Chương 130: Nhật Ký Của Một Nội Gián
Ba ngày sau.
Thanh Sơn vào phòng cũ Trường An.
Cửa bị niêm phong từ ngày sư đệ bị giam, dấu niêm Luật Đường, mực đỏ, bùa giấy. Hắn gỡ bùa. Tay không run (đã run đủ ba đêm rồi, tay không còn sức run).
Đẩy cửa. Mở.
Mọi thứ y nguyên. Giường gỗ hẹp, chăn gấp vuông vức (kiểu gấp mà Trường An giữ sáu năm, kiểu gấp mà Cửu U Cung dạy từ nhỏ). Bàn nhỏ, bút mực, chén trà sứt một góc. Cửa sổ nhìn ra sân Kiếm Phong, nắng sớm rọi vào, vàng nhạt, bụi lơ lửng. Trên bàn, cuốn kiếm phổ hắn chép tay cho sư đệ năm thứ ba, thức sáu đến mười, vẫn mở ở trang thức bảy.
Mùi phòng. Mùi gỗ, mùi mực cũ, mùi đá lạnh, và mùi gì đó đã phai mà hắn biết là mùi người. Mùi Trường An. Sáu năm ngủ ở đây thì phòng cũng thấm.
Thanh Sơn đứng giữa phòng. Nhìn quanh. Nhìn từng góc, từng đồ vật, từng vết xước trên tường. Tìm sáu năm trong bốn bức tường, tìm câu trả lời hắn đã nghe nhưng vẫn muốn tìm thêm.
Lật ván sàn.
Góc giường, ván thứ ba từ tường. Hắn biết vì sư đệ nói: "dưới ván sàn phòng ta." Tay đặt lên ván, nhấn một đầu, đầu kia bật lên. Bên dưới, khoảng trống nông, vừa đủ cho một cuốn sổ.
Cuốn nhật ký nằm đó.
Sổ nhỏ, bìa vải nâu, mòn ở góc, sờn ở gáy. Hai mươi ba lần mở ra viết, hai mươi ba lần gấp lại giấu, hai mươi ba lần tay run hoặc không run đặt xuống khoảng tối dưới ván.
Và nhánh hoa dại khô. Và hai mảnh vải xé từ áo, chữ than đen nhòe, ép vào trang cuối (lần viết hai mươi bốn, hai mươi lăm, trong rừng, khi không có giấy thì vải cũng được).
Hoa ép giữa trang, mỏng như giấy, trắng tím, cánh đã vỡ vài chỗ nhưng hình dáng còn. Nhánh hoa Tiểu Vũ tặng trên dốc Dược Phong, "cho sư huynh vui hơn." Hắn giữ sáu năm. Giữ dưới ván sàn, giữ cùng nhật ký, giữ cùng bí mật.
Thanh Sơn cầm cuốn sổ lên. Tay hắn run. Không phải tay run yếu ớt của người bệnh, mà tay run nặng của người biết cuốn sổ này chứa sáu năm sống cùng một người mà hắn tưởng hiểu, và cuốn sổ sẽ cho hắn biết hắn hiểu bao nhiêu, sai bao nhiêu.
Mở trang đầu. Chữ viết nghiêng, vội, nét đậm. Chữ của Trường An, kiểu chữ mà hắn đã quen vì thấy trong báo cáo hàng ngày, trong bài tập, trong kiếm phổ chép lại. Nhưng chữ này khác. Chữ này không viết cho ai đọc. Chữ này viết cho chính mình.
Thanh Sơn đọc.
Bảy ngày sau. Tang lễ.
Thanh Vân Tông làm tang lễ cho đệ tử tử trận. Mười bảy bài vị xếp trên bàn thờ Đại Điện, nhang khói, hoa trắng, đèn lồng trắng treo hai hàng. Trưởng lão đọc tên từng người, giọng trầm, chậm, mỗi tên là một đời.
Trường An không có tên trong danh sách.
Hắn là nội gián. Không phải đệ tử. Bùa nhập môn đã hủy từ ngày bại lộ, tên đã xóa khỏi đệ tử phổ, kiếm Thanh Vân đã tước. Luật Đường không ghi tên kẻ phản bội vào tang lễ tông môn, dù kẻ đó chết vì tông môn.
Không bài vị. Không tên. Không nhang.
Tiểu Vũ đứng cuối hàng đệ tử. Áo trắng tang, tóc buộc cao, mắt khô. Cô không khóc từ đêm đó, từ đêm ngồi bên cạnh nắm tay lạnh trên sân Kiếm Phong. Nước mắt đóng ở đâu đó trong ngực, không chảy ra, kiểu đóng mà đau hơn chảy.
Tang lễ xong, cô đi về Kiếm Phong.
Vách đá phía sau sân, chỗ Thanh Sơn từng dạy Trường An kiếm pháp mỗi chiều, chỗ nắng chiều rọi vàng lên đá xám. Cô đặt một nhánh hoa dại trắng tím ở góc vách. Hái sáng nay, trên dốc Dược Phong, chỗ cô từng hái nhánh đầu tiên tặng hắn năm thứ nhất.
Không bài vị. Không tên. Chỉ hoa.
Cô đứng trước vách đá. Gió thổi. Nhánh hoa rung nhẹ, cánh mỏng, trắng tím, tươi.
Không nói gì. Không cần nói. Hoa biết.
Một tháng sau.
Đại Điện. Trưởng Lão Hội.
Thanh Sơn đứng giữa sảnh, trước mặt chưởng môn, trước mặt bốn trưởng lão, trước mặt đệ tử hai hàng. Tay cầm cuốn nhật ký bìa vải nâu, mòn, sờn. Cuốn dưới ván sàn, hai mươi ba lần viết, cùng hai mảnh vải than. Cuốn hắn đọc hai mươi chín đêm liền, mỗi đêm vài trang, vì đọc nhanh hơn thì ngực không chịu nổi.
Cuốn thứ hai, cuốn trên giấy Luật Đường viết suốt đêm trước trận (lần thứ hai mươi sáu), nằm trên bàn trước mặt chưởng môn, đã được trưởng lão xem qua.
Thanh Sơn mở sổ. Đọc to.
Giọng bình, cố bình, kiểu bình mà người đã khóc đủ rồi thì giọng bình trở lại, nhưng bình mỏng, kiểu mỏng mà lỡ chạm sai chỗ thì vỡ.
– "Lần thứ nhất ta giấu thông tin: khi Ma giáo muốn ta giao điểm yếu Thanh Sơn. Ta viết 'không tìm thấy.' Thật ra ta tìm thấy từ tháng thứ hai."
Đại Điện im phắc. Không ai thở mạnh.
– "Bản đồ kết giới ta giao cho Ma giáo, ta sửa ba nút. Nút bốn, nút sáu, nút bảy. Đêm Ma giáo tấn công, chúng đánh vào ba nút đó. Sai. Hai trăm đệ tử sống vì bản đồ đó sai."
Đệ tử hai hàng nhìn nhau. Có người nhớ đêm đó. Đêm tập kích, đêm nút bốn giữ vững, đêm hai trăm người sống. Họ tưởng may mắn. Tưởng trận pháp mạnh. Không biết có người đổi mạng giữ ba nút đó bằng cách giao bản đồ giả cho kẻ thù.
– "Lần Hàn Dạ đòi ta đặt độc trong giếng Kiếm Phong. Ta nói không có cơ hội. Thật ra có. Hàn Dạ đưa thuốc, ta giấu dưới phiến đá ven suối. Không đặt. Vì Tiểu Vũ uống nước giếng đó mỗi sáng."
Tiểu Vũ đứng cuối sảnh. Nghe câu đó. Tay nắm chặt vạt áo, kiểu nắm mà da trắng bệch. Cô uống nước giếng đó mỗi sáng. Sáu năm. Và hắn biết. Và hắn không đặt. Và hắn không bao giờ nói.
Thanh Sơn đọc tiếp. Từng đoạn. Từng lần phá hoại Ma giáo mà Trường An ghi lại trong nhật ký: bản đồ Vân Lĩnh sửa lệch hai trăm trượng, Trận Đồ Lục chép sai ba biến thể, cảnh báo phía nam qua Lý Vân Phong, gia cố nút bốn đêm trước tập kích, chìa khóa giả cho tầng bốn Tàng Kinh Các, cứu Tần Ngọc Lâm bằng tai nạn giả. Mỗi lần là một lần Trường An chọn Thanh Vân thay vì chọn sống.
Và mỗi lần, phía dưới, hắn viết thêm một dòng. Không phải báo cáo. Không phải kế hoạch. Chỉ là nhật ký, kiểu nhật ký mà người viết cho chính mình vì không có ai khác để nói:
– "Ta không phải người tốt. Nhưng ta đã cố."
– "Đại sư huynh hỏi ta có gì muốn nói. Ta muốn. Nhưng ta không nói. Vì nói thì huynh sẽ phải chọn: giữ ta hay giữ Thanh Vân. Ta không muốn huynh phải chọn."
– "Tiểu Vũ mang bánh đến. Loại bánh nếp đậu đỏ. Ăn. Ngọt. Tay ta cầm bánh mà nghĩ: nếu ta chết, ai sẽ ăn bánh cô làm?"
Cố Bách ngồi hàng trưởng lão. Mặt lạnh. Mắt nhìn thẳng, kiểu nhìn mà bốn mươi năm Luật Đường rèn thành thép. Nghe từng câu. Không nhúc nhích.
Rồi đứng dậy. Bước ra. Không nói gì.
Vai lão rung. Nhẹ. Kiểu rung mà chỉ người đứng gần mới thấy, kiểu rung mà bốn mươi năm chưa từng.
Cửa Đại Điện đóng sau lưng lão. Tiếng bước chân xa dần trên hành lang đá.
Tiểu Vũ đứng cuối sảnh. Nghe. Nghe từng câu. Nghe sáu năm Trường An viết trong bóng tối dưới ván sàn, viết bằng tay run hoặc không run, viết vì không có ai để nói nên nói với giấy.
Nước mắt chảy. Lần đầu tiên từ đêm đó. Lần đầu tiên trong một tháng. Chảy, không tiếng, kiểu chảy mà mặt bình nhưng nước mắt cứ rơi, kiểu chảy mà cô hiểu: mỗi lần hắn cười với cô, mỗi lần hắn ăn bánh cô mang, mỗi nhánh hoa hắn giữ, đều thật. Giữa bao nhiêu lớp giả dối, những thứ đó là thật.
Thanh Sơn lật đến trang cuối. Trang cuối cuốn nhật ký giấy Luật Đường. Chữ viết chậm hơn những trang trước, nét đều hơn, kiểu đều mà người đã chọn xong nên tay không vội nữa.
Đọc:
– "Nếu có thể chọn lại... ta muốn thật sự trở thành người của Thanh Vân Tông."
Dừng. Gấp sổ. Nhìn lên.
Đại Điện im phăng phắc. Không ai nói. Không ai cử động. Chỉ có tiếng gió thổi qua cửa sổ, tiếng gió Thanh Vân, nhẹ, đều, kiểu gió mà sáu năm trước cũng thổi qua đây khi một đứa trẻ giả mồ côi bước qua cổng tông.
Im lặng lâu. Rất lâu.
Chưởng môn nhìn cuốn nhật ký trên tay Thanh Sơn. Nhìn lâu. Rồi gật, nhẹ, một cái gật mà không ai chắc gật vì đồng ý hay vì không biết phải làm gì khác.
Ngoài cổng tông. Chiều muộn.
Một bóng người đứng dưới gốc cây thông cổ, nhìn lên Thanh Vân Sơn. Áo đỏ sẫm, tay băng, mặt có vết sẹo mới, tóc dài xõa một bên. Mộc Như Yên.
Đứng rất lâu. Nhìn lên đỉnh núi, nhìn mái ngói xám Kiếm Phong nhô ra sau tán cây, nhìn mây trắng bay qua đỉnh. Gió mang mùi thông, mùi đá, mùi nắng chiều. Và mùi hoa mơ phảng phất, có thể từ rừng, có thể từ ký ức.
Cô không vào. Không có tư cách vào. Cũng không muốn. Chỉ đứng, nhìn, kiểu nhìn mà người đã mất thứ gì đó nhìn nơi thứ đó thuộc về.
Rồi quay đi. Bước xuống đường núi. Áo đỏ khuất sau khúc cua. Mùi hoa mơ tan trong gió.
Vách đá Kiếm Phong. Chiều tà.
Thanh Sơn đặt cuốn nhật ký bên cạnh nhánh hoa Tiểu Vũ cắm. Cuốn sổ bìa nâu, mòn, sờn, nằm trên đá xám, cạnh hoa dại trắng tím. Gió thổi lật vài trang, chữ viết nghiêng, vội, có chỗ nhòe (nước gì, không ai biết, có thể mực loang, có thể không phải mực).
Tiểu Vũ đứng bên cạnh Thanh Sơn. Không ai nói gì.
Phía xa, một đệ tử trẻ đi ngang qua hành lang Kiếm Phong, dừng lại nhìn. Nhìn cuốn sổ, nhìn nhánh hoa, nhìn hai người đứng trước vách đá. Không biết đây là gì. Nhưng cậu ta cúi đầu. Rồi đi tiếp.
Nắng chiều nghiêng qua vách đá, vàng, ấm. Gió Thanh Vân thổi qua, nhẹ, đều, mang mùi thông và mùi đá ấm nắng. Giống sáu năm trước. Giống mọi khi.
Nơi này yên tĩnh thật.