Trước Bão
Mười ngày.
Mười ngày kể từ khi Như Yên nói "nửa tháng". Trường An đếm. Mỗi sáng thức dậy, đếm. Mỗi đêm trước khi nhắm mắt, đếm. Bốn ngày nữa, có thể ba, có thể ít hơn.
Mười ngày đó, tông môn thay đổi.
Cố Bách triệu họp trưởng lão ba lần. Trường An không dự, nhưng nghe kết quả qua Thanh Sơn: "Trưởng lão kiểm tra kết giới phía nam, phát hiện hai nút bị suy yếu. Có dấu hiệu phá hoại từ bên trong."
Từ bên trong.
Cố Bách cũng đến kết luận giống ta. Nội gián. Nhưng lão chưa biết là ai.
Hôm đó, giờ ngọ, đại điện.
Cả tông tập hợp. Trường An đứng trong hàng đệ tử nội môn, hàng năm, cạnh Chu Minh bên trái, Tiểu Vũ phía sau hai hàng. Thanh Sơn đứng đầu đệ tử Kiếm Phong, tay nắm chuôi kiếm, vai thẳng.
Chưởng môn Diệp Thương Hà ngồi chính điện, áo trắng viền vàng, tóc bạc, mắt sâu. Chân Ý cảnh, cảnh giới cao nhất trong tông. Bên cạnh, trưởng lão các phong xếp hàng ngang. Cố Bách đứng trái. Triệu trưởng lão đứng phải.
Triệu trưởng lão. Cha Triệu Hoài Vinh. Linh Hải tầng 6. Mặt bình thường, không biểu cảm đặc biệt.
Nếu con lão là nội gián, lão có biết không?
Không chắc. Có thể biết, có thể không. Ma giáo tuyển người, không nhất thiết qua cha.
Cố Bách bước lên. Giọng trầm, vang đại điện.
– Kết giới phía nam bị thăm dò. Hai nút suy yếu. Cách thức phá hoại cho thấy người thực hiện hiểu cấu trúc trận pháp. Không phải dã tu bên ngoài.
Im. Đại điện lặng. Hàng trăm đôi mắt đệ tử nhìn lên.
– Có nội gián.
Hai từ. Nặng. Rơi xuống đại điện như đá rơi xuống giếng.
Mắt Cố Bách quét. Chậm. Hàng đệ tử nội môn, từ trái qua phải, từng người. Dừng ở Vương Kiệt nửa nhịp, dừng ở Chu Minh nửa nhịp, dừng ở Trường An.
Một nhịp. Hai nhịp.
Rồi đi tiếp.
Lão nghi ta. Luôn nghi ta. Từ ngày đầu nhập môn. "Quá bình tĩnh cho một đứa mồ côi." "Nhắc ta tới một đệ tử cũ."
Nhưng lần này, lão nghi đúng hướng sai đối tượng. Ta là nội gián, nhưng không phải ta phá hoại kết giới. Kẻ phá hoại là ai đó khác. Và lão chưa biết.
Chưởng môn lên tiếng. Giọng trầm, chậm, kiểu người quen ra lệnh mà không cần to.
– Gia cố kết giới phía nam. Trưởng lão Trận Các chủ trì. Trưởng lão Luật Đường tăng cường an ninh. Tất cả đệ tử Tụ Khí trở lên, sẵn sàng luân phiên.
Triệu trưởng lão gật. Bước tới, tay vuốt râu, mắt trầm.
– Cần ba ngày gia cố. Vật liệu đủ. Nhân lực đủ. Nhưng cần đệ tử có nền tảng trận pháp phụ giúp.
Ba ngày. Nếu Như Yên nói đúng, bốn ngày nữa. Vừa đủ.
Vừa đủ, nếu Ma giáo không tấn công sớm hơn.
· · ·
Buổi chiều. Khu kết giới phía nam.
Trường An tham gia đội gia cố theo phân công. Cùng nhóm có Chu Minh, Vương Kiệt, hai đệ tử Trận Các, và một trưởng lão phó đường Dược Phong.
Công việc: bơm linh lực vào nút kết giới, theo hướng dẫn của trưởng lão Trận Các. Đệ tử Tụ Khí xếp hàng, tay chạm mạch dẫn, vận linh khí vào rãnh đá. Linh lực dày, nóng, kiểu dòng sông chảy ngược từ dưới lên.
Trường An bơm. Vừa đủ. Không nhiều (lộ cảnh giới), không ít (không đáng ngờ). Tụ Khí tầng 3 bơm đúng mức Tụ Khí tầng 3.
Nhưng mắt hắn không ở nút kết giới. Mắt hắn ở các nút khác, ở vị trí sai lệch, ở chỗ yếu thật.
Nút bốn, lệch hai trượng. Đội gia cố đang bơm đúng chỗ, nhưng chỗ yếu thật nằm xa hơn hai trượng về phía bắc. Họ không biết.
Nút năm, sáu, thêm nửa trượng. Gần hơn, dễ gia cố hơn, nhưng đội gia cố không biết vị trí chính xác.
Ta biết. Ta có bản ghi ba sai lệch dưới ván sàn.
Trường An bơm linh lực xong phần mình. Nghỉ. Đội gia cố chuyển sang nút tiếp. Trong lúc nghỉ, hắn di chuyển, nhẹ, tự nhiên, kiểu đệ tử đi uống nước. Đến gần nút bốn thật, cách vị trí đội gia cố hai trượng bắc. Quỳ xuống, tay chạm đá, giả vờ buộc giày.
Bơm. Nhẹ. Ít. Nhưng đúng chỗ.
Không đủ gia cố hoàn toàn. Nhưng đủ để nút không vỡ ngay lập tức khi bị tấn công. Mua thêm vài nhịp thở cho người phòng thủ.
Đứng dậy. Đi tiếp.
Không ai để ý.
· · ·
Tối. Sân trước Kiếm Phong.
Trường An đứng dưới mái hiên, nhìn đệ tử qua lại. Trời tối dần, đèn lồng treo dọc hành lang sáng vàng. Gió lạnh hơn, mùi mưa trong không khí.
Triệu Hoài Vinh đi ngang.
Hắn bước nhanh, tay cầm túi vải, hướng về phía cổng Trận Các. Áo trắng sạch, mặt bình thường, mắt nhìn thẳng. Không nhìn ai.
Dừng ở cổng. Nói gì đó với đệ tử gác. Đệ tử gác gật. Triệu Hoài Vinh bước ra, hướng về phía lối mòn xuống núi.
Rời tông. Buổi tối. Khi cả tông đang gia cố kết giới, đang tăng cường an ninh, đang tìm nội gián.
Hắn xin phép rời tông "đi lấy vật liệu gia cố". Có lý. Trận Các cần vật liệu đặc biệt ở trấn An Hòa, đá linh, mực trận, dây linh mạch. Lý do hợp lý.
Nhưng đi buổi tối? Khi nào về? Và túi vải kia, nặng hay nhẹ?
Trường An nhìn theo. Bóng Triệu Hoài Vinh khuất sau khúc quanh lối mòn, lẫn vào bóng tối rừng tùng.
Gần như chắc chắn bây giờ.
Nhưng nói ra = lộ thân phận. Và ta không có bằng chứng đủ cứng cho Cố Bách.
Im lặng. Chờ. Và gia cố đúng chỗ khi có thể.
Đó là tất cả những gì ta làm được.
· · ·
Canh ba. Kiếm Phong yên tĩnh. Đèn tắt hết. Đệ tử ngủ. Tuần tra luân phiên mỗi hai canh.
Trường An không ngủ. Tuần tra tình nguyện, ca canh ba đến canh năm. Kiếm đeo lưng, áo mỏng, đi dọc vách đá phía nam Kiếm Phong.
Gió đêm lạnh. Trăng khuất. Trời tối, chỉ có đèn tuần tra xa xa chấm vàng.
Đi chậm. Mắt quét. Tai nghe. Linh thức tỏa ra, cảm nhận dao động linh khí xung quanh. Bình thường. Kết giới phía nam ổn định sau một ngày gia cố. Không dấu lạ.
Canh tư. Gió đổi hướng. Từ nam lên bắc.
Gió đổi. Bình thường. Gió đêm ở vùng núi hay đổi.
Đi tiếp. Dọc bờ vách, qua mỏm đá nhô nhìn xuống rừng phía nam. Dừng. Nhìn xuống.
Tối. Rừng tùng đen một vùng. Không đèn. Không dấu hiệu.
Bốn ngày nữa. Hoặc ba. Hoặc —
Kết giới phía nam bùng sáng.
Không phải sáng nhẹ kiểu dao động bình thường. Sáng trắng, chói, kiểu trận pháp bị kích hoạt quá tải. Rồi nứt. Vệt nứt chạy dọc kết giới, nhanh, từ nút bốn lan sang nút năm, kiểu kính vỡ, kiểu đê vỡ.
Tiếng nổ. Không lớn nhưng sâu, kiểu tiếng từ bên trong đất đá, kiểu linh lực gãy đổ. Mặt đất rung nhẹ dưới chân.
Tín hiệu báo động bùng. Trống Luật Đường gióng liên hồi, dồn dập, kiểu trống chỉ gióng khi tông môn bị tấn công. Đèn lồng đỏ treo trên đài tín hiệu bật sáng, ba ngọn, hướng nam.
Không phải bốn ngày.
Đêm nay.
Trường An quay lại. Kiếm rút vỏ, lưỡi sáng trong bóng tối. Chạy dọc vách đá, nhanh, chân đạp đá, linh lực Tụ Khí đỉnh dồn vào chân, nhanh gấp ba bình thường.
Kết giới vỡ. Phía nam. Đúng chỗ yếu nhất. Đúng chỗ Triệu Hoài Vinh thăm dò. Đúng chỗ Ma giáo cần.
Hắn đi "lấy vật liệu" buổi tối, hắn đi mở đường.
Tiếng hét vọng từ phía nam. Nhiều giọng. Đệ tử tuần tra. Rồi tiếng kiếm. Tiếng linh lực va chạm, kiểu sấm gần, ngắn, liên tục.
Đến mỏm đá cao nhất sườn nam Kiếm Phong. Dừng. Nhìn xuống.
Kết giới phía nam vỡ hoàn toàn ở đoạn giữa nút bốn và nút năm. Khe nứt rộng ba mươi trượng, sáng trắng viền đỏ, linh lực tàn dư bay như lửa trời.
Và qua khe nứt, bóng đen tràn vào.
Hàng trăm bóng. Đen. Nhanh. Kiếm quang lóe trong đêm, đỏ, tím, kiểu kiếm quang Ma giáo. Huyết khí tỏa ra, nặng, tanh, kiểu huyết khí chỉ có ở người tu luyện tà công.
Đội tiên phong: ba bóng lớn, linh áp nặng, Hóa Hồn. Phía sau, hàng chục Linh Hải, hàng trăm Tụ Khí. Đội hình rõ ràng, có chỉ huy, có tổ chức. Không phải ô hợp.
Ma giáo tấn công.
Kế hoạch giáo chủ. Mười năm chuẩn bị. Hai nội gián. Bản đồ kết giới. Trận Đồ Lục. Tất cả, cho đêm nay.
Tiếng trống dồn. Đèn Kiếm Phong bật sáng, từng phòng, từng dãy. Đệ tử chạy ra, kiếm trên tay, mắt hoảng nhưng chân vẫn bước. Huấn luyện của Thanh Sơn mười năm, đêm nay phát huy.
Thanh Sơn xuất hiện ở sân luyện Kiếm Phong, bạch y, kiếm rút, mắt sắc, giọng vang.
– Bảo vệ tông môn! Đệ tử Tụ Khí tầng 3 trở xuống, rút vào hậu sơn! Tụ Khí tầng 4 trở lên, theo ta!
Quay. Nhìn Trường An trên mỏm đá.
– Trường An! Xuống! Theo ta!
Trường An nhảy xuống. Đáp sân, nhẹ, kiếm ngang tay.
Nhìn nhanh: Chu Minh chạy ra từ phòng, kiếm trên tay, mắt đỏ vì thiếu ngủ nhưng sáng, miệng hé, sẵn sàng. Phía sau, Tiểu Vũ dẫn ba đệ tử nhỏ chạy về hướng hậu sơn, tóc xổ, giày chưa buộc chặt, nhưng tay nắm cổ tay đệ tử nhỏ chắc, kéo, nhanh.
Chu Minh. Tiểu Vũ. Thanh Sơn.
Đêm nay, một trong số họ có thể chết.
Vì Ma giáo tấn công đúng điểm yếu. Vì nội gián thứ hai mở đường. Vì ta, nội gián thứ nhất, không ngăn được.
Vì ta vẽ bản đồ giả mà giáo chủ không dùng.
Thanh Sơn dẫn đầu, hai mươi đệ tử Kiếm Phong chạy về phía nam. Trường An chạy theo, hàng ba, cạnh Chu Minh.
Gió mang mùi máu. Chưa gần nhưng đã ngửi thấy. Huyết khí Ma giáo, đậm, tanh, quen.
Mùi này. Cửu U Cung. Mười năm. Quen.
Những người tấn công, có thể có kẻ ta biết. Đệ tử cùng lứa. Người cùng phòng giam. Người cùng chịu phạt.
Và ta, chạy về phía họ, kiếm Thanh Vân trên tay, chuẩn bị chiến đấu chống lại phe mình.
Phe mình?
Không.
Chạy nhanh hơn. Kiếm nắm chặt. Linh lực Tụ Khí đỉnh dồn vào chân, vào tay, vào kiếm. Giấu sáu tầng. Nhưng nếu cần, đêm nay, hắn sẽ dùng nhiều hơn Tụ Khí tầng 3.
Đến bờ vách phía nam. Nhìn xuống.
Hàng trăm bóng đen tràn qua khe nứt kết giới. Kiếm quang đỏ tím chém vào hàng phòng thủ đầu tiên, đệ tử tuần tra đêm, bốn người, Tụ Khí, gần như bị nhấn chìm. Một người ngã, máu phun từ vai. Hai người lùi, kiếm run. Người thứ tư chắn, linh lực vỡ, bay lùi hai trượng.
Xa hơn, ba bóng Hóa Hồn Ma giáo bay lên, linh áp đè, kiểu áp lực vật lý ép đệ tử Tụ Khí quỳ. Huyết khí cuộn, đen đỏ, phủ nửa sườn núi.
Thanh Sơn không dừng. Nhảy xuống, kiếm quang trắng bùng, Phong Hồi mở đường, đỡ một đòn Hóa Hồn rồi phản, đẩy lùi bóng đen. Linh Hải tầng 7, kiếm mạnh nhất trong đệ tử, đối mặt Hóa Hồn Ma giáo mà không lùi.
Trường An đứng trên vách, nhìn xuống.
Hàng trăm bóng đen. Kiếm quang. Huyết khí. Tiếng hét.
Đến rồi.
Nhảy.