. Vừa đủ "tốt" mà không "xuất sắc".
Trưởng lão trên đài gật đầu, không bình luận. Ghi tên hắn vào sổ. Trường An bước xuống, mặt lộ vẻ vui mừng kìm nén, như đứa trẻ không dám tin mình vừa qua.
Bên trong, hắn thở ra. Không phải vì lo. Vì giữ linh lực ở đúng mức Khai Mạch đỉnh khi thực tế đã Tụ Khí tầng ba, giống như bắt con sông chảy qua khe kim. Một giây mất tập trung là lộ.
Qua.
· · ·
Vòng hai: thi vận khí.
Mỗi người ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn, vận chuyển linh khí qua kinh mạch theo đường dẫn do trưởng lão chỉ định. Đệ tử nội môn đi quanh, dùng thần thức kiểm tra.
Trường An ngồi xuống, nhắm mắt.
Đường dẫn kinh mạch tiêu chuẩn của Thanh Vân: từ đan điền qua mạch Nhâm, lên bách hội, xuống mạch Đốc, vòng lại. Khác với Ma giáo, đường này chú trọng tuần hoàn hơn bạo phát. Ổn định nhưng chậm.
Hắn biết đường dẫn này. Ma giáo đã nghiên cứu kỹ công pháp chính đạo từ lâu. Quỷ Vô Sinh bắt hắn học cả hai hệ thống, để khi trà trộn không bị lộ sơ hở.
Trường An vận khí. Chậm. Hơi vấp ở mạch thứ ba, thoáng ngưng trệ ở vòng thứ hai. Không hoàn hảo. Nhưng "tiềm năng rõ ràng".
Một đệ tử nội môn dừng trước mặt hắn, dùng thần thức kiểm tra, rồi gật đầu ghi sổ.
Trường An mở mắt, hít sâu, lau mồ hôi trán. Mồ hôi thật, vì kiểm soát linh lực ở mức thấp hơn bản thân tốn sức gấp đôi so với dùng hết sức.
— Sư huynh, tôi qua chưa?
Giọng nhỏ nhẹ, đầy lo lắng.
Đệ tử nội môn nhìn hắn, thoáng mỉm cười.
— Qua rồi. Chuẩn bị vòng ba.
Trường An cúi đầu cảm ơn, miệng cười toe nhưng không để cười quá rộng. Đứa trẻ mồ côi lần đầu được công nhận sẽ mừng, nhưng không dám mừng quá.
· · ·
Giữa lúc chờ vòng ba, một người ngồi xuống cạnh hắn.
— Ê, mày cũng qua hai vòng hả?
Trường An quay sang. Thiếu niên trạc tuổi hắn, da ngăm, mắt sáng, miệng rộng, cười toe toét. Áo vải thô nhưng sạch sẽ, kiểu con nhà nông chăm chỉ. Tay có vết chai, quen lao động. Không mang vũ khí.
— Dạ... vãn bối qua rồi.
— "Vãn bối" cái gì, nói chuyện bình thường đi.
Thiếu niên vỗ vai hắn, thân thiện đến mức Trường An suýt nhíu mày.
— Tao tên Chu Minh. Từ trấn An Hòa lên đây. Mày tên gì?
— Tạ... Tạ Trường An.
— Trường An hả? Tên hay đấy. Mày từ đâu đến?
— Từ... phía nam. Không có nhà.
Chu Minh dừng lại, nhìn hắn. Không thương hại, không soi mói. Chỉ gật đầu.
— Vậy tao cũng gần giống mày. Nhà tao nghèo, bố mẹ cho đi thi thử, được thì đổi đời, không thì về cày ruộng.
Hắn cười. Cười thật, không giấu, không diễn. Kiểu cười của người chưa bao giờ cần giấu gì.
Trường An nhìn nụ cười đó. Ghi nhận.
Chu Minh. Tính cách thẳng thắn, dễ gần, tin người. Không có thế lực, không có mưu tính. Kiểu người dễ lợi dụng. Cũng là kiểu người dễ... kết bạn.
— Vòng ba đấu thử, mày biết đánh kiếm không?
— Biết... biết chút.
— Tao cũng biết chút. Bố tao dạy mấy chiêu cơ bản thôi.
Chu Minh gãi đầu. Rồi nghiêng sang, hạ giọng.
— Ê, mày thấy thằng mặc áo xanh kia không? Linh căn xanh lam, oai phong lắm. Chắc con nhà đại gia. Tao mà gặp nó vòng ba thì chết chắc.
Trường An nhìn theo. Thiếu niên áo xanh, mặt kiêu ngạo. Cảnh giới Khai Mạch tầng bảy, không giấu giếm.
— Tránh được thì tránh.
— Mày nói dễ lắm. Bốc thăm mà.
Chu Minh thở dài, rồi lại cười. Kiểu người buồn ba giây rồi quên.
Trường An ngồi cạnh Chu Minh, im lặng. Hắn không cần bạn. Không cần đồng minh. Hắn cần vỏ bọc, và một người bạn thân thiện ở giai đoạn đầu sẽ giúp hắn hòa nhập nhanh hơn.
Chủ động giữ quan hệ. Không quá thân, không quá xa.
— Chu Minh.
— Hả?
— Cảm ơn mày... nói chuyện với tao.
Chu Minh nhìn hắn, hơi ngạc nhiên. Rồi cười rộng hơn.
— Nói cái gì, bạn bè mà.
Bạn bè.
Trường An nếm hai chữ đó trong đầu. Lạ. Như vị ngọt của canh đậu tối qua.
Hắn gạt đi. Tập trung vào vòng ba.
· · ·
Vòng ba: đấu thử.
Bốc thăm ngẫu nhiên. Mỗi cặp đấu trên sàn đá, dùng kiếm gỗ, đánh đến khi một bên thua hoặc trưởng lão gọi dừng.
Trường An bốc thăm. Đối thủ đầu: một thiếu niên Khai Mạch tầng năm, kiếm pháp trung bình, bước chân hơi lệch phải khi tấn công.
Hắn nhìn đối thủ ba giây. Đủ.
Chân phải yếu. Phòng thủ bên trái hở khi đâm. Thắng được trong mười chiêu. Nhưng thắng trong ba mươi chiêu sẽ tự nhiên hơn.
Kiếm gỗ chạm nhau. Trường An đánh chậm, để đối thủ tấn công trước, lùi hai bước như đang chật vật. Rồi dần dần "tìm được nhịp", bắt đầu phản công. Chiêu thứ hai mươi tám, hắn gạt kiếm đối thủ sang bên, chĩa mũi kiếm gỗ vào cổ.
— Dừng! Thắng.
Trưởng lão phất tay. Trường An bước xuống, hơi thở nặng, mặt đỏ. Diễn. Hắn chưa dùng đến một phần mười sức.
Trận hai: Khai Mạch tầng sáu, kiếm pháp khá hơn, nhưng nóng tính, dễ bị dụ ra khỏi vị trí.
Trường An thua hai hiệp đầu, lùi liên tục. Đám đông xì xào: "Thằng mồ côi sắp thua." Rồi hắn "bật" ở hiệp ba, lợi dụng lúc đối thủ xông lên, xoay người né, dùng vai đẩy, kiếm gỗ chạm lưng đối thủ.
— Dừng! Thắng.
Tiếng vỗ tay thưa thớt. Chu Minh ở dưới hét lên.
— Trường An! Hay lắm!
Trường An cười ngượng, gãi đầu. Bên trong lạnh tanh.
Hai trận. Đủ gây ấn tượng "tiềm năng" mà không nổi bật quá. Trận thứ ba mới quan trọng.
Trận ba. Hắn nhìn tên đối thủ trên thăm.
Vương Kiệt. Khai Mạch tầng bảy. Thiếu niên áo xanh, linh căn xanh lam, cái mà Chu Minh gọi là "con nhà đại gia".
Trận này phải thua.
Trường An bước lên sàn. Vương Kiệt đã đứng đó, kiếm gỗ vác vai, mắt nhìn xuống.
— Mồ côi à?
Giọng không ác, nhưng cũng không cần lịch sự. Kiểu người quen ở trên nhìn xuống.
Trường An cúi đầu nhẹ, không đáp.
— Bắt đầu!
Vương Kiệt xông lên, kiếm pháp mạnh mẽ, nhanh, có bài bản. Rõ ràng được sư phụ riêng dạy từ nhỏ. Khai Mạch tầng bảy, linh lực áp đảo.
Trường An lùi. Đỡ. Né. Phản công vài chiêu nhưng bị gạt. Hắn diễn "đang cố hết sức nhưng không đủ", mỗi chiêu đều có ý đồ nhưng thiếu lực.
Thua đẹp. Để người ta thấy "tiềm năng nhưng chưa đủ mạnh". Đây mới là phần khó nhất.
Chiêu thứ mười lăm, Vương Kiệt đâm thẳng. Trường An gạt chéo, đúng kỹ thuật, nhưng cố ý để lực yếu hơn nửa phần. Kiếm gỗ văng khỏi tay. Hắn lùi hai bước, mất thế.
Vương Kiệt chĩa kiếm vào ngực hắn.
— Dừng! Vương Kiệt thắng.
Vương Kiệt thu kiếm, quay đi, không thèm nhìn lại.
Trường An đứng trên sàn, hơi thở nặng, mắt nhìn xuống đất. Tay nắm chặt. Diễn vai kẻ thua cuộc, cay đắng nhưng không oán hận.
Bên dưới, Chu Minh vỗ tay.
— Thua mà đỡ được mười lăm chiêu, giỏi lắm rồi! Thằng đó Khai Mạch tầng bảy, ai đánh lại!
Trường An bước xuống, cười buồn.
— Tao còn yếu.
— Yếu gì! Mày mới Khai Mạch đỉnh mà đỡ được nó mười lăm chiêu, trưởng lão kia chắc ấn tượng lắm đấy.
Trường An không đáp. Hắn nhìn lên đài. Trưởng lão tóc bạc đang nói gì đó với đệ tử nội môn bên cạnh, mắt thoáng nhìn về phía hắn.
Gật đầu nhẹ. Tốt. Đúng phản ứng dự kiến: "Đứa này thua nhưng không nhục."
· · ·
Kết quả được công bố trước giờ Ngọ.
Trường An: qua ba vòng. Nhập nội môn.
Hắn đứng giữa đám đông nghe tên mình, mắt mở to, miệng hé ra. Rồi cắn môi, kìm nén. Mắt đỏ hoe.
Đứa trẻ mồ côi lần đầu có chỗ thuộc về.
Chu Minh cũng qua. Ngoại môn. Hắn ôm lấy Trường An, reo lên.
— Qua rồi! Trường An, mày vào nội môn luôn! Tao ngoại môn thôi, nhưng kệ, được rồi! Bố mẹ tao vui chết mất!
Trường An để Chu Minh ôm. Không đẩy ra, không ôm lại. Chỉ đứng yên, hơi cứng.
Tiếp xúc thân thể. Không quen.
Trong Cửu U Cung, tiếp xúc thân thể chỉ có hai loại: đánh và bị đánh.
— Chu Minh... bỏ tay ra đi.
— Ơ, xin lỗi xin lỗi!
Chu Minh buông, gãi đầu cười. Không ngại. Kiểu người không biết giữ khoảng cách.
Trường An nhìn hắn. Một thứ gì đó rất nhẹ thoáng qua ngực, giống cảm giác khi hít gió mát tối qua. Hắn không gọi tên được nó.
Không quan trọng. Bỏ qua.
· · ·
Đám đông tản dần. Những người không qua lặng lẽ xuống núi, có người khóc, có người cúi mặt. Trường An đứng nhìn theo, gương mặt bình thản.
Bốn mươi hai người thi. Mười bốn qua. Sáu nội môn, tám ngoại môn. Tỷ lệ ba mươi ba phần trăm. Thanh Vân Tông tuyển khá nghiêm.
Một đệ tử nội môn dẫn nhóm sáu người qua nội môn đi về phía đông, hướng Kiếm Phong. Trường An đi cuối hàng, vai cong, bước chân nhẹ.
Đi được nửa đường, hắn cảm thấy ánh mắt ai đó.
Quay đầu. Không ai nhìn hắn. Đệ tử đi trước vẫn bước đều. Nhưng cảm giác đó không biến mất.
Trường An liếc phía sau. Trên hành lang Luật Đường, cách đó vài chục trượng, một trưởng lão đang đứng. Không phải vị tóc bạc trên đài, cũng không phải vị ôn hòa hôm qua. Người này gầy, cao, gương mặt nhọn, mắt nhỏ nhưng sáng. Đang nhìn về phía đám đệ tử mới.
Không, đang nhìn hắn.
Trường An lập tức quay đi, tiếp tục bước. Vai vẫn cong. Mặt vẫn ngơ ngác.
Nhưng bên trong, hắn đã ghi nhận.
Trưởng lão Luật Đường? Gương mặt nhọn, mắt nhỏ, ánh nhìn sắc. Lão ta đang quan sát đệ tử mới, hay đang quan sát ta?
Hắn không chắc. Có thể chỉ là trùng hợp. Một trưởng lão nhìn đám đệ tử mới đi qua, bình thường.
Nhưng Quỷ Vô Sinh dạy hắn: không có trùng hợp. Chỉ có những thứ chưa tìm ra nguyên nhân.
· · ·
Buổi chiều, nhóm đệ tử mới được phát quần áo tông môn, ghi tên vào sổ, nhận thẻ bài.
Trường An đứng trong phòng phát đồ, cầm bộ bạch y đệ tử Thanh Vân trên tay. Vải mềm, sạch, thơm mùi xà phòng. Trên ngực trái thêu hình hạc trắng nhỏ.
Hắn nhìn bộ áo. Lâu lắm rồi hắn không mặc đồ mới. Trong Cửu U Cung, quần áo là đồng phục đen, thay khi rách, không ai quan tâm.
Hắn thay áo. Nhìn xuống. Bạch y. Hạc trắng. Đệ tử Thanh Vân Tông.
Ngụy trang hoàn tất.
Hắn bước ra ngoài. Nắng chiều chiếu lên bạch y, sáng lóa. Gió thổi qua, vạt áo bay nhẹ.
Chu Minh chạy đến từ phía ngoại viện, cũng mặc áo mới, cười toe.
— Trường An! Đẹp trai quá! Mặc áo trắng hợp lắm!
— ... Cảm ơn.
— Đi ăn cơm không? Tao đói chết rồi. Nghe nói cơm nội môn ngon hơn ngoại môn, mày xem có ăn lén mang ra cho tao miếng không!
Trường An nhìn Chu Minh. Hắn cười. Nụ cười nhỏ, vừa đủ.
Cười tự nhiên. Đừng quá rộng.
— Được. Đi.
Hai người đi về phía nhà ăn, bóng ngả dài trên đường đá dưới nắng chiều. Trường An đi bên trái, Chu Minh bên phải, nói liên tục về nhà, về bố mẹ, về con trâu ở quê.
Trường An nghe. Không phải vì cần thông tin. Chỉ vì... giọng Chu Minh vui.
Hắn chớp mắt. Rồi gạt ý nghĩ đó đi, như mọi lần.
· · ·
Đêm đó, Trường An nằm trong phòng mới ở khu nội môn. Phòng rộng hơn phòng tạm, có bàn, có giá sách, có cửa sổ hướng đông nhìn thẳng ra Kiếm Phong.
Hắn nhắm mắt, ôn lại ngày hôm nay.
Vòng một: qua. Linh căn xanh lá, đúng mức. Vòng hai: qua. Vận khí có chút vấp, đủ "có tiềm năng". Vòng ba: thắng hai, thua một. Thua đúng người cần thua. Kết quả: nội môn. Không quá nổi bật, không quá mờ nhạt.
Hoàn hảo. Mọi thứ đúng kịch bản.
Nhưng...
Hắn nhớ ánh mắt vị trưởng lão trên hành lang Luật Đường. Sắc. Lạnh. Kiểu mắt của người quen đánh giá con người.
"Thằng bé này... hơi quá bình tĩnh cho một đứa mồ côi."
Trường An không nghe thấy câu đó. Nhưng hắn đọc được nó từ cách trưởng lão nhìn.
Phải cẩn thận với lão ta. Chưa biết tên, chưa biết cảnh giới, nhưng lão ta nhìn người không giống những trưởng lão khác. Lão ta tìm lỗi.
Hắn lật người, nhìn ra cửa sổ. Kiếm Phong sừng sững dưới ánh trăng, đỉnh phong ẩn trong mây.
Ngày mai hắn sẽ lên đó. Gặp đại sư huynh Lục Thanh Sơn. Bắt đầu xây dựng vỏ bọc thật sự.
Mười năm. Mười năm diễn. Bắt đầu từ ngày mai.
Trường An nhắm mắt. Tay phải vô thức chạm vào cổ tay trái, nơi có vết sẹo mờ từ huấn luyện. Thói quen cũ. Khi nào lo lắng, hắn làm vậy.
Hắn dừng tay. Ép nó xuống.
Không lo lắng. Không có gì đáng lo. Mọi thứ đúng kế hoạch.
Bên ngoài, gió thổi qua tán tùng. Tiếng lá xào xạc.
Trong phòng, Tạ Trường An nằm im, mắt nhắm, hơi thở đều.
Trên người hắn là bạch y đệ tử Thanh Vân, thơm mùi xà phòng, mới tinh.
Bên dưới lớp áo trắng, tim hắn đập nhịp đều đặn.
Lạnh. Tĩnh. Như mặt nước không gợn sóng.
Nhưng mặt nước nào rồi cũng gợn.