Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 87: Giao Dịch (II)
Chương 87

Giao Dịch (II)

Hai ngày trước hạn chót. Đêm.

Trường An đặt ba thứ lên bàn, kiểm tra lần cuối trước khi ra ngoài.

Thứ nhất: chìa khóa giả. Ngọc xanh nhạt, hình trám, dây đỏ, bốn ký hiệu. Cất trong túi vải, nhét ngực áo trái.

Thứ hai: thẻ bài đệ tử của Tần Ngọc Lâm. Gỗ đào, khắc tên và số hiệu, con dấu Tàng Kinh Các mặt sau. Trường An lấy từ phòng phó quản ba ngày trước, lúc Tần Ngọc Lâm nộp thẻ bài trước khi lên đường đi Bạch Lộ Cung. Thẻ bài đệ tử rời tông phải giao phó quản hoặc trưởng lão, quy trình bình thường. Không ai nghi.

Thẻ bài thật. Chứng minh Tần Ngọc Lâm đã chết, vì thẻ bài chỉ thu hồi khi đệ tử chết hoặc bị trục xuất.

Thứ ba cần lấy ngay bây giờ.

Dao nhỏ. Cổ tay trái, mặt trong, tránh vết sẹo cũ. Rạch một đường nông, dài bằng đốt ngón tay. Máu chảy ra, đỏ sẫm, ấm. Hứng vào lọ sứ nhỏ, loại đựng thuốc bột của Dược Phong. Đợi đầy một phần ba lọ. Bịt miệng lọ bằng sáp. Băng cổ tay bằng vải, kéo tay áo xuống che.

Máu tu sĩ. Hàn Dạ sẽ kiểm tra linh khí trong máu để xác nhận là tu sĩ, không phải người thường. Nhưng lão không phân biệt được máu của Tần Ngọc Lâm hay của ta, vì Tần Ngọc Lâm Khai Mạch tầng 5, linh khí yếu, gần giống Tụ Khí giấu cảnh giới.

Nếu lão kiểm tra kỹ hơn, phân tích đặc tính linh căn, sẽ nhận ra không khớp. Nhưng Hàn Dạ không có mẫu linh căn của Tần Ngọc Lâm để đối chiếu.

Nếu Trầm Mặc kiểm tra...

Trầm Mặc không kiểm tra máu. Trầm Mặc kiểm tra xác. Và xác không có.

Cất lọ máu vào túi vải cùng chìa khóa. Thẻ bài nhét trong ống tay áo. Kiểm tra phòng: bàn sạch, dao cất ngăn kéo, không dấu vết.

Mở cửa sổ. Đêm không trăng, mây dày, gió bắc mang mùi thông ẩm. Tốt. Đêm tối là đêm tốt cho việc này.


Đường ra ngoài tông khó hơn hai tháng trước.

Cố Bách thay đổi lịch tuần tra sau cuộc họp trưởng lão: bốn người mỗi ca thay vì hai, đổi ca không theo giờ cố định mà xoay theo ngày lẻ ngày chẵn. Khuôn mới buộc nội gián phải chờ lâu hơn, di chuyển nhiều hơn, và để lại nhiều dấu vết hơn.

Nhưng ta ngồi trong phòng họp khi lão trình bày pattern. Ta biết ngày lẻ ca đổi giờ tý, ngày chẵn ca đổi giờ sửu. Hôm nay ngày chẵn.

Giờ sửu. Đổi ca.

Trường An đợi ở góc tường phía tây Kiếm Phong, nơi bóng tối dày nhất giữa hai cây tùng. Bốn bóng người đi qua, đèn lồng nhỏ, kiếm bên hông. Ca mới lên, ca cũ xuống. Khoảng trống giữa hai ca: năm mươi nhịp thở. Đủ.

Trượt qua khe tường phía tây, xuống sườn núi, vào rừng thông. Bước không tiếng, kiểu bước mà mười năm Cửu U Cung khắc vào gân cốt, mỗi bước đặt mũi chân trước rồi mới hạ gót, trọng tâm thấp, hơi thở nén trong bụng.

Rừng đêm tối đặc. Mùi thông, mùi đất ẩm, mùi lá mục. Côn trùng kêu đều, kiểu đều của đêm yên tĩnh không có người lạ.

Nhưng có người lạ. Và côn trùng vẫn kêu vì người đó giỏi hơn côn trùng.

Điểm hẹn: khe đá ngoài mười dặm phía tây, cái mới, không phải hang cũ. Hàn Dạ đổi điểm hẹn mỗi ba lần gặp.


Khe đá. Hẹp, sâu, hai vách đá cao che gió. Ánh sáng duy nhất: một viên dạ minh châu nhỏ trên tảng đá phẳng, phát sáng xanh nhạt, đủ thấy mặt nhau, không đủ thấy từ ngoài.

Hai người đã ở đó.

Hàn Dạ ngồi trên tảng đá, lưng tựa vách, tay chắp trong tay áo. Áo đen, tóc buộc cao, mặt bình, mắt sáng trong ánh dạ minh châu. Lão trông mệt hơn lần trước, nếp nhăn quanh mắt sâu hơn, kiểu mệt của người không ngủ đủ nhưng không bao giờ nói.

Trầm Mặc đứng phía sau Hàn Dạ, lưng tựa vách bên kia, tay buông. Gương mặt bình thường, kiểu bình thường mà nhìn mười lần vẫn không nhớ. Mắt hai viên đá đen, không phản sáng dạ minh châu.

Hai kẻ giết người. Một giám sát, một hành quyết. Và ta đến giao hàng.

Trường An bước vào khe đá. Dừng cách Hàn Dạ năm bước. Cúi đầu nhẹ.

– Đã xong.

Hàn Dạ mở mắt, nhìn hắn. Không nói. Chờ.

Trường An lấy túi vải từ ngực áo. Mở. Đặt lên tảng đá phẳng, cạnh dạ minh châu: chìa khóa ngọc, lọ máu, thẻ bài gỗ đào.

– Chìa khóa tầng bốn Tàng Kinh Các. Thẻ bài Tần Ngọc Lâm. Máu.

Hàn Dạ nhìn ba thứ trên đá. Không vội. Lão nhặt thẻ bài trước, lật, kiểm tra con dấu Tàng Kinh Các mặt sau, sờ vân gỗ, gật nhẹ. Thật.

Nhặt lọ máu. Mở nắp sáp, đưa lên mũi, ngửi. Đưa ngón tay chấm, xoa giữa ngón trỏ và ngón cái, cảm nhận linh khí.

– Máu tu sĩ. Linh khí yếu, Khai Mạch tầng bốn hoặc năm.

Đúng. Vì ta ức chế linh khí khi rạch tay, giảm xuống gần Khai Mạch. Kỹ thuật Cửu U Ức Mạch Thuật không chỉ giấu cảnh giới toàn thân, còn điều chỉnh được linh khí trong máu tách rời. Sư phụ dạy kỹ.

– Đúng. Khai Mạch năm.

Hàn Dạ gật. Đặt lọ máu xuống. Nhặt chìa khóa.

Tim Trường An đập nhanh hơn một nhịp. Chỉ một nhịp. Mặt không đổi.

Hàn Dạ cầm chìa khóa, lật qua lật lại trong ánh dạ minh châu. Ngọc xanh nhạt, hình trám, bốn ký hiệu. Sờ bề mặt, ấn nhẹ vào cạnh, kiểm tra độ cứng.

Ngọc hơi mềm hơn thật. Nếu lão ấn mạnh...

Lão không ấn mạnh. Đặt xuống.

– Được.

Một chữ. Tim Trường An trở lại bình thường.

Trầm Mặc bước tới. Hai bước, không tiếng. Nhìn xuống ba thứ trên đá, rồi ngước lên nhìn Trường An.

– Xác đâu?

Giọng đều, nhẹ, kiểu giọng hỏi về thời tiết.

– Thiêu rồi. Giả tai nạn đan lò. Dược Phong có lò luyện đan cũ, tháng trước hỏng, ta sửa lại dùng. Nhiệt độ đủ để không còn xương. Dược Phong báo cáo: lò nổ, một đệ tử chết, thi thể không thu hồi được.

Câu trả lời chuẩn bị từ năm ngày trước. Mỗi chi tiết đều có thật trừ một thứ: không có xác nào trong lò. Lò đan cũ đúng là hỏng tháng trước, ta đúng là sửa lại, và ta đúng là đốt gì đó trong lò ba ngày trước. Quần áo cũ, vải thấm linh khí, thêm dược liệu tạo mùi cháy khét giống da người.

Mùi. Đó là chi tiết quan trọng nhất. Nếu ai hỏi, Dược Phong sẽ nhớ mùi cháy khét đêm đó. Mùi thật. Mùi giả.

Trầm Mặc nhìn hắn. Ba nhịp thở. Mắt đá đen không đọc được.

– Không ai nghi?

– Tần Ngọc Lâm Khai Mạch tầng năm. Luyện đan không phải sở trường. Đệ tử yếu chết vì tai nạn đan lò không phải chuyện lạ.

Trầm Mặc gật. Chậm. Quay lưng, trở về vị trí cũ, tựa vách đá.

Hắn tin. Hoặc hắn không đủ quan tâm để không tin. Trầm Mặc giết người, không điều tra. Hắn cần kết quả, không cần quá trình.

Hàn Dạ thu ba thứ vào túi vải của lão. Buộc miệng túi, nhét vào ống tay áo. Chậm rãi, kiểu chậm rãi của người đang nghĩ.

Rồi nhìn lên. Nhìn Trường An. Lâu.

– Tốt. Giáo chủ sẽ hài lòng.

Dừng.

– Nhưng Trường An...

Lão gọi tên hắn. Không phải "ngươi," không phải "mục tiêu A." Tên thật. Hiếm.

– ...đây chỉ là bắt đầu. Chìa khóa mở tầng bốn, nhưng mật tịch nằm tầng ba. Giáo chủ sẽ cần thêm.

Ta biết. Ta luôn biết. Chìa khóa tầng bốn không phải đích đến, chỉ là bước đệm. Giáo chủ muốn tầng ba, muốn Trận Đồ Lục bản gốc, muốn mật tịch trận pháp.

Nhưng Trận Đồ Lục bản gốc vẫn ở tầng ba. Ta đã sao chép rồi. Giáo chủ đã có bản sao. Vậy lão muốn gì thêm?

– Đệ hiểu.

Hàn Dạ nhìn hắn thêm một lúc. Ánh mắt lão có gì đó mà Trường An không quen thấy ở kẻ giám sát ba mươi năm kinh nghiệm. Không phải nghi ngờ, không phải kiểm tra. Gần hơn với mệt mỏi, kiểu mệt mỏi của người đã thấy quá nhiều gián điệp mà không còn nhớ ai là ai.

– Đi đi.

Trường An cúi đầu. Quay lưng. Bước ra khỏi khe đá.

Hai bước. Ba bước. Bốn.

Vừa lừa hai kẻ giết người.

Năm bước. Sáu.

Thẻ bài thật. Máu thật nhưng không phải máu Tần Ngọc Lâm. Chìa khóa giả. Xác không tồn tại. Mỗi thứ đều giả đúng mức để thật.

Bảy bước. Ra khỏi khe đá. Rừng đêm, mùi thông, gió lạnh.

Chân hơi run. Nhẹ, kiểu run mà chỉ người run mới biết. Mười năm huấn luyện giữ mặt, giữ tay, giữ giọng, nhưng không ai dạy giữ chân sau khi lừa xong.

Nếu Hàn Dạ kiểm tra chìa khóa kỹ hơn. Nếu Trầm Mặc đòi xem hiện trường. Nếu giáo chủ gửi người xác minh.

Nếu.

Mười phần trăm.

Đi nhanh hơn. Không chạy, vì chạy tạo tiếng và để lại dấu. Bước đều, nhanh, kiểu bước của phó quản đi tuần tra đêm, không phải kiểu bước của kẻ vừa phạm tội.


Suối.

Suối nhỏ chảy ngang đường mòn về tông. Nước trong, lạnh, ánh sao không có vì mây dày nhưng tiếng nước vẫn nghe rõ trong đêm tĩnh.

Trường An dừng lại.

Nhìn suối. Nhìn tay.

Tay trái: vết rạch dưới vải băng, đã ngừng chảy, máu khô se mặt. Tay phải: sạch, không vết, không máu ai ngoài máu mình.

Lần trước ta dừng ở suối, sau khi giết Phương Hạc. Tay sạch nhưng ta chà. Chà mạnh. Chà đến đỏ da. Vì máu không ở trên tay mà ở trong đầu.

Lần này khác.

Ngồi xuống bờ suối. Tháo vải băng cổ tay trái. Thò vào nước.

Lạnh. Buốt. Nước núi đêm khuya vẫn lạnh như lần trước, vẫn cắt da, vẫn tê ngón.

Rửa vết rạch. Máu khô tan trong nước, loãng, trôi. Nước trong không đổi màu vì quá ít, quá loãng, dòng chảy cuốn đi ngay.

Lần trước, tay sạch mà ta vẫn chà. Vì máu Phương Hạc không ở trên tay nhưng ở khắp nơi.

Lần này, máu thật sự ở trên tay. Máu ta. Và ta chỉ cần rửa sạch vết thương, không cần chà.

Ít nhất lần này, chỉ có máu ta.

Rửa xong. Băng lại bằng vải mới mang theo. Kéo tay áo xuống.

Đứng lên. Nhìn suối.

Cùng con suối. Cùng đường mòn. Ba năm trước ta rửa tay sau khi giết. Hôm nay ta rửa tay sau khi cứu.

Giết Phương Hạc để hoàn thành nhiệm vụ. Cứu Tần Ngọc Lâm để phản lại nhiệm vụ. Cùng đôi tay. Cùng con suối. Cùng nước lạnh.

Nhưng ba năm trước, ta chà đến đỏ da vì tay không sạch được. Hôm nay, ta rửa nhẹ vì vết thương chỉ là vết thương.

Có phải ta đã thay đổi? Hay ta chỉ giỏi hơn trong việc nói dối chính mình?

Gió thổi qua rừng thông. Mùi nhựa thông, mùi đất ẩm, mùi nước suối. Đêm tối, không trăng, không sao.

Ba thứ giả. Một thẻ bài thật. Hai kẻ giết người tin. Một đứa thư sinh hai mươi tuổi đang ngồi trên xe ngựa đến Bạch Lộ Cung, mắt sáng, nghĩ về kho sách, không biết mình vừa được "chết."

Tần Ngọc Lâm sống. Ít nhất vài tháng. Ít nhất cho đến khi Ma giáo kiểm tra chìa khóa thật sự, hoặc cho đến khi ai đó ở Bạch Lộ Cung nhận ra hắn không phải "đã chết."

Vài tháng. Không biết đủ hay không. Nhưng hơn không.

Bước đi. Về tông. Leo sườn núi quen thuộc, qua khe tường, vào bóng tối giữa hai cây tùng. Ca tuần tra vẫn chưa quay lại vị trí này. Đúng giờ.

Về phòng. Đóng cửa. Cởi áo ngoài, kiểm tra vải băng cổ tay, máu không thấm ra ngoài. Tốt.

Ngồi trước bàn. Đèn tắt, phòng tối, chỉ có gió từ cửa sổ mang mùi mưa sắp đến.

Xong. Bước ba: giao hàng giả.

Bước bốn: chờ.

Chờ Hàn Dạ giao chìa khóa cho giáo chủ. Chờ giáo chủ kiểm tra hoặc không kiểm tra. Chờ Trầm Mặc quên hoặc nhớ. Chờ Cố Bách tìm ra hoặc không tìm ra. Chờ Thanh Sơn hỏi hoặc không hỏi.

Chờ. Thứ duy nhất ta giỏi hơn cả giết.

Nhắm mắt. Cổ tay trái nhói nhẹ dưới vải băng. Vết rạch nông, sẽ lành trong hai ngày, không để sẹo.

Không để sẹo. Không như vết sẹo năm mười hai tuổi, khắc vĩnh viễn.

Lần này, vết thương tự chọn. Máu tự rạch. Đau tự gánh.

Ít nhất lần này, chỉ có máu ta.

Mưa bắt đầu rơi. Tiếng mưa trên mái ngói, đều, nhẹ, kiểu mưa mà Tiểu Vũ có lẽ vẫn đang tưới vườn.

Ch.87/130
2.262 từ