Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 85: Mật Mã Cửu U
Chương 85

Mật Mã Cửu U

Vài ngày sau. Buổi chiều.

Trường An đi ngang Luật Đường, đường tắt từ Kiếm Phong sang Tàng Kinh Các. Hành lang đá, mái thấp, cửa gỗ nặng hai bên, kiểu kiến trúc Luật Đường: không trang trí, không hoa văn, chỉ có đá, gỗ, và im lặng.

Bước chân dừng lại.

Tiếng nói sau cánh cửa thư phòng Cố Bách. Hé mở, không khép hẳn, khe hẹp vừa đủ để tiếng thoát ra.

Tiếng Cố Bách. Và tiếng Thanh Sơn.

Hai người. Trong thư phòng. Cửa không khép hẳn.

Cố Bách luôn khép cửa. Lão là người cẩn thận đến mức kiểm tra khóa ba lần. Cửa hé nghĩa là cố ý, hoặc...

Hoặc lão muốn ai đó nghe.

Trường An dừng cách cửa bốn bước. Lưng tựa tường, tay buông, mặt bình thường. Nếu ai đi qua, hắn đang chờ gặp Cố trưởng lão, lý do: báo cáo tuần tra.

Giọng Cố Bách, rõ, từng chữ.

– Lục sư huynh, lão phu đã tra cứu ba ngày. Kỹ thuật trên kinh mạch Tạ Trường An khớp bảy trên mười đặc điểm với Cửu U Ức Mạch Thuật.

Im lặng.

Giọng Thanh Sơn, chậm:

– Cửu U Ức Mạch Thuật. Kỹ thuật nội bộ Cửu U Cung?

– Đúng. Chỉ truyền cho đệ tử cốt cán, trực tiếp từ sư phụ. Ghi chép trong "Cửu U Bách Thuật Lục" tầng hai, mục 47. Lão phu đã đối chiếu: tác động lên kinh chính lẫn kinh phụ cùng lúc, đều, sâu, cần ba năm luyện liên tục. Không thể tự học.

Bảy trên mười. Ba ngày tra cứu. Nhanh. Nhanh hơn ta tính.

"Cửu U Bách Thuật Lục." Cuốn sách mà ta tưởng chỉ Cửu U Cung có. Thanh Vân Tông cũng có một bản, tầng hai Tàng Kinh Các, chiến lợi phẩm từ cuộc chiến trăm năm trước.

Ta quên. Hoặc ta không biết. Sai lầm.

Thanh Sơn im lâu. Rồi nói, giọng đều nhưng không bình như mọi khi:

– Có thể nhầm. Trường An lang thang nhiều năm trước khi đến đây. Có thể học được ở đâu đó.

Cố Bách đáp, giọng không đổi:

– Kỹ thuật này chỉ truyền cho đệ tử cốt cán Cửu U Cung. Không có ngoại lệ trong bảy trăm năm ghi chép. Không lão nhân nào dạy bên ngoài, vì ai dạy sẽ bị xử tử theo luật Ma giáo.

Im lặng. Dài.

Thanh Sơn đang nghe. Thanh Sơn đang xử lý. Hai năm, huynh tin ta vô điều kiện. Tin ta mồ côi, tin ta lang thang, tin ta chỉ giấu cảnh giới vì sợ, tin ta là người tốt.

Bây giờ Cố Bách đặt lên bàn: Cửu U Ức Mạch Thuật. Chỉ đệ tử cốt cán. Không ngoại lệ.

Huynh sẽ nghĩ gì?

Thanh Sơn nói, rất nhẹ:

– Sư thúc đề xuất thế nào?

– Theo dõi. Như đã bàn trong cuộc họp. Không thay đổi.

– Sư thúc tin chắc bao nhiêu phần trăm?

Im lặng.

– Bảy mươi.

Tiếng ghế dịch. Có người đứng lên.

– Lão phu trình bày bằng chứng. Kết luận do Lục sư huynh và chưởng môn quyết định.

Tiếng bước. Cố Bách đi về phía cửa.

Trường An lùi hai bước, quay lưng, bước đi hướng ngược lại, tự nhiên, kiểu đi của người đang trên đường đến đâu đó.

Bước ra khỏi hành lang Luật Đường. Nắng chiều, gió, mùi cỏ.

Tim đập. Nhanh hơn bình thường, nhưng mặt không đổi, bước không đổi, hơi thở không đổi. Mười năm huấn luyện giữ bên ngoài yên tĩnh trong khi bên trong sụp đổ.

Bảy mươi phần trăm. Cố Bách tin bảy mươi phần trăm ta là gián điệp Cửu U Cung.

Ba mươi phần trăm còn lại là gì? Là khả năng ta thật sự lang thang học được? Không. Ba mươi phần trăm là sự thận trọng của một người không muốn oan.

Nhưng bảy mươi đủ để theo dõi. Đủ để bẫy. Đủ để mọi bước đi của ta từ giờ đều bị ghi lại.

Đi về Kiếm Phong. Qua sân luyện, qua nhà bếp, qua vườn rau. Cải ngọt đã lên cao, lá xanh, hành lá phía bên mọc thẳng. Tiểu Vũ tưới mỗi sáng, đúng như cô hứa.

Vườn rau Chu Minh. Cải ngọt Chu Minh muốn trồng. Hành lá Tiểu Vũ trồng cạnh. Hai thứ mọc bên nhau, tốt, xanh, kiểu xanh mà người trồng không còn ở đây để thấy.

Về phòng. Ngồi trước bàn. Đợi.


Chiều muộn. Gõ cửa.

– Vào.

Thanh Sơn bước vào. Không mang kiếm, áo luyện công, tay không. Mặt bình, nhưng mắt khác. Không lạnh, không giận, khác kiểu khác mà Trường An không tìm được từ nào mô tả ngoài một từ: nặng.

– Luyện kiếm không?

– Dạ.

Ra sân luyện nhỏ phía sau phòng phó quản. Chiều muộn, nắng xiên, bóng dài, gió mang mùi nhựa thông. Không ai khác ở đây, giờ này đệ tử đang ăn tối.

Rút kiếm. Thanh Sơn cũng rút. Đứng đối diện, cách mười bước.

– Phong Hồi.

Thức ba Thanh Vân Kiếm Quyết. Trường An tấn, kiếm xoay, gió cuốn theo, kiểu cuốn mà hắn đã luyện thuần thục từ tháng thứ tư.

Thanh Sơn đỡ. Nhẹ. Rồi phản công, mạnh hơn bình thường.

Huynh tăng sức.

Đỡ. Kiếm rung. Mạnh.

Thanh Sơn tấn tiếp. Chiêu liên hoàn, thức 4, thức 5, quay lại thức 3, nhanh, mạnh, kiểu giao đấu không phải luyện tập mà là thử. Thử xem Trường An đỡ được bao nhiêu.

Đỡ. Đỡ. Đỡ. Kiếm khí Linh Hải 7 ép xuống, nặng, kiểu nặng mà Tụ Khí đỉnh không thể chịu nổi quá mười chiêu.

Bảy chiêu. Tám. Chín.

Nếu ta giữ Tụ Khí đỉnh, chiêu thứ mười sẽ phải buông kiếm. Nhưng Thanh Sơn biết ta giấu cảnh giới. Huynh đang thử.

Chiêu thứ mười. Kiếm khí Thanh Sơn ép thẳng xuống, không né, không vòng, thẳng, kiểu thẳng của người muốn câu trả lời.

Đỡ. Linh lực Linh Hải sơ kỳ suýt tuôn ra, kinh mạch rung, kiểu rung mà kỹ thuật ức chế giữ được nhưng kiếm khí thì không. Kiếm khí Trường An bùng lên một thoáng, mạnh hơn Tụ Khí đỉnh rõ ràng, rồi kìm lại.

Nhưng Thanh Sơn đã thấy.

Hai kiếm tách ra. Đứng cách mười bước, thở nhẹ.

Thanh Sơn cắm kiếm xuống đất. Nhìn Trường An. Lâu.

– Kiếm khí của đệ mạnh hơn Tụ Khí đỉnh rất nhiều. Đệ lại giấu.

Không phải hỏi. Phát biểu.

– Đệ gần đột phá.

Thanh Sơn nhìn hắn. Mắt không lạnh, không giận, nặng, kiểu nặng của người đang giữ gì đó trong lòng mà không biết nên đặt xuống hay giữ thêm.

Rồi hỏi. Nhẹ. Câu hỏi mà Trường An biết sẽ đến nhưng vẫn không sẵn sàng:

– Trước khi đến Thanh Vân... đệ thật sự là mồ côi lang thang?

Im lặng.

Gió chiều. Bóng dài. Mùi nhựa thông.

– Vâng.

Một chữ. Nói dối. Lần cuối.

Mỗi lần nói dối huynh, ta mất thêm một thứ. Không phải danh dự, không phải tình cảm, mà một thứ nhỏ hơn, sâu hơn, kiểu thứ mà khi mất hết thì ta không còn khác gì sư phụ.

Thanh Sơn nhìn hắn. Ba nhịp thở. Rồi nói, giọng nhẹ:

– Vậy thì... tốt.

Quay đi. Rút kiếm khỏi đất. Bước xuống bậc thang sân luyện.

Bước chân nặng. Kiểu nặng mà Trường An chưa bao giờ nghe ở đại sư huynh.

Huynh không tin.

"Vậy thì tốt" không phải "ta tin." "Vậy thì tốt" là "ta không muốn nghe câu trả lời thật ngay bây giờ."

Huynh đang cho ta thời gian. Hay huynh đang cho chính mình thời gian?

Trường An đứng trên sân luyện. Gió chiều thổi mạnh hơn, tóc bay, mùi cỏ và nhựa thông. Thanh Sơn đã đi xuống dốc, bóng nhỏ dần, lưng thẳng nhưng vai hơi cúi, kiểu cúi mà Trường An chưa thấy bao giờ.

Khoảng cách giữa hai người trên vách đá luyện kiếm, bao giờ cũng rõ hơn dưới đất.

Sư huynh. Đệ mong huynh đừng bao giờ phải biết.

Nhưng ánh mắt huynh nói: có thể đã quá muộn.

Đứng. Gió. Nắng tắt dần sau đỉnh núi phía tây.

Bảy ngày nữa. Chìa khóa giả. Bạch Lộ Cung. Tần Ngọc Lâm.

Và Thanh Sơn, đang bước đi với bước chân nặng nhất đời mình.

Nhắm mắt. Mở.

Xuống bậc thang. Về phòng. Đóng cửa.

Bảy ngày.

Ch.85/130
1.422 từ