Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 103: Chương 103: Bàn Cờ
Chương 103

Chương 103: Bàn Cờ

Một tuần sau, Trường An đi tuần tra chiều.

Tay phải đã hết sưng, kinh mạch ổn, nắm kiếm vững. Vai trái còn nhói nhẹ khi giơ quá đầu, nhưng đủ để chiến đấu nếu cần. Tiểu Vũ thay băng mỗi ngày, bôi thuốc mỗi sáng, mang cháo hoặc cơm mỗi bữa, không hỏi, không ép, chỉ đến, chăm, rồi đi. Nút bướm mỗi lần đều đẹp.

Tuần tra xong, Trường An về Kiếm Phong. Ngang hành lang, nhìn phòng Thanh Sơn, cửa đóng. Sư huynh đi từ sáng, không nói đi đâu, nhưng Trường An biết: gia cố nút hai phía nam, một mình, ban đêm không đi được vì Trường An bị thương nên Thanh Sơn đổi sang lúc sáng sớm, khi đệ tử chưa dậy.

Một mình. Linh Hải bảy gia cố một nút, không có ta phân tích cấu trúc, phải mò bằng trực giác. Chậm hơn. Nguy hiểm hơn. Nhưng hắn không chờ ta khỏe.

Vì thời gian không chờ.

Về phòng. Mở cửa sổ, gió chiều thổi vào, mang mùi cỏ dại và nắng nhạt. Nhìn xuống sân luyện kiếm, vài đệ tử đang thu dọn, gươm trên giá, mồ hôi trên trán. Bình thường.

Rồi thấy.

Trên bệ cửa sổ, cành hoa mơ. Khô, nhỏ, cuống ngắn, nằm gọn trong kẽ gỗ, kiểu nằm mà phải cố ý nhét vào mới được. Hoa mơ, giống lần trước, kiểu hoa mơ mà chỉ một người để lại.

Như Yên.

Nhặt lên. Nhẹ, khô, cánh hoa mỏng bong khi chạm. Lật. Ở mặt sau cuống, ký hiệu nhỏ khắc bằng linh lực, kiểu ký hiệu mà đệ tử Cửu U Cung dùng để truyền tin ngắn. Hai nét xoắn, một nét gạch, ba chấm.

Mã Cửu U. "Không còn thời gian."

Và phía dưới, thêm một ký hiệu nữa: vòng tròn gãy, kiểu ký hiệu mà Hàn Dạ dùng cho lệnh cấp một.

"Giáo chủ đã quyết."

Nghĩa là gì? Giáo chủ quyết gì? Quyết tấn công? Quyết "làm sạch" ta? Quyết cả hai?

Không đủ thông tin. Nhưng Như Yên không mạo hiểm đến Thanh Vân Tông để gài hoa mơ nếu không khẩn.

"Không còn thời gian. Giáo chủ đã quyết."

Hai câu. Đủ.

Bóp nát cành hoa mơ, bụi cánh rơi qua cửa sổ, bay theo gió. Không để lại dấu vết.

Đêm. Phòng Thanh Sơn.

Trường An gõ cửa. Thanh Sơn mở, nhìn, gật. Vào.

Phòng sư huynh gọn, bàn trà, kệ kiếm, đèn dầu. Trên bàn, bản đồ kết giới mở, bút lông, mực, ghi chú. Thanh Sơn đang làm việc.

Ngồi đối diện. Thanh Sơn rót trà, đặt trước mặt, chờ.

– Như Yên gửi tin.

Thanh Sơn nhìn lên. Không hỏi ai là Như Yên (hắn đã biết từ cuộc nói chuyện trước, chỉ biết là "người cảnh báo," không biết tên, nhưng biết là người từ phía Ma giáo còn tình cảm với Trường An).

– Nói.

– "Không còn thời gian. Giáo chủ đã quyết."

Im lặng. Thanh Sơn đặt chén trà xuống, chậm, kiểu chậm mà hắn dùng khi xử lý thông tin nặng.

– Quyết gì?

– Không rõ. Có thể tấn công. Có thể xử lý ta trước. Có thể cả hai.

– Bao lâu?

Trường An tính. Lý Cửu Nương thấy Thanh Sơn cách đây một tuần. Cô nói "giáo chủ sẽ biết, không phải từ ta" nhưng Như Yên gửi ký hiệu lệnh cấp một, nghĩa là giáo chủ đã nhận tin từ nguồn khác. Hàn Dạ, hoặc Trầm Mặc, hoặc chính giáo chủ có cách theo dõi mà không ai biết.

– Có lẽ hai tuần. Không hơn.

Thanh Sơn gấp bản đồ. Chậm, từng nếp, kiểu gấp cẩn thận mà hắn luôn dùng dù vội.

– Nút hai đã gia cố xong sáng nay. Nút chín gần xong. Còn nút năm.

– Nút năm khó nhất. Hai mạch giao nhau, cần hai người cùng lúc.

– Ta biết. Đệ khi nào dùng được tay?

– Ngày mai.

Thanh Sơn gật. Trầm giọng.

– Nếu ta báo chưởng môn...

– Thì đệ sẽ bị phát hiện. Chưởng môn sẽ hỏi nguồn tin. Huynh nói "từ nội gián đã hồi đầu"? Cố Bách sẽ đòi thẩm vấn. Luật Đường sẽ xử tử trước khi nghe giải thích.

Luật Đường xử tử nội gián Ma giáo, không cần xét xử. Tiền lệ: mười lăm năm trước, một ngoại môn đệ tử bị phát hiện truyền tin cho dã tu, Cố Bách ra lệnh xử ngay trước sân Luật Đường, không cho biện hộ. Thanh Sơn khi đó đã phản đối nhưng không cản được.

Bây giờ nội gián không phải ngoại môn vô danh, mà là phó quản Kiếm Phong. Scandal lớn hơn, giận dữ sẽ mạnh hơn, đám đông sẽ đòi máu nhiều hơn.

Thanh Sơn nhìn bản đồ đã gấp. Tay nắm ống trúc, ngón trắng.

– Vậy không báo.

Im lặng. Nặng.

Hắn chọn bảo vệ ta hơn bảo vệ tông môn toàn vẹn. Hắn biết nếu báo chưởng môn, Thanh Vân sẽ chuẩn bị tốt hơn. Sẽ có thời gian triệu Bạch Lộ Cung. Sẽ có thời gian di tản đệ tử yếu. Nhưng ta sẽ chết.

Và hắn chọn ta.

Điều đó đè nặng hơn bất kỳ nhiệm vụ nào Ma giáo từng giao.

– Sư huynh.

– Gì.

– Nếu sư huynh báo chưởng môn, Thanh Vân sẽ an toàn hơn.

Thanh Sơn nhìn Trường An. Mắt ấm, sâu, mệt, nhưng có thép, kiểu thép mà ba mươi năm kiếm đạo mài thành, kiểu thép mà khi đã quyết thì không ai lay.

– Đệ muốn ta báo?

– Đệ muốn huynh không phải chọn.

– Nhưng ta đã chọn.

Im lặng. Gió thổi qua khe cửa sổ, lay đèn dầu, bóng hai người trên tường nghiêng. Trường An nhìn sư huynh, nhìn nếp nhăn quanh mắt, tóc mai bạc, vai hơi chùng. Mỗi ngày hắn gánh thêm một chút, mỗi lời nói dối mài mòn hắn thêm một chút.

Ai che huynh?

Không ai. Huynh đứng một mình giữa Cố Bách và ta, giữa Luật Đường và Kiếm Phong, giữa sự thật và lời nói dối. Và hắn đứng vững vì hắn tin một thứ mà ta chưa bao giờ tin: rằng người ta có thể được cứu.

Chiều hôm sau. Luật Đường.

Trường An đi ngang, thấy cửa lớn mở. Bên trong, hai đệ tử Luật Đường đứng gác, Cố Bách ngồi trong, bàn giấy trước mặt, cuộn trúc chồng cao. Lão đang viết, bút lông chấm mực đều đặn, nét nhanh, gọn, kiểu viết mà năm mươi năm giữ luật đã thành phản xạ.

Mắt lão ngẩng lên khi Trường An đi ngang. Nhìn. Lâu, kiểu nhìn mà lão không giấu ý đồ, kiểu nhìn mà lão muốn Trường An biết: ta vẫn nhìn.

Trường An cúi đầu chào. Kiểu chào đúng lễ, đúng khoảng cách, đúng thời gian. Hoàn hảo. Kiểu hoàn hảo mà chỉ người được huấn luyện mới có, và kiểu hoàn hảo đó chính là thứ khiến Cố Bách nghi.

Lão biết. Gần biết. Thiếu một mảnh cuối cùng.

Đi tiếp. Không nhanh, không chậm. Lưng thẳng, bước đều. Vai nhói nhẹ nhưng không lộ.

Về Kiếm Phong. Lên mái, ngồi. Nhìn xuống Thanh Vân Tông trong nắng chiều: Dược Phong bên phải, nhà ăn lớn phía dưới, sân luyện trước mặt, rừng thông phía xa, kết giới mờ nhạt ở chân trời. Đẹp.

Trên bàn cờ này, ai là quân?

Ma giáo: giáo chủ là người chơi, Hàn Dạ là xe, Lý Cửu Nương là tốt qua sông (mạnh nhưng dùng một lần), Trầm Mặc là pháo. Ta, trước đây, là mã. Nhảy chéo, đi ngầm, giỏi vào nhưng khó ra.

Cố Bách: tự chơi bàn cờ riêng. Lão là cả người chơi lẫn quân. Kiên nhẫn, tỉ mỉ, kiểu kiên nhẫn mà không bao giờ bỏ ván.

Thanh Sơn và ta: hai quân cùng phe nhưng không có người chơi. Tự đi, tự tính, tự gánh. Và bàn cờ siết lại mỗi ngày.

Ai là quân? Ai là người chơi? Hay tất cả đều là quân, và người chơi duy nhất là thời gian?

Gió chiều thổi, lạnh hơn mấy ngày trước, mang theo mùi mưa xa. Mùa sắp đổi.

Nhìn xuống bàn cờ bỏ dở trên bàn Thanh Sơn mà hắn thấy lúc chiều khi đi ngang phòng, cửa mở hé: quân đen quân trắng xen kẽ, thế cờ chưa phân thắng bại, kiểu thế cờ mà cả hai bên đều có thể thua.

Đêm khuya.

Trường An nằm trong phòng, mắt mở. Từ cửa sổ nhìn ra: trăng lên, bầu trời trong, sao lấp lánh. Gió nhẹ. Thanh Vân Sơn đêm đẹp, kiểu đẹp mà hắn không bao giờ quen dù đã nhìn ba năm.

Hai tuần. Có lẽ ít hơn.

Cố Bách sẽ tìm đủ bằng chứng. Thanh Sơn không thể cản mãi. Lão đã nghi Thanh Sơn, nghĩa là tuyến phòng thủ cuối cùng đã rạn.

Ma giáo sẽ tấn công. Hoặc giáo chủ sẽ sai Lý Cửu Nương "làm sạch" trước. Hoặc cả hai cùng lúc: giết ta rồi tấn công trong hỗn loạn.

Hai tuần. Mười bốn ngày. Để gia cố nút năm, để chuẩn bị phòng thủ, để viết nhật ký, để nhìn Thanh Sơn luyện kiếm buổi sáng, để ăn cháo Tiểu Vũ nấu, để đi ngang vườn rau sau Kiếm Phong nơi cải ngọt đã lên xanh.

Mười bốn ngày. Đủ không?

Không đủ. Nhưng phải đủ.

Nhắm mắt. Gió đêm thổi qua cửa sổ, lạnh, mang theo mùi rừng thông và đất ẩm. Ở Luật Đường, Cố Bách vẫn thức, bút vẫn chạy, mảnh ghép gần đủ. Ở đâu đó ngoài kết giới, Lý Cửu Nương vẫn quan sát, mắt phẳng, kiếm mỏng sẵn sàng. Ở hành lang Kiếm Phong, bước chân Thanh Sơn đi tuần đêm, đều, chắc, kiểu bước mà hắn biết mỗi đêm có thể là đêm cuối nhưng vẫn bước.

Ba bên. Ba bàn cờ. Và ở giữa, Trường An nằm trong bóng tối, đếm ngày bằng nhịp thở.

Ch.103/130
1.686 từ