Vết Sẹo
Hai tuần sau tối hậu thư. Buổi sáng. Phòng y trị Dược Phong.
Trường An ngồi trên phản gỗ, áo ngoài cởi, lưng trần. Y sĩ đứng sau, tay phát linh lực nhạt dọc theo kinh mạch, kiểu kiểm tra mà Thanh Vân Tông quy định mỗi quý nhưng sau trận tập kích thì rút về mỗi tháng.
Phòng y trị nhỏ, mùi thảo dược khô, ánh sáng từ cửa sổ hẹp chiếu xiên lên tường gỗ. Bốn phản, hai đang có đệ tử nằm, một ngủ, một đang được châm cứu. Y sĩ Trần lão già tóc bạc, tay chai, mắt nheo, kiểu mắt đã nhìn hàng trăm kinh mạch nhưng chưa bao giờ hết cẩn thận.
Cố Bách đứng ở góc phòng. Không ngồi, không tựa, đứng thẳng, tay chắp sau lưng, mắt nhìn y sĩ làm việc. Lý do lão đưa ra: "Trưởng lão Luật Đường giám sát kiểm tra y tế toàn tông, đảm bảo quy trình."
Lý do thật: lão muốn xem kinh mạch ta.
Kiểm tra y tế toàn tông là thật. Sau trận tập kích, nhiều đệ tử bị chấn thương nội tại, Cố Bách đề xuất kiểm tra hàng loạt, chưởng môn đồng ý. Nhưng lão không cần giám sát từng người. Chỉ cần giám sát ta.
Linh lực y sĩ chạy dọc Thủ Thái Âm, qua Thủ Thiếu Âm, xuống Túc Thái Dương. Ấm, nhẹ, kiểu linh lực chẩn bệnh không có sức ép. Trường An thả lỏng cơ thể, kiểm soát hô hấp, giữ kỹ thuật ức chế ở mức tự nhiên nhất.
Kỹ thuật ức chế linh lực Cửu U Ức Mạch Thuật. Ta dùng từ ngày đầu tiên đến Thanh Vân Tông. Mười năm luyện, đã thành bản năng, kinh mạch quen đến mức ức chế như thở.
Nhưng linh lực chẩn bệnh khác linh lực chiến đấu. Chẩn bệnh len vào từng ngóc ngách, kiểu len mà kiếm khí không đến được. Nếu y sĩ giỏi, sẽ nhận ra mạch khí lưu thông có chỗ bất thường.
Và y sĩ Trần lão đã ở Dược Phong bốn mươi năm.
Y sĩ dừng tay. Nhíu mày.
– Lạ.
Một chữ. Nhẹ, kiểu nhẹ của người đang nghĩ chứ không phải nói cho ai nghe. Nhưng Cố Bách bước tới một bước.
– Lạ gì?
Y sĩ Trần không đáp ngay. Tay di chuyển ngược lại, từ Túc Thái Dương lên lưng, dừng ở vùng giữa hai bả vai, nơi kinh mạch giao nhau nhiều nhất.
– Tạ phó quản, ngươi có từng bị chấn thương nội tại nặng không?
Trường An quay đầu, mắt bình thường.
– Dạ có. Trong trận tập kích, đệ bị đánh trúng lưng. Y sĩ đã chữa rồi.
Y sĩ Trần lắc đầu. Chậm.
– Không phải vết thương đó. Vết thương đó lão đã chữa, lành rồi. Lão nói cái khác.
Tay lão di chuyển xuống cổ tay trái Trường An. Dừng. Linh lực thăm dò sâu hơn, len vào lớp kinh mạch phụ bên dưới kinh chính.
– Ở đây. Kinh mạch phụ có dấu vết ức chế, kiểu ức chế có chủ đích, không phải tự nhiên. Giống ai đó từng dùng kỹ thuật khóa mạch, nhưng tinh vi hơn khóa mạch thường rất nhiều. Dấu vết cũ, ít nhất ba, bốn năm.
Im lặng.
Cố Bách bước thêm một bước. Giọng bình:
– Kỹ thuật gì?
Y sĩ Trần nhíu mày sâu hơn, tay vẫn đặt trên cổ tay Trường An, linh lực quét chậm:
– Lão không chắc. Không giống kỹ thuật ức chế của Thanh Vân, cũng không giống các phái lớn mà lão biết. Kiểu ức chế này tác động lên cả kinh chính lẫn kinh phụ cùng lúc, rất đều, rất sâu. Người bình thường không thể tự làm được.
Đúng. Kỹ thuật này cần sư phụ trực tiếp dạy, từng đường kinh mạch một, từng điểm huyệt một, trong ba năm liên tục. Chỉ đệ tử cốt cán Cửu U Cung mới được truyền.
Và ta là một trong ba đệ tử thế hệ này được truyền.
Trường An quay đầu, mặt bình thường, kiểu bình thường mà mười năm huấn luyện đảm bảo không ai đọc được:
– Đệ lang thang nhiều năm trước khi đến Thanh Vân. Có lần gặp một lão nhân dạy đệ cách ức chế linh lực để tránh bị phát hiện khi đi qua vùng nguy hiểm. Đệ không biết kỹ thuật đó gọi là gì.
Câu trả lời chuẩn bị từ lâu. Không quá chi tiết, không quá mơ hồ, đúng mức cho một đứa mồ côi lang thang.
Y sĩ Trần gật. Chấp nhận được.
Cố Bách không gật.
Lão đứng im, mắt hẹp nhìn Trường An, kiểu nhìn mà Trường An đã quen từ ngày đầu tiên nhưng hôm nay nặng hơn. Không phải nghi ngờ mơ hồ, không phải thăm dò thường xuyên. Kiểu nhìn của người đang xếp mảnh ghép, và mảnh vừa rơi vào khớp gần đủ.
– Kỹ thuật ức chế linh lực này...
Lão nói chậm, từng chữ:
– ...không có trong bất cứ sách nào của Thanh Vân Tông.
Ta biết. Vì nó nằm trong sách của Cửu U Cung.
– Dạ. Đệ tự mò khi luyện công.
Cố Bách không đáp.
Im lặng kéo dài. Y sĩ Trần đã bỏ tay, đang ghi chép vào sổ y tế, kiểu ghi chép tỉ mỉ của người không quan tâm chính trị, chỉ quan tâm kinh mạch. Đệ tử bên cạnh vẫn ngủ, tiếng thở đều.
Cố Bách nhìn Trường An thêm ba nhịp thở. Rồi quay đi, bước ra cửa, áo choàng quét nền đá.
Không nói thêm gì.
Không cần nói. Ánh mắt lão đủ rồi.
Trước đây là "nghi ngờ." Giấu cảnh giới hai năm, tìm bằng chứng cho Lý Vân Phong nhanh quá, Phương Hạc bốn mươi năm chưa sẩy chân.
Bây giờ thêm: kỹ thuật ức chế linh lực không thuộc Thanh Vân Tông.
Mảnh ghép đang khít dần. Lão chưa đủ để kết luận, nhưng đủ để không buông.
Mặc áo. Cúi đầu cảm ơn y sĩ Trần. Ra cửa.
Hành lang Dược Phong yên tĩnh, mùi thảo dược, nắng sáng, gió mang mùi nhựa thông từ rừng phía sau. Bước đi bình thường, tay buông tự nhiên, mặt bình thường.
Nhưng bên trong, mọi thứ đang tính toán.
Cố Bách sẽ tra cứu. Lão có quyền truy cập Tàng Kinh Các tầng hai, nơi có ghi chép về kỹ thuật các phái lớn, bao gồm Ma giáo. Nếu lão tìm được mô tả Cửu U Ức Mạch Thuật...
Bao lâu? Một tuần? Hai tuần? Tùy lão lật bao nhiêu sách.
Nhưng Cố Bách không phải người lật sách chậm.
Về đến Kiếm Phong. Sân luyện vắng, giờ này đệ tử đang ăn trưa. Đi qua sân, lên bậc thang, về phòng phó quản.
Đóng cửa. Ngồi trước bàn.
Nhìn cổ tay trái.
Vết sẹo mỏng, dài hai đốt ngón tay, chạy dọc theo đường kinh mạch Thủ Quyết Âm. Sẹo cũ, gần như lẫn vào da, phải nhìn kỹ mới thấy. Ai hỏi thì nói ngã lúc nhỏ, cành cây cứa. Không ai hỏi.
Nhưng vết sẹo không phải do cành cây.
Năm mười hai tuổi. Sư phụ dùng kiếm rạch dọc kinh mạch để khắc nền tảng Cửu U Ức Mạch Thuật. Rạch, nhỏ thuốc, ép linh lực vào vết rạch, lặp lại ba mươi sáu lần trong ba tháng. Mỗi lần đau đến mức cắn lưỡi chảy máu, nhưng không được kêu. "Đau là giá của bí mật."
Sư phụ nói đúng. Kỹ thuật này giấu được cảnh giới thật, lừa được kiểm tra thường, lừa được linh lực chiến đấu.
Nhưng không lừa được linh lực chẩn bệnh của y sĩ bốn mươi năm kinh nghiệm.
Xoay cổ tay. Sẹo mỏng, nhạt, kiểu sẹo mà thời gian làm mờ bề mặt nhưng không xóa được bên dưới.
Quá khứ không xóa được. Nó khắc trong xương.
Mười năm Cửu U Cung khắc vào kinh mạch, vào cách đi, cách thở, cách giấu, cách giết. Hai năm Thanh Vân Tông phủ lên một lớp, như áo mới trên da cũ, nhưng da cũ vẫn ở đó, và Cố Bách vừa nhìn thấy đường chỉ may.
Gió qua cửa sổ. Mùi cơm từ nhà bếp, tiếng bát đĩa xa xa, tiếng cười đệ tử ăn trưa.
Lưới khít thêm một bước. Cố Bách ở phía trước. Hàn Dạ ở phía sau. Trầm Mặc ở trong bóng tối.
Và ta ở giữa, trên sợi dây mỏng hơn vết sẹo trên cổ tay.
Nhắm mắt. Hít sâu. Mở mắt.
Còn hai tuần. Tần Ngọc Lâm. Chìa khóa giả. Bạch Lộ Cung. Cố Bách.
Nhiều quá. Nhưng ta đã quen.
Đứng lên. Lấy giấy bút, viết lịch tuần tra chiều nay.
Phó quản Kiếm Phong. Công việc bình thường. Ngày bình thường.
Chỉ có vết sẹo trên cổ tay nhắc rằng không gì bình thường cả.