Mùi Máu
Sỏi đen.
Trường An tìm thấy nó trên ngưỡng cửa sổ phòng mình, sáng sớm, khi vừa mở cửa thông gió. Viên sỏi nhỏ bằng đầu ngón tay út, tròn, đen tuyền, đặt ngay giữa bậu cửa.
Dấu hiệu triệu gấp.
Hàn Dạ.
Một tháng. Đúng như lão hứa, một tháng không liên lạc. Giờ hết hạn.
Hắn nhặt viên sỏi. Nhét vào túi áo. Đóng cửa sổ.
· · ·
Đêm. Canh ba.
Rừng tùng. Lạnh. Không trăng, mây đen kéo kín trời mùa đông.
Trường An đến điểm hẹn, không phải quán Vạn Khách, không phải gốc cây cũ. Lần này ở sâu hơn trong rừng, cách trấn An Hòa gần nửa dặm về phía tây. Hàn Dạ thay điểm, thói quen cẩn thận.
Lão đứng bên gốc tùng cổ, thân cây to ba người ôm, rễ nhô trên mặt đất. Áo đen hòa vào bóng tối, chỉ thấy mắt, hẹp, lạnh, lấp lánh.
Trường An đến. Dừng. Cách ba bước.
– Lâu.
Hàn Dạ nói, giọng nhẹ, kiểu mỉa quen thuộc.
– Một tháng đúng. Ngươi đếm giỏi.
Trường An không đáp. Nhìn lão. Chờ.
Hàn Dạ nghiêng đầu. Nhìn hắn, từ trên xuống dưới, chậm, kiểu người kiểm tra hàng hóa.
– Gầy hơn. Mắt thâm. Ngủ ít?
– Không liên quan.
– Liên quan. Nội gián mà mất ngủ thì dễ sai sót. Sai sót thì chết.
Im.
– Nhưng không sao. Ta đến không phải để hỏi thăm sức khỏe.
Hàn Dạ lấy từ trong áo ra một hộp gỗ nhỏ, đen, vuông, khắc hoa văn Cửu U Cung ở nắp. Mở. Bên trong, trên lớp lụa đỏ, nằm một viên đan dược, tròn, nhỏ bằng hạt long nhãn, màu huyết hồ phách, tỏa mùi thảo dược nồng.
– Huyết Linh Đan. Bảo vật Cửu U Cung, giáo chủ bào chế, chỉ có ba viên mỗi năm. Uống vào, linh lực đột phá, đẩy nhanh thăng cảnh vài tầng liền.
Hàn Dạ đưa hộp ra.
– Thưởng. Giáo chủ rất hài lòng.
Trường An nhìn viên đan dược. Nhỏ. Đỏ. Đẹp.
Thưởng.
Cho việc giết Phương Hạc.
Đây là giá mạng của lão. Một viên đan. Nhỏ bằng hạt long nhãn.
Hắn đưa tay. Nhận hộp. Nặng hơn kỳ vọng, gỗ đen đặc, lụa lót dày.
– Cảm ơn giáo chủ.
Giọng đều. Không biểu cảm.
Hàn Dạ nhìn hắn. Nheo mắt, kiểu nheo lão hay dùng khi đọc người.
– Ngươi không vui?
– Ta không biểu lộ cảm xúc khi nhận lệnh. Ngươi biết mà.
– Ừ. Nhưng trước đây ngươi sẽ nói "hiểu" hoặc gật đầu. Hôm nay ngươi nói "cảm ơn". Lạ.
Sắc. Lão vẫn sắc.
– Phép lịch sự. Ở tông môn lâu, nhiễm.
Hàn Dạ cười, ngắn, lạnh, kiểu cười bằng mũi.
– Nhiễm. Đúng rồi. Phải cẩn thận đấy, nhiễm nhiều quá thì quên mình là ai.
Im.
· · ·
Hàn Dạ ngồi xuống rễ cây. Rút bình nước. Uống. Tự nhiên, kiểu hai người đồng nghiệp ngồi nghỉ giữa ca.
– Mật thiếp Phương Hạc, giáo chủ đã giải.
Trường An ngồi xuống đối diện. Cách hai bước.
– Chứa gì?
– Một phần bản đồ kết giới Thanh Vân Tông. Phần đông nam, Dược Phong, vách đá, rào phòng thủ ngoài. Chi tiết đến từng trận pháp tiểu tiết.
Đông nam. Chỗ Phương Hạc luyện công bốn mươi năm. Lão giữ bản đồ phần đó, vì lão biết rõ nhất.
– Giáo chủ đang thu thập từng phần. Mật thiếp trấn tông chia thành bốn, mỗi trưởng lão chưởng phong giữ một mảnh. Phương Hạc là mảnh đầu tiên.
Bốn mảnh. Bốn trưởng lão. Phương Hạc là mảnh một.
Nghĩa là sẽ có mảnh hai. Ba. Bốn.
Nghĩa là sẽ có lần giết thứ hai.
– Giáo chủ chưa ra lệnh lấy mảnh tiếp. Nhưng sẽ. Sớm muộn.
Trường An không đổi mặt.
– Mảnh tiếp ở ai?
– Chưa xác định chắc. Có thể Trần trưởng lão Trận Các, có thể Vương trưởng lão Tàng Kinh Các. Giáo chủ đang nghiên cứu.
– Cần ta làm gì bây giờ?
Hàn Dạ nhìn hắn. Mắt hẹp, sáng trong tối.
– Giữ vị trí. Leo lên. Lấy thêm lòng tin. Cố Bách dừng điều tra, tốt, nhưng lão ta kiểu chó, ngửi được mùi thì theo đến chết. Ngươi phải khiến lão ta tin ngươi hoàn toàn, hoặc ít nhất, xếp ngươi vào loại "không nghi".
– Cố Bách không tin ai hoàn toàn. Lão nghi cả tông.
– Thì khiến lão nghi người khác nhiều hơn nghi ngươi.
Im.
– Và thêm một việc.
Hàn Dạ lấy từ túi áo ra ống trúc nhỏ, bọc sáp, không dấu ấn giáo chủ lần này. Nhỏ hơn lần trước.
– Bản đồ sơ bộ kết giới phần đông nam, giáo chủ giải từ mật thiếp Phương Hạc. Ngươi đối chiếu với thực tế, kiểm tra xem trận pháp trên bản đồ có khớp với những gì ngươi thấy ở Dược Phong và vách đá không. Báo lại sai lệch nếu có.
Trường An nhận ống trúc.
Bản đồ kết giới.
Giáo chủ muốn ta xác minh, vì bản đồ cũ, có thể tông môn đã sửa trận pháp.
Nếu bản đồ chính xác, khi Ma giáo tập kích, chúng sẽ biết đánh vào đâu.
Dược Phong. Vách đá. Chỗ Phương Hạc chết.
Và ta sẽ là người mở cửa.
– Hiểu.
– Tốt.
Hàn Dạ đứng dậy. Phủi áo. Nhìn hắn lần cuối, mắt sắc, miệng mím.
– Trường An.
– Gì?
– Mùi máu trên người ngươi nhạt quá.
Trường An nhìn lão. Không đáp.
– Phương Hạc là lần đầu. Giáo chủ hiểu, cho ngươi nghỉ một tháng. Nhưng đừng quên: ngươi là nội gián, không phải đệ tử chính đạo. Mùi máu phải nồng hơn. Cần thêm.
Im.
– Lần sau, nhanh hơn, sạch hơn, không run tay. Giáo chủ nói thế.
"Không run tay."
Giáo chủ biết ta run.
Hàn Dạ đã báo. Tất nhiên.
– Ta hiểu.
– Tốt.
Hàn Dạ quay lưng. Bước vào rừng. Bóng lão hòa vào tối, gầy, dài, rồi mất.
Trường An ngồi lại. Một mình.
Tay cầm hộp gỗ đen, bên trong viên Huyết Linh Đan. Tay kia cầm ống trúc, bên trong bản đồ kết giới.
Thưởng và nhiệm vụ.
Một viên đan đổi một mạng người. Một ống trúc đổi cả tông môn.
Và lão nói "mùi máu nhạt quá".
Nhạt. Vì mới giết một người.
Cần thêm.
Hắn đứng dậy. Nhét ống trúc vào người. Mở hộp gỗ, viên đan nằm trên lụa đỏ, ánh hồ phách mờ trong bóng đêm.
Uống hay không?
Uống, linh lực tăng. Tụ Khí đỉnh, có thể đột phá Linh Hải. Mạnh hơn. Che giấu tốt hơn. Bảo vệ mình tốt hơn.
Không uống, giáo chủ nghi. "Tại sao từ chối thưởng? Đang do dự?"
Không có lựa chọn.
Hắn nhặt viên đan. Nhỏ. Nhẹ. Ấm trong lòng bàn tay, loại đan dược tốt đều tỏa nhiệt.
Đưa lên miệng.
Nuốt.
Viên đan tan trên lưỡi, vị đắng trước, rồi ngọt, rồi nóng. Nóng chạy từ cổ họng xuống bụng, từ bụng tỏa ra tứ chi, từ tứ chi ngấm vào kinh mạch.
Linh lực cuộn, mạnh, nóng, đầy. Đan điền giãn, hấp thu, nén. Tụ Khí tầng 3, vốn đã ở đỉnh tầng từ lâu, bị hắn kìm giữ để giấu. Giờ linh lực từ viên đan tràn qua rào chắn, phá ranh giới tầng 4, tầng 5, không dừng, kinh mạch giãn nở liên tục, đan điền mở rộng từng đợt, đau rát nhưng không nguy hiểm.
Bảo vật ba viên mỗi năm, không phải nói chơi.
Trường An ngồi xuống gốc cây. Nghiến răng. Vận công, dẫn linh lực theo đường quen, ổn định, kiểm soát từng đợt tràn. Đan dược Cửu U Cung mạnh bạo hơn thuốc chính đạo, ép cơ thể mở kinh mạch thay vì chờ tự nhiên.
Mất hai canh giờ.
Khi mở mắt, linh lực ổn định. Tụ Khí đỉnh. Sát ngưỡng Linh Hải, chỉ cần một bước nữa, đan điền sẽ hóa biển. Mạnh hơn nhiều lần so với sáng nay. Kinh mạch rộng gấp đôi. Thân thể nhẹ, kiểu nhẹ của người vừa cởi bỏ trọng lượng mang suốt mười năm.
Mạnh hơn.
Nhờ viên đan đổi bằng mạng Phương Hạc.
Hắn đứng dậy. Thân thể ấm, linh lực mới còn cuộn trong kinh mạch, tỏa nhiệt nhẹ dù đêm lạnh.
Nhìn tay, mười ngón, ấm, vững.
Tay này vừa cầm phần thưởng cho việc giết người.
Và thân thể này, mạnh hơn nhờ cái chết của lão.
Phương Hạc bào chế thuốc cứu người cả đời. Giờ mạng lão bào chế thành viên đan cho kẻ giết lão.
Đó là thế giới này.
Hắn quay lưng. Đi về. Bước nhanh hơn, linh lực mới khiến chân nhẹ, phản xạ nhanh, đường tối cũng dễ đi hơn.
Mạnh hơn.
Để làm gì?
Để giết nhiều hơn?
Không trả lời.
· · ·
Về phòng. Canh tư.
Trường An giấu ống trúc dưới ván sàn, cạnh nhật ký, cạnh nhánh hoa ép. Thế giới dưới ván sàn lại thêm một thứ.
Hộp gỗ đen, rỗng, không còn đan. Hắn nhìn nó. Lụa đỏ bên trong, vết lõm hình tròn nơi viên đan nằm.
Rỗng. Như ta.
Hắn đóng hộp. Nhét vào góc tủ, không giấu dưới sàn. Hộp gỗ bình thường, không gây nghi.
Ngồi lên giường. Nhìn ra cửa sổ, tối. Sắp sáng.
Hàn Dạ nói: "Mùi máu nhạt quá. Cần thêm."
Giáo chủ nói: "Lần sau không run tay."
Nghĩa là sẽ có lần sau.
Và lần sau, ta sẽ phải chọn lại. Giống lần này. Giết, hoặc để người khác giết tàn bạo hơn.
Vòng lặp.
Mỗi lần giết, thêm một viên đan. Thêm mạnh. Thêm mùi máu.
Cho đến khi "Tạ Trường An đệ tử Kiếm Phong" và "Tạ Trường An nội gián Cửu U Cung", cùng là một người.
Và lúc đó, không còn hai thế giới nữa. Chỉ còn một.
Thế giới có mùi máu.
Hắn nằm xuống. Nhắm mắt.
Đôi mắt Phương Hạc hiện lên, như mọi đêm. Buồn. Không giận.
Nhưng đêm nay, mắt lão xa hơn. Mờ hơn.
Và Trường An nhận ra, đó chính là điều hắn sợ nhất.