Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 123: Chương 123: Không Thuộc Về Đâu
Chương 123

Chương 123: Không Thuộc Về Đâu

Sáng. Ánh nắng lọt qua cửa hang, vàng nhạt, rơi lên phiến đá nơi Như Yên nằm.

Cô vẫn bất tỉnh. Thở yếu nhưng đều hơn đêm qua, kiểu đều mà cơ thể tu sĩ tự chữa dù ba đường kinh mạch đã vỡ. Mặt tái, môi khô, nốt ruồi dưới khóe mắt trái nổi rõ trên da trắng bệch. Băng vải trên ngực thấm máu khô, nâu.

Trường An ngồi cạnh cửa hang, kiếm ngắn trên đùi, mắt thâm quầng. Đêm qua không ngủ. Mỗi tiếng động trong rừng là một mối đe dọa, mỗi tiếng gió là một bước chân có thể là Hàn Dạ quay lại.

Hắn không quay lại. Chưa.

Trường An đứng dậy, ra suối gần hang lấy nước bằng vỏ cây cuộn. Rửa mặt. Nước lạnh, tỉnh táo. Nhìn mặt mình trong mặt nước: gầy, bẩn, bầm, máu khô trên cằm, mắt trũng. Mặt của kẻ trốn chạy đã sáu ngày, không phải mặt của đệ tử Kiếm Phong, không phải mặt của nội gián Ma giáo.

Mang nước về. Nhỏ từng giọt vào miệng Như Yên, kiểu nhỏ mà kiên nhẫn, chậm, đợi cô nuốt rồi mới nhỏ tiếp.

Trưa. Nắng xiên qua cửa hang, ấm hơn. Như Yên mở mắt.

Chớp. Nhìn trần hang, nhìn ánh nắng, nhìn Trường An ngồi cạnh. Cố ngồi dậy, tay chống đá, mặt nhăn vì đau.

– Đừng dậy.

– Ta không nằm được nữa.

Cứng đầu. Kiểu cứng đầu mà Mộc Như Yên từ nhỏ đã vậy: ai bảo đừng thì làm, ai bảo làm thì cân nhắc. Trường An không ngăn, chỉ đỡ vai cô để cô ngồi tựa tường đá.

Hai người ngồi trong hang. Nắng chiếu qua cửa, chia hang thành hai nửa: nửa sáng nửa tối. Im lặng lâu, kiểu im của hai người cùng lớn lên trong Cửu U Cung, quen im, quen không nói thừa.

Trường An đưa vỏ cây đựng nước. Như Yên uống, chậm, từng ngụm nhỏ. Tay run, kiểu run mà kinh mạch vỡ ảnh hưởng đến kiểm soát cơ. Nước chảy xuống cằm, cô không lau.

– Ngươi định làm gì tiếp?

Trường An nhìn ra cửa hang. Rừng xanh, nắng lốm đốm trên lá. Xa xa, sau nhiều lớp núi, Thanh Vân Sơn mờ trong sương trưa.

– Viết xong nhật ký.

Như Yên nhìn hắn. Mắt cô sâu, mệt, nhưng vẫn sắc, vẫn là đôi mắt của Thánh nữ Ma giáo dù tu vi đã mất sáu mươi phần trăm.

– Nhật ký? Ai đọc?

– Thanh Sơn. Tiểu Vũ. Sau khi ta chết.

Nói bình thường. Kiểu bình thường mà nói về cái chết như nói về thời tiết, vì kẻ được nuôi làm vũ khí đã quen với khái niệm chết từ khi mười tuổi. Nhưng lần này khác. Lần này không phải chết vì nhiệm vụ, không phải chết vì giáo chủ ra lệnh. Chết vì chọn.

Như Yên im lặng lâu. Nhìn hắn, nhìn thứ gì đó trong mắt hắn mà cô chưa thấy bao giờ: bình tĩnh. Không phải bình tĩnh giả (kiểu bình tĩnh mà Cửu U Cung dạy, ngoài lặng trong loạn). Bình tĩnh thật, kiểu bình tĩnh mà người đã chọn xong thì không còn gì phải do dự.

– Ngươi đã chấp nhận rồi.

Không phải câu hỏi. Nhận xét.

Trường An không đáp. Đứng dậy, bước ra cửa hang. Ánh nắng trưa chói, hắn nheo mắt, rồi leo lên vách đá phía trên hang, từng bước, chậm vì vai đau và xương sườn rạn.

Đỉnh núi vô danh. Không cao, không thấp, đủ để nhìn thấy Thanh Vân Sơn phía đông nam, mờ trong sương, cách nửa ngày đường. Núi xanh, mây trắng, đỉnh cao nhất là Kiếm Phong, nơi hắn sống sáu năm.

Gió thổi mạnh trên đỉnh, mang mùi thông và mùi đá. Trường An đứng trên mỏm đá, nhìn Thanh Vân Sơn.

Ta không phải người của Ma giáo. Đã phản từ lâu.

Ta không phải người của Thanh Vân. Lừa dối từ đầu.

Ta là kẻ đứng giữa. Không nhà. Không phe. Không thuộc về đâu.

Gió lạnh. Tóc bay. Mảnh vải nhật ký trong ngực áo áp vào da, ấm vì thân nhiệt.

Nhưng nếu phải chọn chết vì ai...

Nhìn Thanh Vân Sơn. Nhớ. Sáng sớm Kiếm Phong, xôi nóng, Chu Minh ngồi đối diện, Tiểu Vũ cạnh bên, Thanh Sơn đầu bàn. Chiều hè sân luyện, kiếm va nhau, mồ hôi, tiếng cười. Đêm trên mái, trăng sáng, gió thông, và câu "Từ giờ đệ có nhà rồi" mà hắn tưởng chỉ là lời nói nhưng hóa ra nặng hơn cả mười năm Cửu U Cung.

Ta chọn Thanh Vân.

Không phải vì chính nghĩa. Không phải vì chính tà. Vì đó là nơi ta đã sống. Nơi có người đã coi ta là người.

Tiếng bước chân sau lưng. Chậm, yếu, kiểu chậm mà tu sĩ mất sáu mươi phần trăm tu vi leo núi thì cũng thở dốc.

Như Yên đứng cạnh. Mặt tái, thở nhanh, tay ôm ngực (vết thương vẫn đau), nhưng đứng. Cứng đầu.

Nhìn Thanh Vân Sơn. Rồi nhìn Trường An. Cô biết. Nhìn mặt hắn là biết, vì mười năm cạnh nhau đủ để đọc thứ hắn không nói.

– Ngươi muốn quay lại.

Trường An gật.

Như Yên im lặng. Gió thổi tóc cô bay, đen, dài, mùi hoa mơ lẫn mùi máu khô.

– Họ sẽ giết ngươi.

– Hàn Dạ sẽ quay lại, dẫn thêm người. Ma giáo sẽ tấn công Thanh Vân để diệt khẩu. Ta biết quá nhiều bí mật của cả hai phe. Nếu ta không quay lại cảnh báo, Thanh Vân không kịp chuẩn bị.

Nói bình. Nói như báo cáo tình hình, kiểu báo cáo mà mười năm nội gián đã rèn: sự thật, ngắn gọn, không cảm xúc. Nhưng Như Yên nghe thấy thứ nằm dưới: hắn không quay lại chỉ vì cảnh báo. Hắn quay lại vì muốn ở đó. Muốn chết ở đó, nếu phải chết.

– Ngươi quay lại là tự chui đầu vào thòng lọng.

– Ta biết.

Hai chữ. Nhẹ. Bình. Kiểu bình mà không phải bình tĩnh giả, mà là đã chấp nhận.

Như Yên nhìn hắn. Lâu. Mắt cô ướt, lần đầu tiên Trường An thấy mắt Như Yên ướt thật (không phải nước rỉ từ trần hang, không phải gió).

Cô không ngăn. Biết không ngăn được. Biết từ mười ba tuổi, khi hắn quyết thì không ai thay đổi được, kiểu quyết mà yên tĩnh, không ồn ào, chỉ là bước đi và không quay lại.

– Còn ngươi?

Như Yên nhìn xa. Núi trùng điệp, rừng dày, trời rộng. Cô không có nơi quay về. Ma giáo sẽ giết cô (phản bội Thánh nữ, chết). Thanh Vân không nhận cô (Ma giáo). Giữa trời đất, cô cũng không thuộc về đâu.

– Ta đi. Xuống phía nam, qua Vân Lĩnh. Có nơi ta từng đến khi nhỏ, trước khi bị Ma giáo bắt.

Trường An nhìn cô. Biết cô nói thật hay nói cho hắn yên tâm thì không rõ. Nhưng không hỏi. Có những thứ không cần hỏi.

– Kinh mạch ngươi...

– Sống được. Tu vi mất nhiều, nhưng sống được. Ta là Thánh nữ Ma giáo, không yếu đến mức chết vì ba đường kinh mạch vỡ.

Giọng cứng. Kiểu cứng mà che đau. Trường An biết, nhưng không nói. Để cô giữ cái cứng đó, vì đôi khi cứng là cách duy nhất để đứng.

Im lặng. Gió. Mùi thông và mùi hoa mơ.

Trường An ngồi xuống mỏm đá, rút mảnh vải nhật ký từ ngực áo. Than đã dùng hết, hắn lấy mảnh than mới từ đống lửa đêm qua (giấu trong túi), viết tiếp. Chữ nhỏ, nét run (than trên vải vẫn khó), nhưng đọc được.

Nhật ký lần hai mươi lăm.

Ta từng nghĩ mình không thuộc về đâu. Cửu U Cung nuôi ta, nhưng ta không phải con của họ. Thanh Vân Tông nhận ta, nhưng ta là kẻ lừa dối. Ma giáo gọi ta là vũ khí, Thanh Vân gọi ta là nội gián. Cả hai đều đúng. Cả hai đều sai.

Giờ ta hiểu: thuộc về không phải là được chấp nhận. Thuộc về là chọn sẽ chết vì nơi nào.

Ta chọn Thanh Vân. Không xin tha. Không xin nhận lại. Chỉ chọn chết ở đó, nếu phải chết.

Và nếu có thể chọn lại từ đầu...

Bút dừng. Chưa viết câu cuối. Chưa đến lúc.

Gấp vải, nhét vào ngực áo. Đứng dậy.

Nhìn Như Yên. Cô đứng cạnh, tóc bay trong gió, mắt nhìn hắn, kiểu nhìn mà mười năm cạnh nhau cô chưa bao giờ nhìn hắn như vậy: không lạnh, không đánh giá, chỉ là nhìn, kiểu nhìn mà biết đây là lần cuối.

– Trường An.

– Gì.

Cô mở miệng. Đóng lại. Mở. Kiểu ngập ngừng mà Mộc Như Yên rất hiếm khi ngập ngừng, vì Thánh nữ Ma giáo không ngập ngừng, vì mười năm luyện đã xóa hết ngập ngừng, nhưng bây giờ ba đường kinh mạch vỡ và người trước mặt sắp đi thì ngập ngừng quay lại.

– Hoa mơ năm đó ta trồng lại rồi. Khi nào ngươi muốn... về xem.

Giọng nhẹ. Run nhẹ ở cuối câu, kiểu run mà cô tự biết và ghét, nhưng không kiểm soát được.

Trường An đứng yên. Ba nhịp thở. Gió thổi. Mùi hoa mơ từ tóc cô bay đến, nhẹ, quen, kiểu quen mà mười năm trên mái Cửu U Cung vẫn không quên.

Không quay lại. Không nói. Bước xuống núi, hướng đông nam, hướng Thanh Vân Sơn.

Sau lưng, Như Yên đứng trên đỉnh. Gió thổi áo đỏ sẫm, tóc đen bay. Cô nhìn bóng hắn nhỏ dần giữa rừng, bước đều, không quay đầu.

Mắt cô ướt. Lần này không phải gió.

Sương buổi trưa tan dần, nắng lên, và bóng Trường An khuất sau rặng thông cuối cùng.

Cô đứng thêm lâu. Rồi quay người, bước về hướng nam. Chậm, đau, nhưng bước.

Hai người, hai hướng. Cùng không thuộc về đâu.

Ch.123/130
1.698 từ