Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 75: Ngươi Động Lòng Thật Rồi
Chương 75

Ngươi Động Lòng Thật Rồi

Bốn tháng rưỡi sau trận tập kích. Đêm. Canh ba.

Sỏi đen trên bậu cửa. Viên cũ, nứt, vết đỏ quen thuộc. Hàn Dạ.

Trường An nhìn viên sỏi. Lâu hơn bình thường.

Hội nghị kết thúc bảy ngày. Hàn Dạ nói ba ngày sau hội nghị phải giao. Ta chờ bảy. Chậm bốn ngày. Cố ý.

Vì ta cần thời gian quyết định giao gì.

Đã quyết: tin tức chung, tuyến tuần tra. Giấu mật ước.

Rời phòng. Đường cũ, khe tường, rừng, nhưng không phải hang đá mười dặm. Sỏi chỉ đường khác: khe suối giữa rừng, sâu hơn, xa hơn, nơi không có đường mòn.

Đổi điểm hẹn. Hàn Dạ cẩn thận hơn, hay hắn muốn gặp ở nơi không ai đến.

Không ai đến. Nghĩa là không ai nghe.

Đi mười lăm dặm. Rừng đêm dày, trăng bị tán cây che, chỉ có ánh sáng lọt qua kẽ lá như những đốm bạc rải trên đất. Tiếng suối xa, nhỏ, kiểu tiếng suối chảy qua đá trong đêm yên.

Khe suối. Hẹp, sâu, hai bên là vách đá thấp phủ rêu, nước chảy chậm, đen, phản chiếu trời sao.

Hàn Dạ đứng bên bờ suối. Không ngồi. Đứng. Kiếm không đặt trên đá mà cầm trong tay, chưa rút nhưng tay nắm cán, kiểu đứng của người sẵn sàng.

Sát khí.

Không nhiều, không lộ liễu, nhưng Trường An cảm nhận được từ mười bước: linh lực Hóa Hồn tầng 2 rò rỉ nhẹ qua da Hàn Dạ, kiểu rò rỉ mà chỉ người từ Linh Hải trở lên mới cảm nhận. Trước đây, Tụ Khí đỉnh, hắn sẽ không nhận ra. Bây giờ, Linh Hải sơ kỳ, hắn thấy rõ.

Không bình thường. Hàn Dạ luôn kiểm soát sát khí. Nếu hắn để rò rỉ, hoặc là cố ý, hoặc là quá giận.

Hoặc cả hai.

Bước đến. Dừng cách năm bước, xa hơn bình thường.

– Tới rồi.

Hàn Dạ quay lại. Mắt hẹp, lạnh, nhưng lạnh kiểu khác. Không phải lạnh mỉa mai thường ngày. Lạnh tĩnh, kiểu lạnh của người đã suy nghĩ rất lâu và đã đi đến kết luận.

– Chậm bốn ngày.

– Cố Bách tăng tuần tra sau hội nghị. Khó ra.

– Nói dối.

Hai chữ. Phẳng. Không giận, không mỉa.

Trường An không đáp.

Hàn Dạ nhìn hắn. Rồi nói, giọng chậm, mỗi chữ đặt đúng vị trí, kiểu giọng của người đọc bản kết luận:

– Báo cáo hội nghị đi.

Trường An báo cáo. Phần một: tin tức chung, Thanh Vân Tông thương vong, kết giới phục hồi bảy phần mười, Bạch Lộ Cung bị quấy rối phía nam. Phần hai: tuần tra phối hợp ba tuyến, mỗi bên năm người, luân phiên hàng tháng.

Dừng.

Hàn Dạ nghe. Gật. Rồi im lặng. Lâu.

Im lặng kéo dài, suối chảy, gió thổi qua khe đá, lá rơi trên mặt nước.

Rồi Hàn Dạ nói. Giọng thay đổi, nhẹ hơn, chậm hơn, kiểu giọng của người kể chuyện đã biết kết thúc:

– Vân Lĩnh. Đoàn thương nhân đổi đường.

Dừng.

– Phương Hạc. Bảy ngày để giao bình ngọc. Lâu gấp đôi cần thiết.

Dừng.

– Bản đồ giả. Mười hai người chết.

Dừng.

– Lý Vân Phong. Tìm bằng chứng nhanh hơn Luật Đường.

Dừng. Nhìn Trường An.

– Một lần là trùng hợp. Hai lần là xui. Ba lần...

Cười. Nhẹ, lạnh, kiểu cười không vui.

– ... là quy luật.

Hắn biết.

Không nghi. Biết.

Hắn đã xếp mảnh ghép. Mỗi lần ta phá hoại, mỗi lần tin giả, mỗi lần "tình cờ" cứu người, hắn đều ghi nhận. Và hôm nay hắn xếp xong.

Trường An đứng im. Mặt bình, nhưng bên trong mọi cơ bắp căng, kiểu căng của con thú biết mình đã bị dồn vào góc nhưng chưa biết bỏ chạy hay cắn.

Hàn Dạ bước đến. Một bước. Hai bước. Ba bước. Dừng cách hai bước. Gần. Đủ gần để Trường An thấy mắt hắn rõ: mắt hẹp, sâu, lạnh, nhưng dưới lớp lạnh, có gì đó khác. Mệt. Kiểu mệt của người đã chiến đấu bên trong chính mình rất lâu.

– Ta không nghi.

Im.

– Ta biết.

Hai chữ rơi vào khe suối như đá ném xuống nước.

– Nhưng ta chưa báo giáo chủ.

Trường An nhìn hắn. Không chối. Không nhận. Không diễn.

Tại sao? Tại sao hắn chưa báo?

Hàn Dạ trung thành tuyệt đối với Quỷ Vô Sinh. Biết nội gián phản mà không báo, bản thân hắn cũng chết. Vậy tại sao?

Hàn Dạ đọc câu hỏi trong mắt hắn. Cười nhẹ, kiểu cười mỉa mai nhưng mỉa chính mình.

– Vì ta muốn nghe ngươi nói.

Dừng.

– Nói cho ta nghe: vì sao?

Vì sao. Câu hỏi đơn giản nhất và khó trả lời nhất.

Vì sao ta phản? Vì Thanh Sơn? Vì Tiểu Vũ? Vì Chu Minh chết trước mặt? Vì mười năm sống trong bóng tối và lần đầu tiên có ai nói "đệ có nhà rồi"?

Tất cả. Và không gì trong số đó có thể nói với Hàn Dạ.

Im lặng. Suối chảy.

Hàn Dạ nhìn hắn. Rồi gật, chậm, kiểu gật của người đã biết câu trả lời dù không nghe.

– Vì con bé Ninh Tiểu Vũ? Vì Lục Thanh Sơn?

Giọng thay đổi, sắc hơn, kiểu sắc cắt da.

– Vì ngươi thấy mình "có nhà" rồi?

Cười. Lạnh.

Rồi ngừng. Cười tắt. Giọng trầm xuống, thấp, gần như thì thầm, kiểu giọng mà Trường An chưa bao giờ nghe từ Hàn Dạ: gần với buồn.

– Ngươi động lòng thật rồi.

Năm chữ. Nặng. Rơi vào khe suối và không vang.

Trường An nhìn hắn. Lâu. Gió đêm thổi qua, lạnh, mang mùi rêu ướt và đá cũ.

Hắn nói "động lòng" không phải mỉa mai. Hay không chỉ mỉa mai. Có gì đó bên dưới. Kiểu gì đó mà ta nhận ra vì chính ta cũng từng cảm thấy.

Ghen? Không hẳn. Gần hơn với... tiếc. Kiểu tiếc của người biết mình đã mất thứ gì đó mà không bao giờ nhặt lại được.

Hàn Dạ cũng được nuôi trong Cửu U Cung. Cũng mồ côi. Cũng bị biến thành vũ khí. Nhưng hắn không bao giờ gặp Thanh Sơn. Không bao giờ có ai nói "đệ có nhà rồi." Không bao giờ có Tiểu Vũ mang trà buổi chiều.

Hắn nhìn ta phản bội, và hắn không hiểu tại sao. Nhưng sâu bên trong, ở chỗ nào đó hắn không bao giờ thừa nhận, hắn hiểu.

Trường An mở miệng. Không nói gì.

Đóng lại.

Rồi nói, nhẹ, kiểu giọng mà mười năm huấn luyện dạy hắn không bao giờ dùng với kẻ thù: giọng thật.

– Ngươi sẽ báo giáo chủ?

Hàn Dạ nhìn hắn. Lâu. Mắt hẹp, lạnh, nhưng lạnh đang tan.

Rồi quay lưng.

– Chưa.

Bước đi. Một bước, hai bước. Dừng. Không quay lại.

– Nhưng ta không phải kẻ duy nhất nhìn ra.

Giọng thấp, nói qua vai, kiểu giọng của người ném câu cuối rồi đi.

Bước vào rừng. Bóng đêm nuốt. Tiếng bước chân mất sau mười bước.

Trường An đứng một mình bên khe suối.

Nước chảy. Đá ướt. Trăng phản chiếu trên mặt suối, vỡ vì dòng chảy, không bao giờ tròn.

"Ta không phải kẻ duy nhất nhìn ra."

Ai nữa? Như Yên biết, nhưng Như Yên ở phe ta. Trầm Mặc vừa kiểm tra xong, "Đạt. Rút." Vậy ai?

Giáo chủ.

Quỷ Vô Sinh. Người tạo ra ta. Người hiểu ta hơn ta hiểu mình.

Nếu giáo chủ đã nhìn ra...

Thì việc Hàn Dạ "chưa" báo không quan trọng. Vì giáo chủ không cần Hàn Dạ báo. Giáo chủ đã biết.

Và giáo chủ chưa ra tay, nghĩa là giáo chủ đang chờ. Chờ gì?

Chờ ta tự lộ. Chờ ta làm sai đủ lớn. Chờ ta trở thành ví dụ để dạy những nội gián khác: đây là cái giá của "động lòng."

Gió thổi. Lạnh. Trường An đứng bên suối, tay buông hai bên, nhìn xuống mặt nước.

Bóng hắn trong suối đen, méo, vỡ, kiểu bóng không bao giờ nguyên vẹn vì nước luôn chảy.

Đồng hồ bắt đầu đếm ngược.

Hàn Dạ biết. Giáo chủ có thể biết. Cố Bách đang tìm. Trầm Mặc đã ghi tên ta vào sổ.

Bốn hướng, bốn mối nguy. Và ta đứng giữa.

Phó quản Kiếm Phong. Nội gián kép. Kẻ phản kháng.

Còn bao lâu?

Không biết.

Nhưng chưa phải hôm nay. Hàn Dạ nói "chưa." Chưa, không phải không. Chưa nghĩa là vẫn còn thời gian.

Còn thời gian thì còn cứu người. Còn giấu mật ước. Còn phá từ bên trong.

Quay lưng. Đi. Rừng đêm, suối sau lưng, trăng trên đầu.

Về phòng. Ngồi bên cửa sổ. Nhìn viên sỏi nứt trên bậu cửa. Vết nứt sâu hơn lần trước, hay hắn tưởng tượng.

Sỏi nứt. Vỏ bọc nứt. Thời gian nứt.

Nhưng ta chưa vỡ.

Nhắm mắt.

Chưa.

Ch.75/130
1.510 từ