Kẻ Đứng Ngoài
Đại hội khai mạc.
Đại sảnh Thiên Kiếm Thành, rộng bằng cả sân luyện Kiếm Phong, trần cao, cột đá khắc kiếm phổ cổ. Bảy đại phái ngồi theo khu, áo trắng Thanh Vân, đen bạc Huyền Thiên, xanh lam Thanh Phong, vàng nhạt Vạn Pháp, xám tro Thiết Tâm, nâu đỏ Kim Cương, tím đậm Linh Sơn. Hơn hai trăm người, trưởng lão, đệ tử, hộ vệ.
Chưởng môn Thiên Kiếm Thành, Tiêu Vạn Lý, Chân Ý hậu kỳ, tóc bạc, lưng thẳng như kiếm, đứng trên đài. Giọng không lớn nhưng vang khắp sảnh.
– Chính đạo tam niên nhất hội. Hôm nay, bảy phái, một lòng.
Trường An ngồi hàng đệ tử Thanh Vân. Mặt nghiêm. Lưng thẳng. Đúng vai.
Bên trong, quét.
Tiêu Vạn Lý. Chân Ý hậu kỳ. Mạnh nhất phòng này. Kiếm phái dùng trường kiếm, thiên phòng thủ, nếu đánh phải kéo dài, không đấu nhanh.
Chưởng môn Huyền Thiên, Lý Trường Không. Chân Ý trung kỳ. Ngồi phải, mặt lạnh. Đoàn Huyền Thiên đông nhất, hai mươi người.
Trưởng lão Vạn Pháp, Châu Tĩnh Hà. Chân Ý sơ kỳ. Già, chậm, nhưng linh lực dày. Nguy hiểm kiểu khác, kiểu người một chiêu kết thúc.
Ba Chân Ý cùng phòng. Thêm chưởng môn Thanh Vân, Diệp Thương Hà, là bốn.
Sai. Hôm qua đếm ba. Quên Diệp chưởng môn.
Bốn Chân Ý. Sửa lại.
Khai mạc xong. Trưởng lão họp mật, đệ tử không dự. Thanh Sơn dẫn đoàn ra sân.
– Buổi chiều thi đấu hữu nghị giữa các phái. Ai muốn tham gia, đăng ký với ta.
Chu Minh giơ tay ngay.
– Đệ!
Vương Kiệt gật, không giơ tay, nhưng mắt nói hết.
Trường An nhìn Thanh Sơn.
– Đại sư huynh, đệ nên tham gia không?
Thanh Sơn nhìn hắn. Cười nhẹ.
– Tụ Khí tầng 3 mới đột phá, thi thử đi. Không cần thắng. Quan trọng là kinh nghiệm.
– Dạ.
Thi đấu. Trước mặt bảy phái. Giữ mức Tụ Khí 3. Không hơn.
Diễn. Lại diễn.
· · ·
Đấu trường Thiên Kiếm Thành, đá trắng, tròn, rộng bốn mươi trượng. Trận pháp bảo vệ bốn phía, đệ tử đứng ngoài không bị ảnh hưởng. Trưởng lão ngồi đài cao.
Bốn bảng, chia theo cảnh giới. Trường An vào bảng Tụ Khí. Ba trận.
Trận 1: đệ tử Linh Sơn phái, Tụ Khí tầng 4, dùng phất trần, linh lực nhẹ nhưng dai. Trường An dùng Phong Hồi + Nguyệt Trầm, hai chiêu thuần Thanh Vân, mềm mượn lực. Đẩy qua đẩy lại mười chiêu. Thắng, sát nút, kiểu thắng của người vừa đột phá, chưa ổn định.
Diễn sát nút khó hơn thắng thật. Phải kìm đúng lúc, thả đúng lúc, run đúng lúc.
Trận 2: đệ tử Thiết Tâm phái, Tụ Khí tầng 3, dùng đao ngắn, thiên công. Nhanh. Mạnh. Trường An lùi liên tục, kiếm đỡ, không tấn công. Rồi, Phong Hồi, xoay, mượn lực đao đẩy ngược. Thắng.
Chu Minh ở ngoài hét:
– Hay lắm Tạ huynh!
Tiểu Vũ đứng cạnh, không hét, nhưng tay nắm chặt lan can.
Trận 3.
Đối thủ bước lên đài, cao, vai rộng, áo đen viền bạc Huyền Thiên Cung. Mặt lạnh. Kiếm đeo hông, kiếm thẳng, dài hơn kiếm thường, chuôi quấn da rắn đen.
Tụ Khí tầng 7.
Thanh Sơn bên ngoài nhíu mày nhẹ, chênh lệch bốn tầng. Nhiều.
Đệ tử Huyền Thiên nhìn Trường An. Mắt sắc, không khinh, nhưng bình tĩnh kiểu người quen thắng.
– Lâm Ngạo Thiên. Huyền Thiên Cung.
– Tạ Trường An. Thanh Vân Tông.
Lâm gật.
– Nghe nói Thanh Vân Kiếm Quyết mềm. Muốn thấy.
– Mời.
Lâm rút kiếm. Nhanh. Kiếm khí nặng, khác Thanh Vân, kiếm Huyền Thiên thiên uy áp, đè từ trên xuống. Một chiêu, áp lực đổ lên vai Trường An như đá tảng.
Trường An lùi. Kiếm đỡ, Phong Hồi, xoay, mượn lực.
Không đủ. Tụ Khí 3 không đỡ nổi Tụ Khí 7 đánh thẳng.
Lùi thêm. Ba bước. Năm bước. Sắp ra ngoài vạch.
Thua được. Chênh 4 tầng, thua là bình thường.
Nhưng...
Lâm Ngạo Thiên tấn công chiêu thứ ba, kiếm chém xiên, nhanh, gió rít. Trường An xoay người, Nguyệt Trầm, lưỡi kiếm chìm xuống, luồn dưới đường chém, đẩy lên.
Kiếm chạm. Lâm ngạc nhiên, mắt giật nhẹ. Lực đẩy lên đủ chệch đường kiếm hắn, mở khoảng trống.
Trường An không tấn công. Lùi. Thu kiếm.
Lâm nhìn hắn. Dừng.
– Chiêu vừa rồi, không phải Tụ Khí 3.
Sai. Lộ. Một nhịp, chỉ một nhịp thả hơi nhiều.
Trường An giữ mặt.
– Tụ Khí 3 mới đột phá. Chưa ổn định, có lúc mạnh lúc yếu.
Lâm nhìn lâu. Mắt hẹp, suy nghĩ. Rồi, gật.
– Có lý. Nhưng ngươi giấu giỏi.
Câu đó, nhẹ, bình thường. Nhưng Trường An nghe nặng.
"Ngươi giấu giỏi."
Vương Kiệt cũng nói vậy. Bây giờ Lâm Ngạo Thiên, người ngoài tông, cũng nói.
Bao nhiêu người nữa sẽ nói câu đó trước khi ai đó thật sự hiểu ý nghĩa?
Lâm tấn công tiếp. Chiêu thứ năm, nặng, áp đảo. Trường An không đỡ nổi ở mức 3. Kiếm văng. Thua.
– Thua nhận.
Lâm thu kiếm. Đưa tay, giúp hắn đứng dậy.
– Thanh Vân Kiếm Quyết hay hơn ta tưởng. Mềm nhưng khó chịu. Ngươi mạnh hơn cảnh giới.
– Đại sư huynh dạy tốt.
Lâm cười, lần đầu, kiểu cười ngắn.
– Tạ Trường An. Ta nhớ tên.
Bước xuống đài. Áo đen bạc lẫn vào đoàn Huyền Thiên.
Trường An nhìn theo. Mặt bình tĩnh.
Lâm Ngạo Thiên. Tụ Khí 7. Kiếm mạnh, thiên uy áp. Quan sát sắc, nhận ra nhịp lộ.
Nguy hiểm. Không phải kẻ thù, nhưng nguy hiểm.
Ghi nhớ.
· · ·
Chiều muộn. Sân ngoài.
Thi đấu kết thúc. Đệ tử các phái tụ tập, nói chuyện, trao đổi, so kiếm pháp. Không khí vui. Thanh niên gặp thanh niên, khoảng cách phái tan nhanh.
Chu Minh thắng ba trận liền, mặt đỏ, mồ hôi, cười rộng. Đang kể cho hai đệ tử Kim Cương phái nghe.
– Chiêu cuối tao đánh, Phá Sơn! Kiếm chém thẳng xuống, hắn đỡ không nổi!
Hai đệ tử Kim Cương gật, vẻ nể. Chu Minh có kiểu hào sảng khiến người ta muốn kết bạn.
Tiểu Vũ ngồi góc sân, nói chuyện với đệ tử nữ Thanh Phong Kiếm Phái. Cười. Thoải mái. Kiểu cô gái mười lăm tuổi ở nơi mới, đầy tò mò.
Trường An đứng xa hơn. Dựa cột. Nhìn.
Chu Minh đang kết bạn. Tiểu Vũ đang kết bạn. Thanh Sơn đang họp với trưởng lão các phái.
Mọi người đang sống.
Và ta đang đếm.
Thanh Sơn từ trong sảnh bước ra, mặt nghiêm hơn lúc sáng. Đến bên Trường An.
– Đệ.
– Dạ.
Thanh Sơn nhìn quanh, đệ tử xa, không ai nghe.
– Buổi họp trưởng lão... có quyết định.
Im.
– Trấn Bạch Thạch. Ma giáo đang tập trung quân ở đó, ba mươi Hóa Hồn, hàng trăm Linh Hải. Liên minh quyết định: không sơ tán dân. Dùng trấn làm bẫy, bao vây Ma giáo từ ba hướng.
Trường An giữ mặt.
– Trấn có bao nhiêu dân?
– Ba nghìn.
Im.
– Biểu quyết. Năm phái đồng ý. Hai phái chống, Thanh Vân và Linh Sơn.
Năm phái. Đa số. "Hy sinh nhỏ cho đại cục."
Ba nghìn người.
– Chưởng môn bỏ phiếu chống. Nhưng thua.
Thanh Sơn nhìn xa, mắt tối hơn bình thường.
– Trường An.
– Dạ.
– Đệ nghĩ chính đạo... luôn đúng không?
Câu hỏi này.
Từ đại sư huynh, người tin chính đạo nhất ta biết.
– Đệ... nghĩ không có ai luôn đúng.
Thanh Sơn nhìn hắn. Lâu. Rồi, gật.
– Ta cũng nghĩ vậy. Hôm nay.
Im.
– Nhưng ta không tin chính đạo đúng vì bọn họ luôn đúng. Ta tin vì... từng người đứng trước mặt ta.
Nhìn Trường An.
– Như đệ. Như Tiểu Vũ. Như Chu Minh. Ta tin những người ta thấy, không phải danh xưng.
Trường An đứng yên.
"Ta tin từng người đứng trước mặt ta."
Và ta, đang đứng trước mặt sư huynh.
Nội gián. Kẻ giết Phương Hạc. Kẻ đếm quân số chính đạo trong đầu.
Sư huynh tin ta.
Sai.
– Đệ... hiểu.
Thanh Sơn vỗ vai hắn. Nặng. Ấm. Quen.
– Đừng nói với ai. Chuyện Bạch Thạch, mật.
– Dạ.
Thanh Sơn quay đi. Bước về phía sảnh.
Trường An đứng lại. Dựa cột.
Ba nghìn người.
Chính đạo quyết định hy sinh ba nghìn người để bẫy Ma giáo.
Ma giáo sẽ tập kích Thanh Vân Tông nếu có bản đồ kết giới.
Cả hai phe đều giết.
Chỉ khác cách gọi tên.
Gió chiều thổi qua sân, lạnh. Mang tiếng cười đệ tử, tiếng kiếm, tiếng Chu Minh kể chuyện.
Trường An nhìn quanh. Thiên Kiếm Thành, đẹp, mạnh, uy nghi.
Và vừa biểu quyết giết ba nghìn dân.
Xám.
Mọi thứ đều xám.
Và ta, xám nhất.
· · ·
Đêm. Phòng.
Chu Minh ngáy. Quen rồi.
Trường An nằm im. Nhìn trần.
Hôm nay, mật nghị, biểu quyết, thi đấu, Lâm Ngạo Thiên, trấn Bạch Thạch.
Thông tin: bốn Chân Ý, quân lực chi tiết, chiến lược bẫy Bạch Thạch, nội bộ liên minh chia rẽ (Thanh Vân + Linh Sơn chống, năm phái thuận).
Đủ. Hơn đủ. Giáo chủ sẽ muốn tất cả.
Và ta sẽ...
Im.
Sẽ gì?
Báo hết? Ba nghìn dân Bạch Thạch, nếu Ma giáo biết là bẫy, sẽ rút. Dân sống.
Nhưng, nếu Ma giáo biết, sẽ đánh chỗ khác. Chỗ không phòng bị. Thương vong lớn hơn.
Giấu? Dân Bạch Thạch chết trong bẫy.
Báo một nửa? Giáo chủ sẽ biết ta giấu.
Không có đáp án đúng.
Không bao giờ có.
Trường An nhắm mắt.
Gió Thiên Kiếm Thành rít ngoài tường. Xa. Lạ. Không phải gió nhà.
Hai ngày nữa. Đại hội kết thúc. Về Thanh Vân.
Rồi, Hàn Dạ sẽ gặp. Sỏi đen. Canh ba.
Và ta sẽ phải chọn: nói gì. Giấu gì.
Mỗi lần chọn, thêm một sợi dây.
Quanh cổ ai, chưa biết.
Giấc ngủ không đến. Chu Minh ngáy. Gió rít. Và Trường An nằm giữa hai phe, đếm mạng người, chờ sáng.