Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 25: Điều Tra
Chương 25

Điều Tra

Hai tuần sau.

Trường An đang ngồi trong phòng đọc sách khi đệ tử Luật Đường đến, mặt lạnh, giọng đều:

— Tạ sư đệ. Cố trưởng lão mời lên Luật Đường.

Không phải "mời". Là triệu.

Trường An đặt sách xuống. Gật đầu. Đứng dậy.

— Đi thôi.

Hắn đi theo đệ tử Luật Đường lên con đường đá dẫn về phía bắc, khu vực Luật Đường nằm cao nhất tông môn, kiến trúc xám, nghiêm, ít cây xanh. Gió lạnh hơn các phong khác.

Trên đường đi, hắn thấy hai đệ tử khác đi ngược chiều, mặt trắng, mắt lo. Vừa bị thẩm vấn xong.

Cố Bách đang gọi từng người.

Những ai đến gần Phương Hạc những ngày cuối.

Ta nằm trong danh sách. Nhưng không phải mục tiêu, chỉ là một trong nhiều.

Bình tĩnh.

Hắn hít sâu. Điều chỉnh mặt, buồn nhẹ, lo lắng vừa đủ, kiểu đệ tử bị gọi lên Luật Đường mà không biết tại sao. Không quá sợ, sợ quá sẽ đáng ngờ. Không quá bình tĩnh, bình tĩnh quá cũng đáng ngờ.

Vừa đủ.

· · ·

Phòng Cố Bách.

Giống lần trước, sáu tháng trước, khi lão gọi hắn lên hỏi về "đệ tử cũ phản bội". Bàn gỗ đen, ghế thấp, cửa sổ hẹp. Ánh sáng vàng nhạt từ đèn dầu. Lạnh.

Cố Bách ngồi sau bàn, lưng thẳng, mắt hẹp, tay đặt trên sổ. Sổ mở, có ghi chép, chữ nhỏ, nhiều dòng.

— Ngồi.

Trường An ngồi. Đối diện. Tay đặt trên đùi, tự nhiên, mở, không nắm.

Không nắm. Nắm = giấu. Cố Bách đọc ngôn ngữ cơ thể.

Cố Bách nhìn hắn. Im. Lâu.

Trường An chờ. Mặt đúng mức, hơi lo, hơi buồn, hơi mệt. Ba thứ hợp lý cho đệ tử vừa mất người thầy.

— Tạ Trường An. Mấy ngày cuối trước khi Phương sư huynh mất, ngươi có đến Dược Phong không?

— Dạ có. Đệ hay đến phụ trưởng lão bào chế thuốc. Khoảng sáu ngày liên tiếp trước... trước khi xảy ra chuyện.

— Sáu ngày. Liên tiếp.

— Dạ. Trưởng lão dạy đệ y thuật căn bản. Đệ... đệ muốn học thêm.

Cố Bách ghi. Không ngẩng đầu.

— Ngày cuối cùng ngươi gặp Phương sư huynh, khi nào?

— Sáng hôm đó. Đệ đến từ sáng sớm, phụ bào chế đến trưa. Rồi về.

Đúng. Sáng đó, chương 20. Phương Hạc cho thuốc an thần. Hỏi "ngươi có muốn học y thuật không?" Rồi ta về. Chiều quay lại bỏ thuốc, nhưng không ai thấy.

— Trưa ngươi về. Chiều?

— Chiều đệ ở Kiếm Phong. Luyện kiếm. Có đệ tử khác chứng kiến.

Đúng. Ta đã tính trước, chiều ở Kiếm Phong, luyện với nhóm, nhiều nhân chứng. Chỉ rời đi một lúc ngắn, "đi lấy sách quên ở Dược Phong", đủ ngắn để không ai nhớ chính xác.

Cố Bách gật. Ghi.

— Có thấy gì bất thường ở Phương sư huynh sáng hôm đó không?

Trường An để mặt mình chuyển, hơi nhíu mày, kiểu đang cố nhớ.

— Trưởng lão... bình thường. Vui. Dạy đệ bào chế thuốc bỏng. Có hỏi đệ có muốn theo Dược Phong không.

Giọng hắn nhẹ đi, buồn. Thật.

— Đệ ước... đệ ước đệ đến sớm hơn tối đó. Có thể...

Hắn dừng. Nuốt. Nhìn xuống.

Diễn. Nhưng không hoàn toàn diễn. Vì ta thật sự ước, ước mình không phải làm.

Cố Bách nhìn hắn. Mắt hẹp, sắc, lạnh, kiểu mắt đã nhìn hàng trăm đệ tử qua hai mươi năm. Tìm run rẩy. Tìm né tránh. Tìm lỗ hổng.

Im lặng kéo dài. Năm nhịp thở. Mười.

Trường An ngồi im. Không nhúc nhích. Không đổi tư thế. Mắt nhìn xuống, đúng mức buồn, đúng mức lo.

Đừng nhìn thẳng, thách thức. Đừng nhìn né, có tật. Nhìn xuống, đau, khiêm tốn, vô hại.

— Ngươi gần Phương sư huynh mấy ngày cuối. Có ai khác đến thường xuyên không?

— Dạ có. Trần Tĩnh An sư huynh, mỗi ngày. Sư muội Lâm Uyên, hay đến lấy dược liệu. Đệ tử Ngô Hải, phụ vườn. Và... mấy đệ tử ngoại môn đến lấy thuốc đã đặt trước.

Sáu người. Danh sách dài. Ta chỉ là một trong nhiều. Không đặc biệt.

Cố Bách ghi. Lật trang. Nhìn ghi chép trước, so sánh.

— Khớp với các nguồn khác.

Lão ngẩng đầu. Nhìn Trường An, lần cuối. Ánh mắt nặng, đè, kiểu mắt đang cân nhắc.

— Được rồi. Đi đi.

Trường An đứng dậy. Cúi đầu.

— Đa tạ trưởng lão. Nếu có gì đệ giúp được cho việc điều tra...

— Không cần. Đi đi.

Trường An quay lưng. Bước ra cửa. Hành lang Luật Đường, hẹp, xám, lạnh.

Hắn đi. Bước đều. Mặt bình tĩnh.

Nhưng lưng áo, lưng áo ướt. Mồ hôi lạnh, ngấm qua vải, dính vào da.

Qua rồi.

Lão không tìm được gì. Không có gì để tìm.

Nhưng mắt lão...

Mắt lão vẫn không tin.

Cố Bách không buông. Lão chưa buông bao giờ.

Hắn bước xuống bậc đá Luật Đường, nắng chiều vàng nhạt, gió mát. Thanh Vân Tông bình yên dưới chân. Bình thường.

Đến giữa đường, hắn gặp Thanh Sơn, đi ngược lên, mặt lạnh.

— Đại sư huynh?

— Trường An. Vừa từ Luật Đường xuống?

— Dạ. Cố trưởng lão hỏi về... những ngày cuối của Phương trưởng lão.

Thanh Sơn nhíu mày. Nhẹ, nhưng rõ.

— Ta biết. Lão ấy gọi hết đệ tử Dược Phong và người hay đến. Ta đi lên nói chuyện.

— Nói gì?

— Nói Cố trưởng lão đừng gây áp lực cho đệ tử. Phương trưởng lão mất rồi, đệ tử đang đau. Điều tra thì điều tra, nhưng đừng khiến người sống thêm khổ.

Thanh Sơn bảo vệ đệ tử. Như mọi khi.

Bảo vệ ta. Lần nữa.

— Đại sư huynh...

— Đệ không cần nói gì. Ta biết đệ không có vấn đề. Ai cũng thấy đệ buồn, không ai nghi đệ cả.

Không ai nghi.

Vì ta quá giỏi.

Và vì ngươi quá tin.

— Đệ... cảm ơn sư huynh.

Thanh Sơn vỗ vai hắn, nhẹ lần này, kiểu vỗ an ủi, không phải vỗ mạnh như mọi khi.

— Về nghỉ đi. Mặt đệ xấu lắm, mấy đêm nay không ngủ à?

— Hơi khó ngủ.

— Ừ. Bình thường. Sẽ qua.

Thanh Sơn đi lên, bước dài, lưng thẳng, hướng Luật Đường. Đi gặp Cố Bách. Bảo vệ đệ tử.

Trường An nhìn theo. Đứng im trên bậc đá.

Thanh Sơn.

Ngươi sẽ lên đó, nói với Cố Bách "đừng gây áp lực". Và Cố Bách sẽ tạm dừng, vì Thanh Sơn là đại sư huynh, là tiếng nói lớn nhất trong đệ tử.

Ngươi đang bảo vệ kẻ giết Phương Hạc.

Và ngươi không biết.

Hắn quay lưng. Đi xuống.

· · ·

Tối. Phòng riêng.

Trường An ngồi trên giường. Nhìn tường.

Cố Bách sẽ tạm dừng. Thanh Sơn can thiệp, lão phải nhượng bộ. Nhưng chỉ tạm.

Lão sẽ quay lại. Sớm muộn.

Nhưng không sao. Không có bằng chứng. Thuốc tan. Bình ngọc đã ở Cửu U Cung. Dây da, ta giấu ở gốc cây rừng tùng đêm đó, giờ chắc đã mục. Không dấu vết.

Ta an toàn.

...

An toàn.

Hắn nhìn ra cửa sổ. Đêm. Sao thưa. Gió nhẹ.

Phía xa, Dược Phong. Mái ngói mờ trong bóng đêm. Đèn đã tắt. Viện chính đóng cửa.

Nơi đó sẽ không còn mùi trà cúc chiều muộn nữa.

Sẽ không có ai hỏi "ngươi có muốn học y thuật không?" nữa.

Sẽ không có ai bào chế thuốc cả đêm để cứu một đệ tử ngu dốt tự mình đi gặp dã tu nữa.

Trường An nhắm mắt.

Đôi mắt Phương Hạc hiện lên. Sáng. Buồn.

Hắn mở mắt. Thở.

Lão sẽ ở đó. Mỗi đêm. Cho đến khi nào ta quên.

Và ta sẽ không quên.

Vì ta không được phép quên.

Đó là cái giá.

Hắn nằm xuống. Mắt mở. Nhìn trần tối.

Bên ngoài, gió thổi nhẹ qua rừng tùng. Xa xa, Dược Phong im lìm, không nhang khói, không tiếng chày, không mùi thuốc.

Chỉ có đêm.

Và đôi mắt không giận.

Ch.25/40
1.267 từ