Đồng Tiền Hai Mặt
Vài ngày sau. Chiều.
Trường An đi tuần tra tuyến tây theo lịch mới. Lịch Cố Bách thay đổi lần thứ ba trong tháng: giờ tuần tra xoay theo ngày, điểm kiểm tra thêm hai vị trí mới, mỗi ca phải ghi sổ ký hiệu trên cọc đánh dấu.
Ký hiệu trên cọc thay đổi mỗi ngày. Nếu ta đi tuần tra đêm qua rồi ghi sai ký hiệu vì không kiểm tra, Cố Bách biết ngay ta không đi đúng tuyến.
Nhưng ta là phó quản. Ta viết lịch tuần tra. Ta biết ký hiệu.
Lão biết ta biết. Vì thế lão thêm lớp thứ hai: đặt người theo dõi ở điểm kiểm tra, ghi lại thời gian chính xác từng ca đi qua. Nếu ta đi lệch hai mươi nhịp thở so với thời gian hợp lý giữa hai điểm, sẽ có câu hỏi.
Đi qua cọc thứ ba, ghi ký hiệu. Bước đều, tốc độ đều, kiểu đi của phó quản tuần tra bình thường.
Lưới khít hơn mỗi ngày. Cố Bách không cần bằng chứng cụ thể. Lão chỉ cần ta sai một lần. Một lần đi lệch tuyến, một lần ghi sai ký hiệu, một lần vắng mặt không lý do.
Một lần. Đủ.
Về phòng phó quản. Ghi sổ tuần tra. Xong.
Đóng cửa. Ngồi trước bàn.
Phía Thanh Vân: Cố Bách bẫy, Thanh Sơn nghi, chưởng môn đồng ý dùng ta làm mồi.
Phía Ma giáo: Hàn Dạ nhận hàng giả nhưng nói "chỉ là bắt đầu." Giáo chủ sẽ yêu cầu thêm. Trầm Mặc vẫn lảng vảng.
Ta đứng giữa hai lưỡi kiếm, như nhật ký lần tám đã viết. Nhưng bây giờ hai lưỡi kiếm gần hơn.
Đêm. Canh ba.
Không ra ngoài tông. Quá nguy hiểm với lịch tuần tra mới. Thay vào đó, đi về phía hậu sơn, khu vực phó quản có lý do chính đáng kiểm tra.
Mùi hoa mơ.
Nhẹ, mỏng, gần như lẫn vào gió đêm. Nhưng Trường An nhận ra, vì mùi này không thuộc Thanh Vân Tông. Mùi này thuộc một người.
Như Yên đứng sau cây tùng cổ, áo đỏ sẫm trong bóng tối thành đen, tóc buông, nốt ruồi dưới khóe mắt trái chỉ thấy khi đứng gần.
Nhanh. Không dừng, không chào.
– Hàn Dạ gửi báo cáo giáo chủ. Nghi ngờ cao. Đề xuất: rút hoặc xử lý.
Rút nghĩa là rời Thanh Vân Tông, trở về Cửu U Cung, nhiệm vụ coi như thất bại. Xử lý nghĩa là giết, thay bằng gián điệp khác.
– Hàn Dạ không phải nói "chưa" báo sao?
Như Yên lắc đầu. Nhẹ.
– Lão nói "chưa" ba tuần trước. Bây giờ nói "đang cân nhắc." Ngươi còn một, hai tuần.
Một, hai tuần. Hàn Dạ kéo dài cho ta ba mươi ngày. Bây giờ lão sắp hết kiên nhẫn, hoặc hết lý do.
– Và ngươi?
Như Yên nhìn hắn. Mắt tối trong bóng đêm, không đọc được biểu cảm, nhưng giọng cô khi nói câu tiếp theo có thứ gì đó mà Trường An hiếm khi nghe: rung.
– Ta báo cáo ngươi vẫn trung thành. Nhưng ta không biết lừa được bao lâu.
Im lặng. Gió đêm mang mùi hoa mơ mỏng dần, kiểu mỏng của hương sắp tan.
Như Yên đang lừa giáo chủ vì ta. Thánh nữ Ma giáo đang che chở gián điệp phản bội. Nếu bị phát hiện, cô chết. Không phải chết nhanh.
– Đừng liều thêm. Nếu giáo chủ hỏi, nói thật.
Như Yên nhìn hắn. Lâu.
– Ngươi bảo ta nói thật? Nói thật nghĩa là ngươi chết.
– Ta biết.
– Vậy ngươi bảo ta chọn mạng ngươi hay mạng ta?
Câu hỏi cô từng hỏi gián tiếp ở lần gặp trước. "Khi giáo chủ ra lệnh, ngươi có chọn nhiệm vụ trước cô ta không?" Bây giờ hỏi thẳng.
– Chọn mạng cô.
Như Yên không đáp. Phủi tay áo, kiểu phủi quen của Cửu U Cung, nhẹ hơn Hàn Dạ. Quay lưng.
– Ta đi.
Hai bước. Dừng. Không quay đầu.
– Trường An. Đừng chết.
Bóng đỏ sẫm lẫn vào bóng tối giữa hai cây tùng. Mùi hoa mơ tan.
Cô sợ. Lần đầu tiên ta thấy Như Yên sợ. Không phải sợ giáo chủ, không phải sợ chết. Sợ ta chết.
"Đừng chết." Hai chữ. Giống "đừng hỏi" ta nói với Tiểu Vũ. Giống "huynh ở đây" Thanh Sơn nói với ta.
Mỗi người một câu. Mỗi câu một cách giữ.
Về phòng. Đóng cửa. Thắp đèn nhỏ.
Lấy giấy bút từ ngăn kéo. Ngồi trước bàn.
Nhật ký.
Lần thứ mười tám. Có thể là lần cuối.
Viết. Chậm. Từng chữ.
"Trang này có thể là trang cuối cùng."
"Nếu ai đó đọc những dòng này, ta muốn ghi lại: ta là Tạ Trường An, đệ tử Cửu U Cung, mật mã Mạch Tuyền, được cài vào Thanh Vân Tông cách đây gần ba năm. Nhiệm vụ gốc: thu thập mật tịch, phá hoại kết giới, chuẩn bị cho cuộc tấn công."
"Ta đã phản bội nhiệm vụ đó."
"Dưới đây là những gì ta đã phá hoại Ma giáo từ bên trong:"
"— Bản đồ kết giới giao cho Ma giáo (chương 45) là bản giả: 3 nút tây bắc dịch 2-3 trượng vào vùng kết giới dày nhất, 2 chữ khẩu quyết sai ('phong' thành 'vân', 'tĩnh' thành 'động'). Kết quả: 12 đệ tử Ma giáo chết khi tấn công theo bản đồ."
"— Danh sách hộ tống đoàn thương nhân Vân Lĩnh (chương 65) là giả: đổi đường, đổi ngày, đoàn thoát."
"— Trận Đồ Lục giao cho giáo chủ (chương 60) là bản sao: nguyên bản vẫn ở tầng ba Tàng Kinh Các, đúng vị trí."
"— Tần Ngọc Lâm (đệ tử Tàng Kinh Các) không chết: ta cử hắn đi Bạch Lộ Cung, giao chìa khóa giả cho Ma giáo, bịa chuyện tai nạn."
"— Cảnh báo gián tiếp Thanh Vân Tông về cuộc tấn công phía nam (chương 49): qua Chu Minh, báo Thanh Sơn kiểm tra kết giới yếu."
"— Gia cố nút 4 kết giới phía nam (chương 50): lén sửa trong lúc tham gia đội chính thức."
"Ta không phải người tốt. Ta giết Phương Hạc trưởng lão bằng thuốc mê và trọng lực. Ta giao Trận Đồ Lục dù là bản sao. Ta nói dối mọi người mỗi ngày, kể cả những người tin ta nhất."
"Nhưng ta đã cố."
"Nếu ta chết, xin ai đọc đừng tha thứ. Chỉ xin hiểu: giữa hai lưỡi kiếm, ta đã chọn đứng về phía này. Không phải vì chính đạo đúng, không phải vì Ma giáo sai. Vì ở đây có người muốn ta ở lại."
"Thanh Sơn sư huynh: đệ xin lỗi. Mỗi ngày."
"Tiểu Vũ: muội xứng đáng người tốt hơn."
"Như Yên: đừng chết vì ta."
Đặt bút. Nhìn trang giấy. Chữ nhỏ, dày, hai mặt, kiểu chữ của người viết nhanh vì sợ không kịp.
Gấp. Cuốn nhỏ. Đứng lên.
Giấu ở đâu? Hốc đá phía bắc hậu sơn, chỗ mới, chỗ ta chuyển nhật ký sang từ khi lo Cố Bách lục phòng.
Lấy tất cả nhật ký từ hốc đá cũ trong đầu gối giường, cuộn vào vải. Mười bảy trang trước cộng trang mười tám. Dày.
Mở cửa sổ. Leo ra. Đêm tối, gió mạnh, mùi mưa. Phải nhanh, ca tuần tra sắp qua khu này.
Chạy nhẹ về phía hậu sơn. Hốc đá nằm sau rễ cây tùng cổ, sâu, hẹp, phải thò tay vào mới lấy được. Nhét cuộn nhật ký vào. Lấp lá khô che miệng hốc.
Xong. An toàn hơn dưới ván sàn.
Quay lại. Leo vào cửa sổ. Đóng.
Ngồi trước bàn, thở. Tim đập nhanh, kiểu nhanh của người vừa chạy trong đêm giữa hai ca tuần tra.
Nhìn quanh phòng. Giường, bàn, kệ sách, cửa sổ mở hé, gió Thanh Vân Tông thổi vào mang mùi nhựa thông và mưa sắp đến.
Đây là phòng ta.
Phòng phó quản Kiếm Phong. Bàn gỗ mà ta ngồi mỗi ngày viết lịch tuần tra. Giường mà ta nằm mỗi đêm, có khi ngủ, có khi không. Cửa sổ mà ta nhìn ra mỗi sáng, thấy sân luyện, thấy đệ tử, thấy nắng trên mái Kiếm Phong.
Đây là nhà ta.
Lần đầu tiên, hắn nghĩ câu đó mà không tự sửa.
Không phải "đây là nơi ta ẩn nấp." Không phải "đây là mục tiêu." Không phải "đây là chiến trường."
Đây là nhà ta.
Mưa bắt đầu rơi. Nặng hơn mấy đêm trước, tiếng mưa trên mái ngói dày, gió lùa qua khe cửa sổ.
Nhắm mắt. Mở.
Một, hai tuần. Sau đó, hoặc Cố Bách bắt, hoặc giáo chủ xử lý.
Nhưng đêm nay, mưa rơi, gió thổi, phòng này vẫn ấm.
Nằm xuống. Không cởi áo ngoài, không đắp chăn. Nhắm mắt, tay đặt trên ngực, cảm giác tim đập chậm dần.
Dưới ván sàn, góc giường, chỗ cũ, viên sỏi đen nứt và tờ giấy mật mã liên lạc Cửu U Cung vẫn nằm im trong bóng tối.
Trường An không nhớ.