Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 121: Chương 121: Cố Nhân Gặp Lại
Chương 121

Chương 121: Cố Nhân Gặp Lại

Hàn Dạ bước tới. Chậm, đều, kiểu bước mà ba mươi năm làm giám sát đã rèn: không vội, không chậm, đúng nhịp mà con mồi sợ nhất.

Từ bóng tối hai bên, ba bóng nữa hiện ra. Sát thủ Ma giáo, áo đen, mặt che, kiếm ngắn. Linh Hải tầng ba, tầng bốn, tầng năm. Không mạnh bằng Hàn Dạ nhưng đủ để vây. Ba hướng: trái, phải, và sau lưng. Trước mặt là Hàn Dạ.

Trường An đứng trên mỏm đá, lưng sát vách đá cao. Ít nhất không bị tấn công từ phía sau.

Hàn Dạ dừng cách năm trượng. Cười. Rồi tay phải rút từ lưng một vật, ném.

Thanh kiếm rơi trước chân Trường An. Cắm vào đất đá, rung nhẹ. Kiếm ngắn, lưỡi cùn, chuôi quấn vải đen. Kiểu kiếm mà Cửu U Cung cấp cho đệ tử tập luyện, không đủ sắc để cắt gân nhưng đủ để đâm.

– Ta cho ngươi cơ hội. Chống cự đi. Cho vui.

Giọng nhẹ. Bình. Kiểu bình mà đáng sợ hơn quát, vì Hàn Dạ thật sự coi đây là trò chơi.

Trường An nhìn thanh kiếm cùn. Nhìn cành cây mài nhọn trong tay. Bỏ cành cây, cúi nhặt kiếm. Nặng hơn cành cây, nhẹ hơn kiếm Thanh Vân. Quen tay, vì mười năm Cửu U Cung hắn cầm kiếm kiểu này trước khi cầm kiếm thật.

– Vui thì không biết. Nhưng đỡ chán.

Hàn Dạ nheo mắt. Mỉm cười rộng hơn.

Rồi giơ tay. Ra hiệu.

Sát thủ thứ nhất vào trước. Linh Hải tầng ba, kiếm ngắn, đánh từ bên trái. Nhanh, gọn, kiểu đánh mà Cửu U Cung dạy: một chiêu, một mạng, không lãng phí.

Trường An lùi nửa bước, nghiêng người. Kiếm ngắn cắt qua vạt áo, rách thêm mảnh vải đã tả tơi. Hắn xoay người, dùng kiếm cùn gạt mũi kiếm đối phương sang phải, bước vào trong, khuỷu tay đập lên cổ.

Sát thủ loạng choạng. Trường An không đợi, đạp lên đầu gối hắn, lộn qua vai, rơi xuống phía sau. Sát thủ thứ hai đã vào, kiếm chém dọc. Trường An lăn sang, lưng cọ đá, kiếm cùn đưa lên đỡ. Lực va nhau, tay tê, kiểu tê mà ba mươi phần trăm linh lực không đủ chống.

Sát thủ thứ ba bao phía phải.

Ba người, ba hướng. Khe đá hẹp, chỉ rộng bốn trượng, hai bên tường đá cao. Trường An lùi vào sâu hơn trong khe, nơi hẹp nhất, chỉ đủ hai người đứng cạnh nhau. Bắt họ vào từng người một thay vì cả ba.

Kỹ thuật Cửu U Cung: lấy địa hình bù cảnh giới.

Sát thủ tầng năm vào trước, kiếm ngắn múa dọc khe đá. Mạnh, nhanh, kiểu nhanh mà Linh Hải trung kỳ áp chế Linh Hải sơ kỳ (ba mươi phần trăm). Trường An đỡ, tay rung, lùi nửa bước. Đỡ thêm chiêu nữa, vai đau nhói, vết thương cũ rỉ máu qua vải băng.

Chiêu thứ ba, Trường An không đỡ. Nghiêng người, để kiếm đối phương cắm vào tường đá. Đá cứng, kiếm mắc. Nửa nhịp thở, đủ. Trường An đâm kiếm cùn vào kẽ giáp bên hông sát thủ, xoáy.

Sát thủ gục. Máu loang trên đá, đen trong ánh trăng mờ.

Một tên gục.

Hai sát thủ còn lại dè dặt hơn. Tầng ba lùi lại, tầng bốn đi vòng lên vách đá, định nhảy xuống tấn công từ trên.

Trường An nghe bước chân trên đá. Ngẩng lên, ném kiếm cùn. Kiếm xoay, cắm vào bắp chân sát thủ trên vách. Tiếng rên. Sát thủ trượt, rơi xuống khe đá, ngã sấp.

Trường An bước tới, nhặt kiếm ngắn của sát thủ vừa gục (kiếm thật, sắc), quay người đón sát thủ tầng ba đang lao vào từ miệng khe.

Ba chiêu. Kiếm Thanh Vân pha kỹ thuật Cửu U. Cắt cổ tay, đạp ngực, kiếm xuyên vai. Sát thủ tầng ba ngã, kiếm rơi, tay ôm vai, máu phun qua kẽ ngón.

Sát thủ trên vách cố đứng dậy, bắp chân chảy máu. Trường An quay lại, kiếm kề cổ.

– Nằm yên.

Giọng lạnh. Không phải giọng Thanh Vân. Giọng Cửu U Cung, giọng mà mười năm được dạy cách giết mà không do dự.

Hắn không giết. Đạp kiếm sát thủ ra xa, quay người.

Hàn Dạ đứng ở miệng khe đá. Cười. Nhưng mắt không cười nữa. Mắt lạnh, đánh giá, kiểu đánh giá mà giám sát đánh giá vũ khí hỏng: Hỏng thật. Nhưng hỏng mà vẫn sắc.

– Ba đứa Linh Hải, ngươi hạ trong mười mấy nhịp thở. Giáo chủ dạy ngươi tốt thật.

Bước vào khe đá. Sát khí Hóa Hồn dâng, nặng, kiểu nặng mà không khí đặc lại, thở khó, chân nặng. Khoảng cách cảnh giới quá lớn: Hóa Hồn tầng hai đè Linh Hải sơ kỳ (ba mươi phần trăm) như núi đè sỏi.

Trường An nâng kiếm. Tay run nhẹ, không phải vì sợ, vì cơ bắp đã gần giới hạn sau ba trận liên tiếp.

Hàn Dạ ra chiêu. Nhanh. Kiểu nhanh mà mắt thường không kịp thấy, kiểu nhanh mà Hóa Hồn với Linh Hải là hai thế giới khác nhau.

Trường An đỡ. Kiếm va kiếm, tay tê đến vai, lùi hai bước. Hàn Dạ đánh tiếp, chiêu thứ hai, mạnh hơn. Trường An nghiêng người tránh, kiếm cắt sát tai, gió rít. Chiêu thứ ba, chưởng lực, không cần kiếm. Bàn tay Hàn Dạ ấn vào ngực Trường An.

Nôn máu.

Lùi năm bước, lưng đập vào tường đá. Máu chảy từ khóe miệng, đỏ, ấm, vị sắt trên lưỡi. Xương sườn rạn, đau từ ngực lan ra lưng, kiểu đau mà mỗi hơi thở là một cây kim.

Hàn Dạ đi tới. Chậm. Không cần vội. Con mồi đã gãy.

– Ngươi giỏi hơn ta nghĩ. Nhưng ngươi biết rồi. Ba mươi phần trăm linh lực, đánh được mấy chiêu?

Trường An tựa tường đá, kiếm chống đất, đứng dậy. Chậm, đau, nhưng đứng. Máu nhỏ giọt từ cằm xuống ngực, thấm vào mảnh vải nhật ký.

Hàn Dạ giơ tay, sát khí tụ trên đầu ngón. Chuẩn bị đòn kết.

Trường An nhìn Hàn Dạ. Nhìn đôi mắt lạnh, mặt gầy, đường nét sắc. Nhìn kẻ giám sát mình mười năm, người dạy hắn cách giết, cách giấu, cách sống mà không sống.

Mở miệng. Không phải cầu xin. Không phải thách thức. Chỉ là câu hỏi.

– Hàn Dạ. Ngươi có bao giờ tự hỏi, nếu giáo chủ bỏ ngươi, ngươi còn là ai?

Hàn Dạ dừng. Tay giữ nguyên trên không, sát khí không tan nhưng không ấn xuống. Một giây. Hai giây.

Mắt hắn chớp. Lần đầu tiên, có gì đó chạy qua đôi mắt lạnh đó, nhanh, kiểu nhanh mà nếu không nhìn kỹ thì bỏ lỡ. Không phải sợ. Không phải giận. Gần nhất có lẽ là... hoang mang.

Ba mươi năm trung thành. Ba mươi năm là cánh tay phải của Quỷ Vô Sinh. Ba mươi năm định nghĩa bản thân bằng một người khác. Và câu hỏi đơn giản nhất, đâm thẳng vào chỗ trống mà hắn chưa bao giờ dám nhìn.

Trường An lăn sang trái. Vừa đủ. Sát khí ấn xuống, phá vỡ chỗ hắn vừa đứng, đá vỡ, bụi bay.

Hàn Dạ quay lại, mặt lạnh hơn. Tay nâng lên lần nữa.

Rồi dừng.

Không phải vì câu hỏi. Vì mùi.

Mùi hoa mơ. Nhẹ, quen, kiểu quen mà mười năm Cửu U Cung ai cũng biết: mùi Thánh nữ Mộc Như Yên, hương hoa mơ trên tóc cô từ hồi mười ba tuổi, không thay đổi dù cô thay đổi bao nhiêu.

Trên cành thông cong phía trên khe đá, một bóng ngồi.

Như Yên.

Áo đỏ sẫm, tóc đen dài, mặt lạnh lùng quen thuộc. Nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái. Kiếm đeo lưng, chưa rút. Ngồi trên cành cây, nhìn xuống, im lặng.

Hàn Dạ ngẩng lên. Mỉm cười, kiểu cười mà cấp trên cười với cấp dưới khi cần việc.

– Thánh nữ. Ngươi xuống giúp đi. Bắt sống.

Như Yên không động. Không nhảy xuống. Không rút kiếm. Chỉ ngồi trên cành cây, mắt nhìn Trường An, kiểu nhìn mà hắn đã thấy trên mái Cửu U Cung hai mươi năm trước, khi hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau nhìn trăng và cô hỏi "Ngươi có muốn bỏ đi không?"

Trường An nhìn lên. Máu trên cằm, xương sườn rạn, kiếm chống đất. Nhìn Như Yên. Nhìn ánh mắt giằng xé trong đôi mắt sâu đó, kiểu giằng xé mà mười năm lớn lên cùng nhau hắn biết rõ: cô đang chọn. Giữa lệnh và lòng. Giữa Ma giáo và thứ gì đó không có tên.

Hắn không nói "cứu ta". Không nói "đừng giết ta". Chỉ nói:

– Như Yên. Ngươi tự chọn đi.

Bốn chữ. Khàn. Kiểu khàn mà máu trong cổ họng cản.

Im lặng. Gió thổi qua khe đá, mang mùi hoa mơ và mùi máu. Ba nhịp thở. Năm nhịp. Bảy.

Như Yên nhảy xuống.

Nhẹ, im, kiểu nhảy mà Cửu U Cung dạy: chân chạm đất không tiếng. Đứng giữa khe đá. Giữa Trường An và Hàn Dạ.

Hàn Dạ nheo mắt. Không khí trong khe đá đóng băng, kiểu đóng băng mà ba luồng sát khí chạm nhau: Hóa Hồn của Hàn Dạ, Linh Hải tầng năm của Như Yên, và ba mươi phần trăm tàn dư của Trường An.

Như Yên quay lưng lại Trường An. Mặt đối Hàn Dạ. Lưng thẳng, vai xuôi, kiểu đứng mà Thánh nữ Ma giáo đã đứng suốt mười năm: bình tĩnh, lạnh, không lùi.

Rồi cô nói. Giọng nhẹ, bình, kiểu bình mà không run dù đang đối diện Hóa Hồn tầng hai.

– Hàn Dạ. Ta đổi ý.

Ba chữ. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà trọng lượng nằm ở sau, ở những gì không nói: ta đổi ý có nghĩa ta không bắt Trường An, ta không tuân lệnh, ta chọn đứng đây.

Hàn Dạ nhìn cô. Mặt không cười nữa. Không lạnh. Có gì đó khác, gì đó mà ba mươi năm giám sát nội gián rất ít khi lộ ra. Gần nhất là... kinh ngạc. Kinh ngạc thật sự.

– Ngươi...

Không nói hết câu. Vì Như Yên đã rút kiếm.

Tiếng kiếm ra vỏ, trong, vang trong khe đá. Kiếm Thánh nữ, lưỡi mỏng, sáng, kiểu sáng mà ánh trăng bắt lên thành đường bạc.

Mùi hoa mơ nồng hơn bao giờ hết. Kiểu nồng mà linh lực Như Yên bùng lên, Linh Hải tầng năm, mạnh mẽ, quyết liệt, kiểu quyết liệt mà cô chưa bao giờ dùng khi đứng cạnh đồng minh.

Hàn Dạ nhìn mũi kiếm hướng về phía mình. Nhìn lên mắt Như Yên. Nhìn thấy thứ mà hắn đã nghi từ lâu nhưng không muốn tin: cô không phản vì chính nghĩa, không phản vì ghét Ma giáo, không phản vì bất cứ lý do nào mà giám sát có thể ghi vào sổ.

Cô phản vì người đang đứng sau lưng cô.

Cũng giống hắn, Hàn Dạ nghĩ, và ý nghĩ đó cắt sâu hơn kiếm. Hắn phản vì Thanh Vân. Cô phản vì hắn. Và ta, ta trung thành vì...

Vì gì?

Câu hỏi của Trường An vang lại. Nếu giáo chủ bỏ ngươi, ngươi còn là ai?

Hàn Dạ nắm chặt tay. Sát khí Hóa Hồn bùng lên, nặng hơn, đen hơn, kiểu đen mà cây cỏ trong khe đá héo rũ.

Trường An đứng sau Như Yên, nhìn lưng cô. Lưng thẳng, vai mảnh, tóc đen dài. Lưng của người đang che chắn hắn, kiểu che chắn mà hắn đã thấy ở Thanh Sơn, ở Tiểu Vũ, nhưng lần này là từ người hắn không bao giờ nghĩ sẽ đứng ở phía này.

Như Yên. Ngươi ngu quá.

Nắm chặt kiếm. Bước lên, đứng cạnh cô. Không đứng sau. Cạnh.

Hai người nhìn Hàn Dạ. Kiểu nhìn mà hai đứa trẻ Cửu U Cung nhìn giám sát: không sợ, không hận, chỉ là sẵn sàng.

Gió thổi qua khe đá. Mùi hoa mơ và mùi máu.

Đêm rừng nín thở.

Ch.121/130
2.042 từ