Chương 114: Lời Cuối
Đại điện. Nắng sáng chiếu qua cửa lớn, cột đỏ, sàn đá, bụi mịn lơ lửng trong luồng sáng xiên. Mấy trăm đôi mắt. Im lặng nặng đến mức nghe được tiếng gió ngoài cửa.
Trường An đứng giữa. Mở miệng.
Giọng bình tĩnh, nhưng khàn, kiểu khàn mà ba đêm ngục lạnh và sáu năm dối trá để lại. Hắn không nói to, nhưng trong im lặng đại điện, mỗi chữ đến tai mọi người.
– Ta...
Ngừng. Nuốt. Một nhịp.
– Con tên thật không phải Tạ Trường An. Con không có tên thật. Không biết cha mẹ, không biết quê quán. Được Ma giáo nhặt về nuôi từ nhỏ, Quỷ Vô Sinh huấn luyện mười năm. Mười năm học diễn, học nói dối, học giết, học giấu mình giữa người thường mà không ai nhận ra.
Im lặng. Đệ tử hít hơi, nhẹ, tập thể, kiểu hít mà đang nghe thứ họ biết nhưng nghe chính miệng kẻ phản bội nói ra vẫn đau.
– Mười bảy tuổi, con được cài vào Thanh Vân Tông. Nhiệm vụ: trà trộn, leo cao, tìm bí mật trấn tông, chờ ngày phá hủy. Con giả dạng mồ côi, qua kỳ tuyển, nhập nội môn.
Nhìn quanh. Từng gương mặt. Lâm Dật mặt trắng. Trần Tĩnh An mắt nhắm. Hoàng Thiên Phong nắm kiếm, quai hàm cứng.
– Con đã làm gì trong sáu năm.
Hít sâu.
– Con sao chép sơ đồ Kiếm Phong, danh sách đệ tử, cảnh giới từng người. Giao cho Ma giáo. Con lẻn vào Tàng Kinh Các, sao chép bốn mươi ba trang Trận Đồ Lục bằng trí nhớ. Giao cho Ma giáo.
Giọng đều, không vội, không chậm. Kể như kể sự thật, không thêm, không bớt, không nhẹ hóa.
– Con giết trưởng lão Phương Hạc.
Đại điện bùng nổ. Tiếng hét, tiếng chửi, tiếng kiếm rút. "Hắn nhận!" "Phương sư bá!" "Giết hắn!" Hỗn loạn, kiểu hỗn loạn mà bùng lên rồi dội lại khi chưởng môn giơ tay.
Im.
Trường An chờ im lặng trở lại. Rồi tiếp.
– Bỏ thuốc mê vào ấm trà. Canh năm. Lão ra vách đá luyện công. Mất thăng bằng. Rơi.
Giọng vỡ nhẹ ở chữ "rơi," kiểu vỡ mà hắn không kiểm soát được, kiểu vỡ mà mặt nạ nào cũng có giới hạn khi nhắc đến mắt Phương Hạc khi rơi.
– Lão mở mắt khi rơi. Nhìn con. Không giận. Chỉ buồn. Môi lão nói: "Trường An à..." Lão hiểu. Lão biết trước khi chết.
Im lặng. Liễu Vô Danh nhắm mắt, tay nắm ghế, ngón trắng. Trần Tĩnh An mở mắt, ướt.
– Con lấy bình ngọc trên cổ lão. Mật thiếp trấn tông. Giao cho Ma giáo.
Ngừng. Nhìn xuống tay. Phong ấn vàng nhạt.
– Con báo cáo quân số, cảnh giới, lịch tuần tra. Con vẽ bản đồ kết giới. Mỗi thứ con giao là thêm một lỗ hổng. Đêm tập kích, Ma giáo vào được phần nào vì con.
Đệ tử im. Không ai chửi nữa. Nghe, kiểu nghe mà đau quá để giận, quá để hét. Chỉ nghe.
– Ba mươi bảy bia mộ. Con không giết từng người. Nhưng chuỗi nhân quả từ bản đồ con vẽ dẫn đến đêm đó. Con biết. Con gánh.
Ngưng. Hít sâu. Lâu.
Rồi giọng thay đổi. Không phải thay đổi cố ý, mà thay đổi vì phần tiếp theo khác phần trước. Phần trước là tội. Phần này là thứ hắn chưa bao giờ nói.
– Nhưng con cũng đã...
Nuốt.
– Con đã không làm những gì Ma giáo muốn.
Nhìn lên. Mắt nhìn thẳng chưởng môn, rồi nhìn qua từng trưởng lão, rồi nhìn đệ tử.
– Con vẽ bản đồ kết giới giả. Năm sai lệch, đủ để Ma giáo dùng nhưng không phá được nội viện. Mười hai sát thủ Ma giáo chết vì bản đồ giả đó. Con biết họ sẽ chết. Con chọn để họ chết thay vì để tông môn bị phá.
Im lặng. Kiểu im mà người ta có khi nghe thứ bất ngờ, thứ không nằm trong bức tranh "nội gián xấu hoàn toàn" mà họ đã vẽ sẵn.
– Con giấu điểm yếu đại sư huynh mười bảy lần. Mười bảy lần Ma giáo hỏi, con nói "chưa tìm được." Vì nếu họ biết, họ sẽ giết huynh ấy.
Nhìn Thanh Sơn. Một nhịp. Nhanh, rồi quay đi, vì nhìn lâu sẽ không nói tiếp được.
– Con phá hoại hai cuộc tập kích từ bên trong. Đổi lộ trình đoàn thương nhân Vân Lĩnh. Cử Tần Ngọc Lâm đi Bạch Lộ Cung tránh bị giết. Gia cố ba nút kết giới khi Ma giáo đang phá.
Từng sự kiện, từng chi tiết, gọn, rõ. Không phải biện hộ. Liệt kê, kiểu liệt kê mà để mọi người tự cân.
– Con từ chối giết Tần Ngọc Lâm dù Ma giáo ra tối hậu thư. Vì đó, Ma giáo đánh dấu con phản đồ. Trước khi Cố trưởng lão tìm đủ bằng chứng, Ma giáo đã muốn giết con. Con bị cả hai phe truy sát.
Ngừng. Nhìn xuống. Nhìn tay.
– Con có tội. Nặng. Phương Hạc sư bá chết vì con. Ba mươi bảy đệ tử chết, có phần vì con. Sáu năm dối trá, từng ngày, từng bữa cơm, từng buổi luyện kiếm, từng lần gọi "sư huynh."
Giọng vỡ ở chữ "sư huynh." Lần này rõ hơn, kiểu vỡ mà không giấu được, không muốn giấu.
– Nhưng con cũng đã cố. Cố bằng cách duy nhất con biết: phá hoại từ bên trong, bảo vệ từ bên trong, giấu từ bên trong. Không ai biết. Vì không ai được phép biết. Vì nếu biết, cả hai phe đều giết con.
Nhìn lên. Mắt ướt. Không rơi, nhưng ướt. Lần đầu tiên trước mặt mấy trăm người, mắt Tạ Trường An ướt.
– Con không xin tha. Không có quyền.
Giọng trầm, chậm, kiểu chậm mà mỗi chữ cân nặng.
– Nhưng con xin nói một điều. Với tất cả mọi người ở đây.
Im lặng. Đại điện im đến mức nghe được tiếng tim mình đập.
– Nơi này...
Nuốt. Mắt ướt hơn nhưng vẫn không rơi, vì mười năm Cửu U Cung đã dạy hắn không khóc, và sáu năm Thanh Vân Tông chưa đủ để xóa bài học đó.
– Nơi này đã cho con thứ con không xứng đáng. Một sư huynh tin con dù biết con là ai. Một sư muội tặng con hoa dù con không đáp lại. Một người bạn chết vì chắn kiếm cho con.
Giọng vỡ hẳn ở chữ "chết." Ngừng. Lâu. Đại điện chờ.
– Các vị muốn giết con, con không trách. Con xứng đáng.
Nhìn qua Thanh Sơn. Nhanh, kiểu nhanh mà chạm mắt rồi quay, vì lâu hơn sẽ vỡ.
– Nhưng Lục Thanh Sơn không có tội. Huynh ấy chỉ tin rằng một con người có thể thay đổi. Nếu đó là tội, thì cả Thanh Vân Tông đều có tội. Vì nơi này đã dạy con điều đó.
"Từ giờ đệ có nhà rồi." Câu đó. Ngày đầu tiên bước qua cổng Kiếm Phong. Sư huynh đặt tay lên vai ta và nói câu đó. Và nơi này đã dạy ta rằng có thể tin người, có thể thuộc về đâu đó, có thể là chính mình.
Nơi này dạy ta thay đổi. Và giờ nơi này muốn giết ta vì đã thay đổi quá muộn.
Im lặng.
Đại điện im. Không ai chửi. Không ai vỗ tay. Không ai nói gì. Chỉ im, kiểu im mà nặng, kiểu im mà mấy trăm người đang xử lý thứ vừa nghe, đang cố xếp vào ô nào trong đầu: tha hay giết, đúng hay sai, đen hay trắng. Nhưng không có ô nào vừa, vì thứ vừa nghe không phải đen, không phải trắng, mà là xám, kiểu xám mà đời thật thường có nhưng đại điện xét xử thì không muốn thấy.
Rồi Cố Bách nói. Giọng đều, lạnh, kiểu lạnh mà năm mươi năm không thay đổi.
– Lời nói không xóa được máu.
Đúng. Trường An gật. Chậm, nặng.
– Con biết.
Chưởng môn đứng dậy. Chậm, lưng thẳng, áo trắng viền bạc. Nhìn xuống Trường An. Nhìn Cố Bách. Nhìn đại điện.
– Luật Đường sẽ quyết trước khi trời tối.
Bảy chữ. Gọn. Và đại điện biết: lời cuối đã nói, phán quyết sẽ đến, chiều nay.
Trường An đứng yên. Hai đệ tử Luật Đường tiến lên, nắm hai bên. Hắn không cựa. Quay lưng, bước đi.
Ngang qua Thanh Sơn. Gần, hai bước. Không dừng, không nói. Nhưng ở khoảnh khắc ngang qua, hắn nghe tiếng thở sư huynh, nặng, run nhẹ, kiểu run mà chỉ đứng gần mới nghe.
Và hắn nhìn thấy, bằng đuôi mắt, tay Thanh Sơn nắm chặt sau lưng, ngón trắng, đốt trắng. Mặt vẫn bình, vai vẫn thẳng. Nhưng tay run.
Sư huynh. Huynh run vì đệ. Huynh đặt cược mọi thứ để đệ được nói, và giờ huynh run vì chưa biết có đủ không. Có cứu được đệ không.
Không. Chắc là không. Cố Bách đúng: lời nói không xóa được máu. Bốn trưởng lão đã bỏ phiếu. Chưởng môn không cản, chỉ cho nói. Chiều nay, kiếm sẽ rơi.
Nhưng huynh đã cố. Đệ đã nói. Và lần đầu tiên trong đời, ta nói thật trước mặt mọi người mà không bị phạt phòng tối.
Nếu đó là lời cuối, đã đủ rồi.
Ra khỏi đại điện. Nắng chói. Gió Thanh Vân thổi qua, mang mùi thông, mùi cỏ dại, mùi nắng trên đá. Đẹp.
Bước xuống bậc đá, hướng Luật Đường, hướng ngục tối, hướng phong ấn và nền đá lạnh.
Đằng sau, trong đại điện, tiếng người dần dâng lên. Không hét, không chửi. Bàn, kiểu bàn mà mấy trăm người đang cố hiểu thứ vừa nghe, cố xếp lại thế giới đã vỡ hai ngày trước.
Trường An không nghe tiếp. Bước tiếp. Nắng trên lưng, gió trên mặt. Thanh Vân Sơn đẹp.
Lần cuối.