Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 42: Tàng Kinh Các
Chương 42

Tàng Kinh Các

Ba ngày.

Ngày đầu, Trường An vào Tàng Kinh Các mượn kiếm phổ.

Bình thường. Đệ tử nội môn mượn kiếm phổ là chuyện thường ngày, không ai hỏi. Hắn chọn bộ Thanh Vân Kiếm Pháp Sơ Luận, dày, cũ, loại sách mất nửa ngày đọc, nghĩa là hắn có lý do ngồi trong Tàng Kinh Các nửa ngày mà không ai nghi.

Ngồi tầng 1. Đọc sách. Mắt nhìn trang giấy, đầu đếm.

Cầu thang lên tầng 2: phía tây, sau kệ sách cuối, cửa gỗ, khóa bằng trận pháp nhận lệnh bài. Khí tức trận pháp, Linh Hải trung kỳ, không phải Hóa Hồn. Rò rỉ nhẹ xuống tầng 1 khi cửa đóng.

Tầng 2 lên tầng 3: không nhìn thấy cầu thang từ đây, nhưng cảm nhận được. Khí tức từ tầng 3 rò xuống qua trần gỗ, nặng hơn tầng 2, nhưng không phải Hóa Hồn. Vẫn Linh Hải. Linh Hải hậu kỳ, có thể tầng 7 hoặc 8.

Linh Hải hậu kỳ. Phù lục Cửu U Cung mô phỏng khí tức lệnh bài, hiệu quả tối đa với trận pháp Linh Hải trung kỳ trở xuống. Hậu kỳ... mong manh. Cần chính xác, một sai lệch nhỏ, trận pháp báo động.

Lật trang. Ghi chép.

Đệ tử canh gác tầng 1, hai người, mỗi canh đổi. Canh ba đổi lúc giờ tý sang giờ sửu. Khoảng trống giữa hai ca: khoảng năm mươi nhịp thở. Đệ tử ca trước rời, ca sau chưa đến. Năm mươi nhịp, ngắn, nhưng đủ cho người biết đường.

Vương trưởng lão, phòng riêng ở tầng 2, góc đông nam. Đêm qua, hắn đọc sách đến canh hai rồi tắt đèn. Vương Kiệt nói đúng: cha mình ngủ say.

Mái. Ngói cổ, rui gỗ tùng. Trận pháp cảm ứng bao quanh tường và nền, không bao trần. Xác nhận. Lỗ hổng thiết kế ba trăm năm.

Đường vào: mái. Thời điểm: canh ba, giữa hai ca gác. Thời gian: tối đa nửa canh giờ, vào, tìm, sao chép, ra.

Gấp sách. Trả lại kệ. Ra ngoài. Cúi đầu chào đệ tử gác cửa, tên Hứa Vĩnh, Tụ Khí tầng 2, hay ngáp.

Bình thường. Hoàn toàn bình thường.

· · ·

Ngày hai, chuẩn bị.

Sáng. Luyện kiếm với Thanh Sơn. Bình thường.

– Tốt hơn rồi, Thanh Sơn nói. Kiếm đều hơn.

– Dạ.

Thanh Sơn nhìn hắn. Mắt ấm, quen. Vỗ vai.

– Đệ ngủ tốt hơn rồi phải không? Mặt bớt xám.

Không. Ta không ngủ. Ta lên kế hoạch đánh cắp tông môn.

– Thuốc ngủ của Tiểu Vũ hiệu quả.

– Tốt.

Thanh Sơn cười, kiểu cười nhẹ, mắt cong, tin sạch.

Đại sư huynh. Đừng tin ta.

Xin đừng tin ta.

Chiều. Phòng riêng. Đóng cửa.

Trường An ngồi trước bàn, giấy trắng, bút lông, mực. Vẽ phù lục.

Thuật phù mô phỏng lệnh bài, Cửu U Cung dạy năm mười bốn tuổi, bài tập trung cấp. Nguyên lý: dùng linh lực vẽ ký hiệu trên giấy đặc biệt (giấy thấm linh khí), khi kích hoạt sẽ phát ra khí tức giống lệnh bài trong thời gian ngắn, khoảng hai mươi nhịp thở.

Hai mươi nhịp. Đủ để mở cửa.

Vấn đề: phù lục cần khớp tần số khí tức của trận pháp mục tiêu. Sai lệch quá 10% — trận pháp báo động. Tần số trận pháp tầng 3, hắn đã cảm nhận hôm qua. Linh Hải hậu kỳ, nặng, ổn định, hơi thiên phong hệ.

Phong hệ. Hợp lý, Thanh Vân Tông chuyên kiếm, kiếm khí thuộc phong. Trận pháp cũng mang đặc tính phong.

Bút chạm giấy. Linh lực dồn vào ngọn bút, kiểm soát, đều, nhỏ giọt. Vẽ. Nét xoắn ốc, phân nhánh, mỗi nhánh ba nét, khác Lục Hợp Phong Ấn, nhẹ hơn, mềm hơn, kiểu mở thay vì phong tỏa.

Tờ đầu tiên, sai. Tần số lệch. Xé.

Tờ thứ hai, gần. Nhưng thiên thổ hệ, không phải phong. Xé.

Tờ thứ ba, đúng. Phong hệ, Linh Hải hậu kỳ, dao động khớp. Trường An cầm lên, nhắm mắt, cảm nhận. Khí tức từ giấy phù rung nhẹ, giống lệnh bài. Giống, nhưng không phải.

Đủ không?

Linh Hải hậu kỳ. Biên giới giữa phù lục qua được và không qua được. Nếu trận pháp già, ba trăm năm, linh lực vận hành mòn, sai số chấp nhận rộng hơn, có thể.

Nếu trận pháp đã được gia cố gần đây, không.

Cược.

Gấp phù lục. Nhét vào túi áo trong. Cạnh sỏi linh thạch, vật theo dõi của Ma giáo nằm cạnh vật phản bội Ma giáo, cách nhau một lớp vải.

Đêm. Không ra rừng. Nằm. Nhắm mắt.

Ngày mai.

· · ·

Ngày ba.

Canh ba. Giờ tý chuyển sửu.

Trường An rời phòng, không qua cửa chính. Cửa sổ. Bám mái, lướt dọc hành lang Kiếm Phong, nhảy xuống sân luyện, đáp trên đá, nhẹ, không tiếng. Mười một tháng đi lại con đường đêm đủ để chân biết đá nào vững, mái nào trơn.

Tàng Kinh Các, phía tây Kiếm Phong, cách hai trăm bước. Kiến trúc cổ, ba tầng, mái cong, đá xám phủ rêu. Ban đêm, đèn tắt, chỉ có ánh đèn dầu lờ mờ từ cửa sổ tầng 1 nơi đệ tử gác ngồi.

Dừng. Núp sau gốc tùng cổ thụ. Quan sát.

Đệ tử ca gác đêm, đang đổi ca. Hai người tầng trước ra, vươn vai, ngáp, đi về hướng ký túc. Hai người ca sau chưa đến, vừa rời ký túc, đang đi dọc hành lang đá.

Năm mươi nhịp.

Bắt đầu.

Nặc Tức. Thu linh lực hoàn toàn vào đan điền, khóa kinh mạch ngoại vi. Cơ thể biến thành đá, không khí tức, không dao động, trận pháp cảm ứng không nhận ra.

Chạy. Không chạy, lướt. Chân chạm đất nhẹ, kiểu bước mà Cửu U Cung gọi là "bước ma". Không tiếng. Không dấu.

Đến tường Tàng Kinh Các. Mặt bắc. Tối nhất. Tường đá, cũ, mòn, có kẽ hở giữa các khối. Bám.

Leo. Nhanh. Mười nhịp thở, lên đến mái. Ngói cổ dưới tay, lạnh, ẩm, rêu mỏng. Nằm sát mái, không động.

Nghe.

Gió. Dế. Xa xa, tiếng bước chân ca gác mới đến tầng 1, cửa mở, ghế kéo, yên.

Vương trưởng lão, tầng 2, phòng đông nam. Không có tiếng. Đèn tắt từ canh hai. Ngủ.

Trường An trườn dọc mái, chậm, từng khoảng, kiểu rắn. Đến vị trí giữa mái, nơi rui gỗ giao nhau, có khoảng hở giữa hai hàng ngói. Nhẹ nhàng nhấc một viên ngói, cũ, rêu bám, nhấc không kêu.

Lỗ hổng. Nhìn xuống, tối, nhưng mắt đã quen. Tầng 3. Trần gỗ, rui ngang, khoảng không phía dưới. Kệ sách. Nhiều.

Trượt qua lỗ ngói. Bám rui trần. Treo ngược, hai tay bám rui, chân cuộn, cơ thể lơ lửng trong bóng tối tầng 3 Tàng Kinh Các.

Trận pháp cửa, phía cầu thang. Không kích hoạt. Ta không đi qua cửa. Ta đi qua trần.

Nhưng, có trận pháp nào trên sàn tầng 3 không?

Buông tay. Đáp xuống, nhẹ, mũi chân chạm sàn gỗ trước, gót sau. Không tiếng.

Sàn gỗ dưới chân, không dao động linh lực. Không trận pháp sàn. Xác nhận.

Tốt. Thiết kế cũ, bảo vệ từ ngoài vào, không bảo vệ bên trong. Giả định ai vào được tầng 3 đều có quyền.

Mắt quét. Tầng 3, nhỏ hơn tầng 1 và 2, bốn kệ sách lớn xếp song song, mỗi kệ cao quá đầu. Sách ít, mỗi kệ chỉ vài chục cuốn, mỗi cuốn bọc da, có ký hiệu trên gáy.

Trận Đồ Lục. Trận, trận pháp. Đồ, bản vẽ. Lục, ghi chép. Tên cho thấy đây là sách ghi bản vẽ trận pháp.

Đi dọc kệ đầu tiên. Tay lướt trên gáy sách, không rút ra, chỉ đọc. Trí nhớ đặc biệt, mười năm huấn luyện, nhìn một lần nhớ cả đời.

Thanh Vân Kiếm Quyết Chân Truyền. Linh Khí Vận Hành Tổng Luận. Lục Hợp Trận Pháp Yếu Lược...

Kệ hai. Kệ ba.

... Bích Lạc Thiên Thư. Tàng Kinh Các Mục Lục. Thanh Vân Trận Đồ Lục.

Dừng.

Cuốn sách nằm giữa kệ ba, bìa da nâu sẫm, gáy dày, ba chữ viết tay bằng mực son đã nhạt. Cũ. Rất cũ.

Rút ra. Nhẹ, sách nặng hơn trông, giấy dày, bên trong có bản vẽ gấp.

Mở. Trang đầu, sơ đồ tổng quan Thanh Vân Tông nhìn từ trên xuống. Bảy lớp kết giới. Mười hai trận pháp phụ. Cơ chế kích hoạt từng lớp, ký hiệu, khẩu quyết, linh lực cần thiết.

Toàn bộ. Không thiếu gì.

Nếu giáo chủ có cuốn sách này, Thanh Vân Tông mở toang.

Trường An lật. Nhanh. Từng trang, mắt quét, não ghi. Trí nhớ đặc biệt không cần đọc kỹ, chỉ cần nhìn. Nhìn, và khắc.

Trang 1. Trang 2. Trang 5. Trang 10. Trang 20.

Không lấy nguyên bản. Sao chép, bằng đầu. Sách vẫn ở đây. Nếu ai vào tầng 3, sách vẫn nằm trên kệ. Không mất. Không nghi.

Trang 30. Trang 40. Hết.

Bốn mươi ba trang. Mười hai bản vẽ lớn. Ba mươi mốt trang ghi chú. Toàn bộ, nằm trong đầu hắn.

Gấp sách. Đặt lại. Đúng vị trí. Đúng góc. Lau nhẹ gáy sách bằng ống tay áo, xóa dấu tay.

Xong.

Toàn bộ trận pháp bảo vệ Thanh Vân Tông, nằm trong đầu ta.

Đủ để phá tông.

Và ta đang đứng trong chính tông môn đó, giữa đêm, bóng tối, một mình.

Quay. Bước về phía rui trần, chuẩn bị leo lên.

Dừng.

Tiếng bước chân.

Từ cầu thang. Tầng 2 lên tầng 3. Chậm. Nặng. Kiểu bước của người lớn tuổi, không vội, nhưng chắc chắn.

Vương trưởng lão?

Không. Bước này nặng hơn. Chắc hơn. Kiểu bước của người quen tuần tra, không phải đi đọc sách.

Tim Trường An đập một nhịp mạnh, rồi trở lại đều. Cơ thể phản ứng trước não.

Cố Bách.

Nhảy. Bám rui trần. Cuộn người lên, nằm sát trần gỗ, mặt úp xuống, tay bám rui, chân kẹp xà ngang. Toàn thân ép vào bóng tối giữa hai xà, đen, mỏng, giống một mảng gỗ.

Nặc Tức, đã giữ từ đầu. Không khí tức. Không dao động. Cơ thể là đá.

Cửa tầng 3 mở, trận pháp nhận lệnh bài, ánh sáng nhẹ lóe rồi tắt. Bước chân vào.

Đèn dầu. Ai đó thắp đèn nhỏ cầm tay, ánh sáng vàng quét qua sàn, qua kệ sách, qua bóng tối.

Cố Bách.

Trưởng lão Luật Đường, tóc bạc, lưng thẳng, mắt hẹp, gương mặt kiểu đá. Linh Hải tầng 6. Uy áp, nặng, đều, kiểu đá tảng. Trường An cảm nhận rõ uy áp đè lên da, lên ngực, lên hơi thở mà hắn đang nén.

Không phải tuần tra thường. Cố Bách không canh Tàng Kinh Các, lão canh Luật Đường. Sao lại lên tầng 3 canh ba?

Trùng hợp? Hay lão nghi?

Cố Bách đi chậm. Dọc kệ sách, không rút sách ra, chỉ nhìn. Mắt quét, từ trái qua phải, kệ 1, kệ 2, kệ 3.

Dừng. Kệ 3.

Tay đưa lên, chạm gáy sách Thanh Vân Trận Đồ Lục.

Trường An trên trần, nín thở. Theo nghĩa đen. Phổi đóng. Cơ hoành khóa. Không một giọt khí.

Cố Bách vuốt gáy sách, nhẹ, kiểu kiểm tra. Rút ra nửa phân, rồi đẩy lại. Vẫn ở đúng vị trí.

Lão kiểm tra sách có bị rút không.

Lão tuần tầng 3 đêm khuya, kiểm tra sách mật. Định kỳ? Hay bất thường?

Cố Bách quay. Đèn dầu quét qua phòng, ánh sáng vàng lướt lên trần.

Trường An nhắm mắt. Nằm sát. Không cử động. Không thở.

Ánh đèn chạm vùng trần nơi hắn nằm, lướt qua. Không dừng. Đi tiếp.

Bóng tối giữa hai xà, tối hơn ánh đèn nhỏ soi tới. Lão không nhìn lên. Không ai nhìn lên, trần là thứ người ta ít nghĩ đến nhất.

Cố Bách đứng giữa phòng. Nhìn quanh, một vòng. Chậm. Kỹ.

– Hm.

Một tiếng. Trầm. Không rõ ý, hài lòng hay nghi ngờ.

Quay lưng. Bước ra. Cửa đóng, trận pháp khóa lại, ánh sáng lóe rồi tắt.

Bước chân xuống cầu thang. Xa dần. Mất.

Trường An mở mắt.

Một trăm nhịp thở.

Đếm. Từng nhịp. Không vội.

... chín mươi tám. Chín mươi chín. Một trăm.

Buông tay. Đáp xuống, chân chạm sàn, nhẹ như trước. Nhưng tay, tay lạnh. Lạnh cóng, dù đêm hạ.

Cố Bách tuần đêm tầng 3.

Nếu lão đến sớm mười nhịp thở, ta còn đang cầm sách.

Mười nhịp.

Leo lên trần. Qua lỗ ngói. Ra mái. Đặt ngói lại, vị trí cũ, góc cũ, rêu che.

Trườn dọc mái. Xuống tường bắc. Đáp đất.

Chạy. Không ngoái lại.

· · ·

Kiếm Phong. Phòng riêng. Cửa sổ. Vào.

Đóng cửa sổ. Ngồi xuống sàn, lưng tựa tường, đầu gối co lên, hai tay đặt trên đầu gối.

Tay lạnh. Vẫn lạnh.

Toàn bộ Trận Đồ Lục nằm trong đầu ta. Bốn mươi ba trang. Mười hai bản vẽ. Ba mươi mốt trang ghi chú.

Đủ để phá hủy Thanh Vân Tông.

Và ta vừa đánh cắp nó, dưới mũi Cố Bách.

Nhìn hai bàn tay. Lạnh. Nhưng không run.

Lần trước, giết Phương Hạc, tay run.

Lần này, đánh cắp trấn tông chi bảo, tay không run.

Tiến bộ?

Hay tệ hơn?

Nhắm mắt. Hít vào. Thở ra.

Mở mắt.

Nhìn ván sàn dưới chân, phía dưới đó, nhật ký, hoa ép, bản đồ kết giới. Và bây giờ, thêm bốn mươi ba trang Trận Đồ Lục, nằm không trong ván sàn mà trong đầu hắn.

Thế giới dưới ván sàn ngày càng nặng.

Còn thế giới trên, Thanh Sơn vỗ vai "ngủ tốt hơn rồi phải không?". Tiểu Vũ tặng thuốc ngủ. Chu Minh kể chuyện vui.

Mỏng. Ván sàn mỏng quá.

Trường An đứng dậy. Không mở ván sàn. Không lấy nhật ký.

Nằm xuống giường. Nhắm mắt.

Ta vừa đánh cắp nhà mình.

Giấc ngủ không đến.

Bên ngoài, trời gần sáng. Chim hót đầu tiên, sẻ núi, trên cành tùng trước cửa sổ.

Sáng mai. Luyện kiếm. Thanh Sơn sẽ hỏi "ngủ có ngon không?". Ta sẽ nói "dạ, ngon".

Và đó sẽ là lời dối thứ, bao nhiêu rồi?

Không đếm nữa.

Chim hót. Trời sáng. Nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ, vàng, ấm, kiểu nắng Thanh Vân mùa hạ.

Trường An nằm im. Mắt mở. Nhìn vệt nắng trườn trên sàn gỗ, chậm, đều, bình yên.

Nắng này không biết dưới sàn gỗ nó soi có gì.

Giống mọi người trong tông môn này.

Giống ta, trước khi đến đây.

Ch.42/130
2.466 từ