Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 113: Chương 113: Thanh Sơn Ra Tay
Chương 113

Chương 113: Thanh Sơn Ra Tay

Sáng ngày thứ ba. Ngày xét xử.

Trường An thức từ canh tư, hoặc có lẽ hắn không ngủ. Ba đêm trên nền đá lạnh, phong ấn nặng, thời gian mờ đi, giấc ngủ và tỉnh lẫn vào nhau thành một dải dài xám.

Tiếng chuông sáng vang. Lần này rõ hơn mọi khi, hoặc hắn nghe rõ hơn vì biết đây là lần cuối. Chuông đồng rung ba hồi, mỗi hồi ba tiếng, kiểu chuông mà Thanh Vân Tông dùng cho ngày lễ lớn. Hôm nay là ngày lễ: xét xử nội gián, xử tử phản đồ.

Tiếng bước chân xuống cầu thang. Bốn đệ tử Luật Đường, áo chính thức, mặt nghiêm. Mở cửa phòng giam Trường An.

– Đi.

Trường An đứng dậy. Lưng ê, chân tê, nhưng bước vững. Ba đêm nền đá không làm hắn yếu đi. Mười năm Cửu U Cung dạy hắn ngủ trên đất cứng hơn nền đá này.

Hai đệ tử kẹp hai bên. Phong ấn trên tay được siết thêm một lớp, dải vải vàng sáng hơn, nặng hơn. Linh lực bị đè xuống sát đáy, kiểu đè mà hít thở cũng nặng hơn bình thường.

Ra khỏi ngục. Ánh sáng sáng đầu tiên trong ba ngày chói vào mắt, nheo, rồi quen. Sân Luật Đường, nắng sáng, bầu trời xanh, gió nhẹ mang mùi thông.

Đẹp. Thanh Vân Sơn buổi sáng đẹp nhất vào mùa này. Lần đầu hắn đến, cũng sáng, cũng nắng, cũng gió thông. Sáu năm. Vòng tròn.

Dẫn qua sân luyện, qua hành lang, hướng đại điện. Đệ tử đứng hai bên đường, im, nhìn. Trường An đi giữa, lưng thẳng, mặt bình, áo trắng đơn giản, tóc buộc gọn. Mắt nhìn thẳng phía trước, không nhìn xuống, không nhìn sang.

Đại điện mở cửa lớn. Ánh nắng chiếu xiên qua, cột đỏ, sàn đá, bệ ngồi trưởng lão hai bên. Đông hơn lần trước. Toàn tông, mấy trăm người, xếp hàng, im, căng. Giống đại hội hai ngày trước, nhưng nặng hơn, vì lần này không phải để nghe cáo buộc. Lần này là để nghe phán quyết.

Chưởng môn Vân Hạc Tiên Sinh ngồi trên cao. Mặt bình, mắt sâu. Tay đặt trên thành ghế.

Cố Bách đứng bên phải, áo chính thức, tay chắp sau lưng.

Và ở giữa đại điện, trước bệ chưởng môn, Trường An bị dẫn đến, đứng. Hai đệ tử Luật Đường lùi về hai bên.

Hắn nhìn quanh. Nhanh, kiểu nhìn mà mười năm huấn luyện cho hắn: quét đám đông, tìm người.

Thanh Sơn. Ở bên trái, gần cột. Cũng bị dẫn lên từ ngục, phong ấn trên tay, áo trắng, nhưng lưng vẫn thẳng, vai vẫn rộng, mắt vẫn sáng. Hai trưởng lão đứng hai bên hắn, không phải áp giải mà giám sát. Thanh Sơn nhìn Trường An, gật nhẹ. Một cái. Kiểu gật mà chỉ hai người hiểu: "Ta ở đây."

Tiểu Vũ. Xa hơn, phía sau, giữa đệ tử Kiếm Phong. Mắt sưng nhưng không khóc. Tay nắm chặt bên hông. Đứng thẳng, kiểu thẳng mà cô đang cố, cố hết sức, vì nếu không cố sẽ gục.

Cố Bách bước ra. Giọng vang, đều.

– Chưởng môn. Trưởng lão. Toàn thể đệ tử. Hôm nay là ngày thứ ba. Luật Đường đã hứa ba ngày, đã giữ. Hôm nay xét xử.

Nhìn Trường An.

– Tạ Trường An. Tội trạng: nội gián Ma giáo, ám sát trưởng lão Phương Hạc, đánh cắp bí mật tông môn, thông đồng Ma giáo gây ra trận tập kích khiến ba mươi bảy người chết. Hắn đã nhận tội hai ngày trước.

Quay sang chưởng môn.

– Bốn trưởng lão đồng ý: xử tử. Luật Đường có tiền lệ hành quyết phản đồ không cần đại hội. Lão phu xin chưởng môn phê chuẩn.

Im lặng. Đại điện nín thở. Mấy trăm người, mấy trăm đôi mắt, nhìn chưởng môn, nhìn Trường An, nhìn Cố Bách. Chờ.

Chưởng môn chưa nói. Mắt sâu nhìn xuống, từ trên cao, kiểu nhìn mà người ba trăm năm sống đã thấy quá nhiều để vội.

Rồi tiếng nói vang lên. Không phải chưởng môn.

– Con phản đối.

Thanh Sơn.

Bước ra khỏi vị trí, giữa hai trưởng lão giám sát, bước về phía trung tâm đại điện. Hai trưởng lão vươn tay giữ nhưng Thanh Sơn đã đứng giữa, lưng thẳng, mặt bình, mắt sáng.

Đại điện lao xao. Xì xào, kiểu xì xào mà người ta có khi thấy kẻ bị giam đứng dậy giữa phiên tòa.

Cố Bách nhíu mày.

– Lục Thanh Sơn. Ngươi là bị cáo, không phải thẩm phán. Ngươi không có quyền phản đối.

Thanh Sơn nhìn Cố Bách. Rồi nhìn chưởng môn. Rồi quay ra nhìn toàn bộ đại điện, từng gương mặt, từng đôi mắt.

– Con không phản đối tội trạng. Tạ Trường An có tội. Con không phủ nhận.

Im lặng. Chờ.

– Con phản đối cách xử.

Giọng Thanh Sơn vang, đều, không to nhưng mỗi chữ rõ, kiểu rõ mà ba mươi năm luyện kiếm Thanh Vân Kiếm Quyết cho hắn: mỗi chiêu ra phải chính xác, mỗi chữ cũng vậy.

– Thanh Vân Tông không phải Ma giáo.

Quay sang Cố Bách, nhìn thẳng.

– Chúng ta có luật. Có xét xử. Có quyền được nói. Ba trăm năm, Thanh Vân Tông chưa bao giờ giết ai mà không cho nói. Chưa bao giờ. Kể cả Vạn Lý sáu mươi năm trước, lão ta cũng được nói trước khi chết. Cố trưởng lão nhắc tiền lệ, vậy nhắc cho đủ: tiền lệ là giết sau khi nghe, không phải giết thay nghe.

Xì xào. Mạnh hơn. Đệ tử nhìn nhau.

Cố Bách mặt đỏ nhẹ, kiểu đỏ mà giận nhưng kìm.

– Lục Thanh Sơn, ngươi đang bao che.

Thanh Sơn nhìn lão. Bình.

– Con bao che công bằng. Không phải bao che kẻ có tội.

Câu đó rơi vào đại điện im. Nặng. Sắc. Kiểu sắc mà không cần kiếm, chỉ cần chữ.

"Con bao che công bằng."

Trường An đứng yên, nhìn Thanh Sơn. Sư huynh đứng giữa đại điện, phong ấn trên tay, áo trắng, không kiếm. Nhưng hắn đang cầm thứ nặng hơn kiếm: lý lẽ.

Thanh Sơn quay sang đại điện. Nhìn đệ tử, trưởng lão, từng người.

– Nếu hôm nay chúng ta giết một người mà không cho nói...

Ngừng. Mắt lướt qua đám đông, dừng ở Lâm Dật, ở Trần Tĩnh An, ở Hoàng Thiên Phong.

– ...chúng ta khác gì kẻ thù chúng ta đang chống?

Im lặng. Nặng hơn mọi thứ trước đó.

Đệ tử xôn xao. Nhẹ, kiểu xôn xao mà gật đầu thay vì nói. Lâm Dật gật, chậm. Trần Tĩnh An nhìn Thanh Sơn, rồi nhìn Cố Bách, kiểu nhìn mà đang cân nhắc. Một số đệ tử ngoại môn gật theo. Có kẻ nhớ Dương Hạo, ba mươi roi, Đỗ trưởng lão, bất công.

Cố Bách nắm tay, ngón trắng.

– Ngươi bao che phản đồ và gọi đó là "công bằng"? Hắn giết Phương Hạc! Hắn khiến ba mươi bảy người chết!

– Và hắn cũng cứu ba mươi người trong đêm tập kích. Hắn phá hoại hai cuộc tấn công Ma giáo từ bên trong. Hắn gia cố ba nút kết giới khi Ma giáo đang phá. Hắn viết bản đồ giả để cứu tông môn.

Thanh Sơn nói, từng câu, từng sự kiện, gọn, rõ, có bằng chứng. Kiểu nói mà không phải biện hộ cho tội, mà liệt kê sự thật đầy đủ, cả tội lẫn công. Kiểu nói mà ba mươi năm đại sư huynh đứng đầu tông môn đã dạy hắn: nhìn cả hai mặt.

– Tạ Trường An có tội. Tội nặng. Con không bào chữa. Nhưng hắn cũng đã cố chuộc. Và nếu Thanh Vân Tông xứng đáng với ba trăm năm lịch sử, thì ít nhất cho hắn nói. Sau khi nghe, nếu vẫn xử tử, con không phản đối.

Quay sang chưởng môn. Cúi đầu, lễ phép, kiểu cúi mà đệ tử trước chưởng môn.

– Con xin chưởng môn: cho Tạ Trường An nói.

Im lặng.

Chưởng môn nhìn xuống. Nhìn Thanh Sơn, nhìn Cố Bách, nhìn Trường An. Mắt sâu, không đọc được. Lão đã sống ba trăm năm, đã thấy phản bội, đã thấy trung thành, đã thấy mọi thứ ở giữa.

Cố Bách quay sang chưởng môn. Giọng kiềm:

– Chưởng môn, đây là phản đồ. Mỗi phút hắn còn sống là mỗi phút nguy hiểm. Ma giáo đang di quân dưới chân núi, ánh lửa doanh trại mỗi đêm mỗi nhiều. Nếu chúng ta chần chừ...

Chưởng môn giơ tay. Lão không nói to, không ép sát khí. Chỉ giơ tay. Đại điện im.

Lão nhìn Cố Bách. Rồi nhìn Thanh Sơn. Rồi nhìn Trường An.

Lâu.

– Cho Tạ Trường An nói.

Bốn chữ. Gọn.

– Nhưng sau đó, Luật Đường quyết.

Cố Bách nắm tay. Ngón trắng hơn. Nhưng cúi đầu.

– Vâng.

Đệ tử xôn xao nhẹ. Lâm Dật thở ra. Trần Tĩnh An gật nhẹ. Hoàng Thiên Phong nhìn Thanh Sơn, mặt phức tạp, kiểu phức tạp mà giận nhưng cũng nhận ra điều gì đó.

Trường An nhìn Thanh Sơn.

Sư huynh đứng giữa đại điện, phong ấn trên tay, áo trắng, mặt bình. Nhưng phía sau lưng, ở chỗ không ai thấy (trừ Trường An, vì hắn đứng gần nhất, vì hắn nhìn sư huynh sáu năm và biết mọi chi tiết trên cơ thể hắn), tay Thanh Sơn run. Nhẹ, kiểu run mà sợ mà cố giấu, kiểu run mà người ta có khi vừa đặt cược tất cả và chưa biết kết quả.

Sư huynh.

Huynh vừa đặt cược toàn bộ uy tín, danh dự ba mươi năm đại sư huynh, lòng tin của cả tông, để mua cho đệ cơ hội nói. Huynh bị giam, bị tố đồng lõa, bị cả tông nghi. Và huynh đứng lên, trước mặt Cố Bách, trước mặt chưởng môn, trước mấy trăm người, và nói: "con bao che công bằng."

Huynh run. Tay huynh run. Đệ thấy. Huynh sợ. Sợ không phải vì mình, mà vì nếu thất bại, đệ sẽ chết mà không được nói.

Nhưng huynh vẫn đứng. Vẫn nói. Vẫn run mà vẫn nói.

Đó là thứ đệ không có. Không phải can đảm, không phải lý lẽ. Mà là lòng tin rằng "đúng cách" quan trọng hơn "đúng kết quả." Đệ sống bằng tính toán, bằng phân tích, bằng xác suất. Huynh sống bằng nguyên tắc. Và nguyên tắc thì run tay nhưng không run lời.

Trường An muốn nói gì đó. Muốn nói "cảm ơn." Muốn nói "đệ không xứng đáng." Muốn nói "tay huynh run, đệ thấy." Nhưng không nói. Vì đại điện đang nhìn, và bất kỳ lời nào giữa hai người sẽ bị hiểu sai, bị coi là thông đồng, bị dùng làm bằng chứng.

Nên chỉ nhìn. Một nhịp. Mắt chạm mắt, qua khoảng cách ba bước, qua nắng sáng chiếu xiên, qua phong ấn trên cả hai đôi tay.

Thanh Sơn nhìn lại. Không gật, không cười, không nói. Chỉ nhìn. Kiểu nhìn mà sáu năm sư huynh đệ đã xây, kiểu nhìn mà không cần lời: "Ta ở đây. Ta đã làm hết sức. Còn lại là phần của đệ."

Phần của đệ.

Nói. Nói thật. Lần đầu tiên trong đời, trước toàn bộ những người hắn đã lừa, đã phản bội, đã yêu thương.

Nói.

Chưởng môn nhìn xuống Trường An. Gật nhẹ.

– Nói đi.

Trường An hít sâu. Phong ấn nặng trên ngực, kiểu nặng mà hít thở cũng phải cố. Nhưng hắn hít, đầy, rồi thở ra. Chậm.

Nhìn đại điện. Hàng trăm đôi mắt. Mắt giận. Mắt đau. Mắt hoang mang. Mắt chờ.

Mở miệng.

Lần đầu tiên trong hai mươi ba năm, ta sẽ nói thật trước mặt mọi người.

Không phải để được tha. Không phải để biện minh.

Chỉ để nói.

Ch.113/130
2.011 từ