Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 119: Chương 119: Trốn Chạy
Chương 119

Chương 119: Trốn Chạy

Đêm thứ sáu. Canh ba.

Trường An nằm trên phiến đá, mắt nhắm, thở đều. Kiểu thở mà lính canh nghe sẽ nghĩ hắn ngủ say, kiểu thở mà Quỷ Vô Sinh bắt luyện từ năm tám tuổi: "Ngủ thật và giả ngủ phải có cùng nhịp thở. Nếu địch phân biệt được, ngươi chết."

Ngoài cửa, tiếng bước chân. Lính canh thay ca.

Hắn đã đếm đủ mười tám lần thay ca. Ba ca một ngày, sáu ngày, mười tám lần. Mỗi lần thay ca mất năm mươi nhịp thở, cửa mở đóng, bàn giao, lính cũ đi lính mới ngồi. Trong năm mươi nhịp đó, không ai nhìn phạm nhân.

Và đêm nay là đêm trước phiên xử. Sáng mai, chưởng môn sẽ phán. Cố Bách muốn tử hình. Thanh Sơn xin lưu đày. Trưởng Lão Hội chia ba. Kết quả chưa biết, nhưng Trường An không chờ để biết.

Không phải vì sợ chết. Vì Ma giáo đang đến.

Hắn cảm nhận được, kiểu cảm mà không cần linh lực, kiểu cảm mà bản năng Cửu U Cung cho: không khí trên Thanh Vân Sơn thay đổi hai ngày nay, tuần tra dày hơn, tiếng bước chân gấp hơn, lính canh thì thầm nhiều hơn. Có gì đó đang chuyển động bên ngoài tông môn.

Nếu hắn chết trong phòng giam, hoặc chết trên đoạn đầu đài sáng mai, thì Ma giáo sẽ mất lý do để vội. Nhưng nếu hắn sống và Thanh Vân giữ hắn, Ma giáo sẽ tấn công để diệt khẩu. Cách nào cũng nguy cho Thanh Vân.

Trừ khi hắn không ở đây.

Nếu hắn trốn, mang theo mọi bí mật trong đầu, Ma giáo sẽ đuổi theo hắn thay vì tấn công tông môn. Hắn sẽ thành mồi nhử, kéo sát thủ ra khỏi Thanh Vân Sơn. Ít nhất là tạm thời. Ít nhất đủ để Thanh Vân chuẩn bị.

Đây không phải trốn. Đây là cứu.

Nhưng hắn biết: không ai ở Thanh Vân sẽ hiểu thế. Họ sẽ nghĩ nội gián trốn tội. Cố Bách sẽ tức giận. Thanh Sơn sẽ đau. Tiểu Vũ sẽ...

Đừng nghĩ.

Canh ba. Tiếng thay ca vang ngoài cửa. Bước đi, bước đến, cửa hé, bàn giao, đèn lồng đổi tay.

Bốn mươi nhịp thở.

Trường An mở mắt. Ngồi dậy. Không vội, không gấp, chính xác. Lấy mảnh xương gà từ đường viền áo (đã mài sáu đêm, mỏng như kim, cong nhẹ ở đầu). Bước đến cửa đá, nhẹ, chân trần trên đá lạnh không tạo tiếng.

Bốn mươi lăm nhịp.

Khóa cơ học: chốt sắt ba thanh, then gỗ bọc đồng, khóa ngoài. Nhưng khe cửa đá (giữa cánh cửa và khung) rộng đủ để luồn mảnh xương qua. Hắn biết vì đã đo bằng ngón tay mỗi ngày khi lính canh mở khe đẩy cơm.

Luồn xương qua khe. Tìm chốt. Cảm nhận bằng đầu ngón tay qua xương, kiểu cảm mà mười năm huấn luyện cho: chốt sắt ba thanh, thanh trên trượt sang phải, thanh giữa nâng lên, thanh dưới kéo xuống. Thứ tự: giữa, trên, dưới.

Bốn mươi tám nhịp.

Thanh giữa. Nâng. Mảnh xương cong đúng chỗ, nâng chốt nửa phân, trượt sang. Tiếng "cạch" nhỏ, rất nhỏ, kiểu nhỏ mà chỉ tai hắn nghe.

Bốn mươi chín nhịp.

Thanh trên. Trượt. Dễ hơn vì đã nới chốt giữa. Thanh dưới. Kéo. Nặng hơn, xương gà oằn, suýt gãy. Hắn điều chỉnh góc, ấn mạnh hơn, kiểu ấn mà biết giới hạn của vật liệu.

Năm mươi nhịp.

Cửa mở. Nhẹ, chậm, kéo bằng hai tay (Tỏa Linh nặng nhưng không khóa cơ bắp). Cửa đá nặng nhưng trượt trên rãnh, thiết kế cho lính canh mở dễ, không phải cho phạm nhân.

Hành lang. Trống. Lính canh mới đang đi về phía cầu thang cuối hành lang, bóng lưng xa dần, đèn lồng đu đưa.

Trường An bước ra. Chân trần, áo trắng mỏng, tay chân đeo Tỏa Linh. Nhìn trái, nhìn phải. Hành lang đá, hai bên là phòng giam khác (trống, không có phạm nhân nào ngoài hắn). Cuối hành lang phải: cầu thang lên tầng trên, nơi Luật Đường chính, nơi có người. Cuối hành lang trái: tường đá, ngõ cụt.

Nhưng hắn không đi cuối hành lang.

Năm mươi hai nhịp. Trận pháp Tỏa Linh chuyển mạch.

Hắn cảm nhận: linh lực trong vòng đồng yếu đi. Mười hai nhịp thở khoảng hở. Không đủ để tháo vòng, nhưng đủ để nới lỏng. Hắn xoay cổ tay phải, kéo, ấn, lợi dụng khoảng hở mà vòng giãn ra. Tay phải thoát. Rồi tay trái. Chân phải, chân trái, nhanh, chính xác, mỗi vòng tháo trong hai nhịp thở.

Tám nhịp. Bốn vòng Tỏa Linh rơi xuống đá, leng keng, nhỏ nhưng vang trong hành lang im. Hắn nhặt lên, đặt nhẹ xuống đất thay vì để rơi (quá muộn, đã kêu).

Tiếng bước chân ngoài cầu thang. Lính canh nghe thấy.

Chạy.

Linh lực hồi phục chậm, như nước rỉ qua đá nứt. Đủ để tăng tốc chân, không đủ để dùng kiếm khí. Hắn chạy về phía tường cuối hành lang, nơi trông như ngõ cụt nhưng hắn biết (từ bản đồ kết giới sao chép năm thứ hai): dưới tường có đường thoát nước cổ, xây từ ba trăm năm trước, rộng đủ một người bò qua.

Quỳ xuống. Sờ đá. Tìm viên đá lỏng ở góc tường sát nền, viên đá mà thợ xây đời đầu không gắn vữa kỹ vì nằm ở góc khuất. Đẩy. Nặng, ngón tay trầy trên đá ráp, đau. Đẩy mạnh hơn. Viên đá lùi vào bên trong, lộ lỗ tối, mùi ẩm mốc, nước rỉ.

Tiếng hét phía cầu thang.

– Phạm nhân trốn! Phạm nhân trốn!

Trường An chui vào lỗ đá, vai cọ tường hẹp, vết thương cũ rách mở lại, đau buốt. Bò, nhanh, trong bóng tối hoàn toàn, tay sờ đường, đầu gối cọ đá ướt. Đường thoát nước hẹp, dốc xuống, rẽ phải, rẽ trái, mùi rêu và nước ngầm.

Hai trăm nhịp thở sau, hắn thoát ra ngoài.

Hậu sơn Thanh Vân Tông. Đêm. Trăng non, sáng nhạt, đủ nhìn đường nhưng không đủ soi rõ mặt.

Trường An đứng dậy, áo ướt, bùn trên đầu gối và khuỷu tay, vai chảy máu nhỏ giọt. Linh lực hồi phục khoảng hai mươi phần trăm, đủ để chạy nhanh hơn người thường, chưa đủ để chiến đấu.

Hậu sơn. Con đường hắn đã thuộc lòng từ năm đầu nhập môn, từ đêm lẻn ra gặp Hàn Dạ, từ đêm tìm thấy hang động trận pháp Lục Hợp Phong Ấn. Mỗi tảng đá, mỗi gốc cây, mỗi dốc nghiêng đều quen, đều ghi trong đầu như bản đồ sống.

Chạy. Nhẹ, nhanh, kiểu chạy mà Cửu U Cung dạy: bàn chân chạm đất trước, trọng lượng phân bổ đều, không gãy cành, không xê đá. Chạy qua rừng thông, qua khe đá, qua suối nhỏ.

Ngang phòng cũ.

Dừng lại.

Kiếm Phong nằm bên phải, mái ngói xám trong ánh trăng, đèn lồng treo ngoài hành lang (giờ giới nghiêm, ít đèn). Phòng hắn ở đây, sáu năm, ván sàn lỏng, nhật ký bên dưới.

Ba giây.

Hắn nhìn phòng cũ. Cửa đóng, đèn tắt, không ai ở (đã bị niêm phong từ ngày bại lộ). Dưới ván sàn: nhật ký hai mươi ba lần viết, ba nhánh hoa ép, bút lông, lọ mực nhỏ. Sáu năm chôn giấu.

Lấy hay không?

Nếu lấy, phải vào phòng, mở ván sàn, lấy ra. Mất ít nhất hai mươi nhịp thở. Và phòng đã niêm phong, trận pháp nhỏ trên cửa, nếu phá sẽ báo động.

Nếu không lấy, nhật ký ở lại đây. Ai đó sẽ tìm thấy. Có thể Thanh Sơn. Có thể Tiểu Vũ. Có thể Cố Bách.

Nhật ký... phải viết lại.

Hắn quay đi. Bước tiếp. Không nhìn lại.

Tiếng chuông báo động vang lên.

Ba hồi, dài, rền, kiểu chuông mà Thanh Vân Tông chỉ đánh khi có biến lớn: tập kích, phản bội, phạm nhân trốn. Lần cuối chuông này vang là đêm Ma giáo tấn công, nửa năm trước.

Đèn đuốc sáng rực. Kiếm Phong, Dược Phong, Trận Các, Luật Đường, đèn lồng bật sáng đồng loạt, bóng người chạy trên hành lang, tiếng hét, tiếng gọi. Cả tông thức.

Trường An chạy nhanh hơn. Hậu sơn, sườn tây, qua vách đá nơi Thanh Sơn dạy kiếm (không nhìn, không dừng, nhưng chân chậm lại nửa nhịp khi ngang qua, phản xạ), qua rừng tùng, xuống dốc.

Kết giới ngoại vi.

Bức tường linh lực vô hình bao quanh Thanh Vân Sơn, ba trăm năm, bảy lớp, mạnh nhất ở cổng chính và yếu nhất ở hậu sơn phía tây bắc. Yếu nhất vì địa hình hiểm trở (vách đá, khe sâu), không ai nghĩ phạm nhân sẽ leo.

Nhưng Trường An biết. Năm đầu nhập môn, đêm lẻn ra khảo sát, hắn đã tìm thấy lỗ hổng: chỗ nối giữa lớp ba và lớp bốn, nơi hai tấm kết giới chồng lên nhau nhưng không khớp hoàn toàn (sai lệch ba trượng, do sụt lún đá sau trận động đất năm mươi năm trước). Lỗ hổng hẹp, rộng bằng một người nghiêng, kéo dài bốn trượng. Chỉ mình hắn biết vì chỉ mình hắn tìm.

Đến nơi. Khe đá, tối, hẹp. Trường An nghiêng người, trượt qua lớp ba (linh lực rung nhẹ trên da, như điện tĩnh). Rồi lớp bốn (mạnh hơn, đau nhẹ, kiểu đau mà linh lực xung đột). Qua.

Bên ngoài kết giới.

Không khí khác. Lạnh hơn, hoang hơn, kiểu không khí mà không có trận pháp bảo vệ, chỉ có núi rừng và đêm.

Trường An đứng trên mỏm đá, nhìn lại.

Thanh Vân Tông sau lưng. Sáng đèn trên đỉnh, uy nghi trong đêm, mái ngói xám phản chiếu ánh trăng, cây thông đen trên sườn, chuông vẫn vang xa xa. Đẹp, kiểu đẹp mà hắn nhìn lần đầu sáu năm trước, run rẩy giả, mắt bình tĩnh thật, và ghi nhớ: "Nơi này ta sẽ phá hủy."

Sáu năm sau, hắn đứng đây, run thật (lạnh, mất máu, linh lực cạn), mắt ướt nhưng không chảy, và ghi nhớ: "Nơi này ta đã sống."

Vĩnh biệt.

Không. Không vĩnh biệt. Chưa xong.

Quay đi. Bước vào rừng đêm. Chân trần trên lá rụng, vai chảy máu, áo ướt, không linh lực, không vũ khí, không phe phái. Chỉ có ký ức sáu năm, bộ não ghi nhớ mọi bí mật của hai phe, và một cuốn nhật ký cần viết lại.

Gió Thanh Vân thổi sau lưng. Mang mùi thông, mùi đá, mùi sương đêm.

Lần cuối cùng.

Ch.119/130
1.796 từ