Nội Môn Thi Đấu
Đấu trường nội môn nằm giữa lòng Thanh Vân Tông, giữa Kiếm Phong và Dược Phong, một vòng tròn đá trắng rộng ba mươi trượng, xung quanh là bậc thang ngồi dựng lên sườn núi. Trận pháp bảo vệ chạy dọc mép đài, ánh sáng xanh nhạt nhấp nháy khi có linh lực chạm vào — ngăn kiếm khí bay ra khán đài.
Hai tháng một lần, nội môn thi đấu. Không bắt buộc nhưng ai không tham dự sẽ bị ghi chú "thiếu tinh thần" trong sổ của Luật Đường. Cố Bách không bỏ sót điều gì.
Trường An đứng ở hàng cuối, kiếm đeo bên hông, mặt bình tĩnh. Xung quanh, hơn bốn mươi đệ tử nội môn từ các phong tụ tập, nói cười, đấm vai nhau. Không khí phấn khích. Kiểu phấn khích của những đứa trẻ được phép đánh nhau hợp pháp.
Bốn mươi ba đệ tử. Chia bốn bảng, mỗi bảng mười đến mười một người. Bốc thăm ngẫu nhiên. Mỗi người đấu ba đến bốn trận tùy bảng.
Trường An đã tính toán từ ba ngày trước.
Mục tiêu: thắng ba, thua một. Thắng đủ để được chú ý — đệ tử mới nhập môn hai tháng mà thắng ba trận là ấn tượng. Thua một để không bị nghi — hai tháng mà bất bại thì bất thường.
Quan trọng nhất: thua ai. Phải thua đối thủ mạnh hơn mình ít nhất hai tầng cảnh giới. Thua vừa đủ sát nút, khiến người xem nghĩ "thằng này cũng giỏi, chỉ kém kinh nghiệm". Không được thua quá nhanh — lộ giả. Không được thua quá chậm — lộ thật.
Diễn.
Thanh Sơn đứng trên bậc cao nhất cạnh trưởng lão Liễu Vô Danh — lão nhân tóc bạc, mắt nhắm hờ, hiếm khi xuất hiện nhưng thi đấu nội môn thì không vắng. Thanh Sơn quét mắt qua đám đệ tử, thấy Trường An, gật đầu nhẹ. Kiểu gật đầu của thầy với trò: "Cố lên."
Trường An gật lại. Đúng mức.
— Tạ sư huynh! Sư huynh!
Tiểu Vũ chen qua đám đông, tóc đuôi ngựa lắc lư, mặt đỏ bừng vì chạy. Cô không thi đấu — cảnh giới Khai Mạch không đủ tham gia nội môn. Nhưng cô đến cổ vũ.
— Muội ngồi hàng ba! Sư huynh nhìn lên là thấy muội! Muội sẽ cổ vũ thật to!
— Đừng to quá. Mất tập trung.
— Huynh yên tâm, muội chỉ hét khi huynh thắng thôi!
Cô cười, chạy lên khán đài. Trường An nhìn theo. Tóc đuôi ngựa lắc lư giữa đám đông.
Cô bé này... nếu ta thua, cô sẽ buồn. Nếu ta thắng, cô sẽ vui.
Không liên quan. Tập trung.
· · ·
Bốc thăm. Bảng C.
Trường An nhìn danh sách: mười một người, bốn trận. Ba đệ tử Khai Mạch đỉnh như hắn (bề ngoài), bốn đệ tử Tụ Khí tầng một đến ba, và bốn đệ tử Tụ Khí tầng bốn trở lên.
Trận đầu: Lâm Dật, Khai Mạch tầng chín. Đệ tử Kiếm Phong, nhập môn một năm, kiếm pháp trung bình. Nên thắng.
Trận hai: Hoàng Thiên Phong, Tụ Khí tầng một. Trận Các, chuyên trận pháp, kiếm pháp yếu nhưng có vài thủ đoạn lạ. Nên thắng.
Trận ba: Tôn Ngọc Bình, Tụ Khí tầng hai. Dược Phong, đánh chậm nhưng dai. Nên thắng.
Trận bốn: Vương Kiệt, Tụ Khí tầng bốn. Kiếm Phong, con nhà quyền quý, kiếm pháp thuần thục, tính kiêu ngạo. Nên thua.
Hoàn hảo.
· · ·
*Trận 1.*
Lâm Dật bước lên đài, kiếm rút, bái. Trường An bái lại.
Khai Mạch tầng chín. Linh lực yếu, tốc độ trung bình. Sở trường: kiếm thức thứ hai Thanh Vân — Vân Phi. Điểm yếu: chân trái yếu, hay nghiêng phải khi né.
Trường An biết hết. Hai tháng quan sát trong mỗi buổi luyện chung, mỗi bữa cơm, mỗi lần đi ngang. Ghi nhận thói quen chiến đấu của từng đệ tử cùng phong. Thói quen nội gián.
Bắt đầu.
Lâm Dật tấn công trước. Vân Phi — kiếm bay ngang, nhanh, đẹp. Kiểu kiếm của người luyện chăm nhưng chưa từng đánh thật.
Trường An lùi nửa bước, đỡ bằng Phong Hồi. Kiếm xoay, lực cuộn, phản. Nhẹ. Không cần nhanh, không cần mạnh. Chỉ cần đúng.
Lâm Dật loạng choạng. Nghiêng phải — đúng như dự đoán. Trường An bước lên, kiếm chỉ vào cổ.
Dừng.
— Trận thắng thuộc về Tạ Trường An.
Mười hai giây. Nhanh hơn Trường An muốn. Hắn nên kéo dài thêm vài chiêu.
Sơ suất. Trận sau chậm hơn.
Trên khán đài, tiếng Tiểu Vũ vang: "Sư huynh giỏi quá!"
Trường An không nhìn lên. Nhưng nghe thấy.
· · ·
*Trận 2.*
Hoàng Thiên Phong. Trận Các. Trường An đã nghiên cứu: gã không giỏi kiếm nhưng hay giấu phù lục trong tay áo, tung ra giữa trận gây rối.
Đúng. Vừa giao kiếm ba chiêu, Thiên Phong quăng hai tờ phù — một tờ phong ấn, một tờ hỏa kích. Ánh lửa bùng lên giữa đài, gió xoáy.
Trường An nhắm mắt. Không phải vì sợ mà vì không cần nhìn. Tai nghe hướng gió, chân cảm rung đất, linh lực dò vị trí đối thủ. Kỹ thuật chiến đấu trong bóng tối — Cửu U Cung dạy hắn từ năm mười ba tuổi, ba tháng trong rừng, không ánh sáng.
Hắn bước sang trái, tránh phong ấn. Kiếm xé qua lửa, chạm vai Thiên Phong.
Thiên Phong ngã, mắt tròn.
Nhưng Trường An kịp kéo lại — hắn đã "mở mắt", giả vờ bối rối khi phù phát nổ, giả vờ lùi hai bước, giả vờ suýt trúng. Rồi mới phản công. Trận kéo dài hai phút thay vì hai mươi giây hắn có thể kết thúc.
— Trận thắng thuộc về Tạ Trường An.
Tốt hơn. Nhìn tự nhiên hơn.
· · ·
*Trận 3.*
Tôn Ngọc Bình. Dược Phong. Cảnh giới Tụ Khí tầng hai — cao hơn hắn (bề ngoài). Gã đánh chậm, bền, kiếm nặng, thủ nhiều công ít.
Trận này Trường An phải "khó nhọc".
Hắn diễn: kiếm pháp Thanh Vân còn lóng ngóng, linh lực Khai Mạch đỉnh bắt đầu đuối khi gặp Tụ Khí. Bị đẩy lùi nhiều lần. Mồ hôi đổ — thật, vì hắn cố ý tiêu hao thể lực.
Nhưng giữa trận, hắn nhìn thấy kẽ hở. Ngọc Bình đỡ kiếm bằng hai tay, trọng tâm dồn lên trước, lưng lộ.
Trường An lách sang phải, kiếm xoay — Phong Hồi biến thể. Mượn lực đẩy của Ngọc Bình, xoay người, chém ngang.
Kiếm dừng cách eo Ngọc Bình một tấc.
— Trận thắng thuộc về Tạ Trường An.
Khán đài ồ lên. Đệ tử mới, Khai Mạch đỉnh, thắng Tụ Khí tầng hai. Ấn tượng.
Trường An cúi đầu cảm ơn đối thủ, mặt lộ vẻ kiệt sức đúng mức. Bên trong, nhịp tim đều, hơi thở ổn. Hắn có thể đánh thêm mười trận.
Trên bậc cao, Thanh Sơn gật đầu, mắt sáng. Hài lòng.
Ghi nhận. Thanh Sơn hài lòng khi đệ tử thắng. Biểu cảm: gật đầu, mắt sáng, khóe miệng nhếch nhẹ. Thói quen.
Ý nghĩ thoáng qua, lạnh, tự động. Như thở. Nhưng ngay sau đó, có thứ gì đó chạm vào — nhẹ, khó chịu, giống cảm giác đêm trước khi hắn bất giác múa Phong Hồi trên sân vắng.
Ta ghi nhận biểu cảm Thanh Sơn để làm gì? Để báo cáo? Hay vì...
Hắn cắt ngang. Trận bốn sắp bắt đầu.
· · ·
*Trận 4.*
Vương Kiệt bước lên đài.
Cao, vai rộng, áo Kiếm Phong chỉnh tề, kiếm dài hơn kiếm thường — kiếm riêng, không phải kiếm tông môn phát. Con nhà quyền quý. Cha là Vương trưởng lão Tàng Kinh Các. Nhập môn ba năm, Tụ Khí tầng bốn, kiếm pháp thuần thục, chiến đấu thật nhiều lần.
Vương Kiệt nhìn Trường An, cười nhạt. Kiểu cười của kẻ biết mình sẽ thắng.
— Tạ sư đệ, ba trận trước đánh hay đấy. Nhưng trận này khác.
Trường An bái. Mặt khiêm tốn.
— Sư huynh chỉ giáo.
Tụ Khí tầng bốn. Linh lực gấp ba ta bề ngoài. Kiếm nhanh, mạnh, nhưng kiêu — hay mở rộng chiêu thức, thích ra đòn đẹp hơn đòn hiệu quả. Điểm yếu: khinh địch với đối thủ yếu hơn, hay để lộ trung tuyến sau chiêu thứ ba.
Nếu muốn thắng, chờ chiêu thứ ba, đâm trung tuyến. Kết thúc trong mười giây.
Nhưng ta không muốn thắng.
Bắt đầu.
Vương Kiệt tấn công. Kiếm nặng, nhanh, linh lực dày. Thanh Vân Kiếm Quyết thức thứ năm — Phá Sơn. Kiếm chém thẳng xuống, lực đè như núi.
Trường An đỡ. Tay rung — thật, vì cảnh giới chênh lệch. Lùi hai bước. Kiếm pháp Khai Mạch đỉnh không đủ lực đỡ Tụ Khí tầng bốn chính diện.
Tốt. Để hắn ta thấy ta yếu hơn. Nhưng không quá yếu.
Trường An phản công bằng Phong Hồi — kiếm xoay, mượn lực, trả lại. Vương Kiệt ngạc nhiên, lùi nửa bước. Mắt nhíu.
— Phong Hồi? Mới hai tháng mà dùng được thức ba?
Trường An không đáp. Kiếm tiếp.
Hai người giao đấu. Trường An để mình bị đẩy lùi dần, nhưng mỗi lần lùi đều phản công sắc. Kiếm pháp đẹp, linh hoạt, nhưng rõ ràng đuối sức. Mồ hôi chảy — hắn cố ý không kiểm soát mồ hôi. Thở nặng — cũng cố ý.
Chiêu thứ bảy. Trường An thấy kẽ hở — trung tuyến Vương Kiệt mở toang sau đòn Phá Sơn thứ ba. Tay hắn giật, bản năng muốn đâm.
Hắn kìm lại.
Thay vào đó, hắn bước lệch — cố ý bước lệch — để Vương Kiệt chém trúng kiếm, đánh bật khỏi tay. Kiếm bay, cắm xuống đá.
Trường An lùi lại, tay không.
— Đệ thua.
Vương Kiệt thu kiếm, gật đầu. Không mỉa mai — hắn tôn trọng người thua đàng hoàng.
— Tạ sư đệ kiếm pháp không tệ. Luyện thêm vài tháng, trận sau chưa chắc ta thắng dễ.
Trường An cúi đầu, nhặt kiếm. Mặt lộ vẻ tiếc nuối đúng mức. Bên trong, lạnh, tĩnh.
Hoàn hảo. Thua sát nút. Thua vì cảnh giới, không phải vì kỹ thuật. Ai xem cũng nghĩ: "Thằng này giỏi, chỉ cần lên Tụ Khí là nguy hiểm." Đúng ấn tượng ta cần.
Trên bậc cao, Thanh Sơn nhìn xuống. Không gật đầu. Không cười. Chỉ nói, giọng đều, nhưng vang đủ để đệ tử quanh đài nghe:
— Thua mà không nhục.
Bốn chữ. Trường An nghe, gật đầu.
Bốn chữ. Hắn ta khen ta thua. Khen cách ta thua.
Hắn ta không biết đó là diễn.
Ý nghĩ đó lướt qua, không sắc, không lạnh. Chỉ... nặng.
· · ·
Kết thúc thi đấu. Bảng xếp hạng: Trường An đứng thứ năm bảng C — vị trí an toàn, đủ ấn tượng mà không nổi bật quá.
Tiểu Vũ chạy xuống khán đài, tóc xổ, mặt đỏ, hào hứng.
— Sư huynh! Ba trận thắng! Giỏi quá! Trận cuối huynh suýt thắng rồi, kiếm đó hay lắm, cái chiêu xoay xoay ấy!
— Phong Hồi.
— Đó! Phong Hồi! Hay quá! Muội tưởng huynh sẽ thắng luôn!
Trường An nhìn cô. Mắt cô sáng, miệng nói không ngừng, tay múa loạn. Thật sự vui — không phải xã giao, không phải khách sáo, không phải tính toán. Vui vì hắn đánh hay. Vậy thôi.
— Cảm ơn tiểu sư muội.
Chu Minh cũng đến. Tóc rối, mồ hôi, áo bẩn — vừa thi đấu xong ở bảng A. Gã vỗ vai Trường An mạnh đến suýt ngã.
— Tạ huynh! Tưởng mày yếu hơn, ai ngờ cũng được đấy! Ba trận! Tao chỉ thắng hai!
— Sư đệ cũng giỏi.
— Giỏi cái gì! Tao bị thằng Trận Các dùng phù đánh lén! Mẹ nó, kiếm pháp không ra gì mà toàn chơi bẩn!
Chu Minh chửi tục, cười to, vỗ vai Trường An lần nữa. Trường An cười theo.
Cười cho tự nhiên. Đừng quá rộng. Khóe miệng nhếch, mắt nheo nhẹ, vai hơi rung. Đó là cách người ta cười khi vui.
Câu tự nhắc thoáng qua. Quen thuộc. Hắn đã tự nhắc cách cười từ năm mười hai tuổi.
Nhưng hôm nay... câu tự nhắc đến chậm hơn. Nửa nhịp thở sau khi hắn đã cười xong.
Ta cười trước khi kịp nhắc mình phải cười.
Đó có phải cười thật?
Hắn không kịp nghĩ thêm. Chu Minh kéo tay, Tiểu Vũ đẩy lưng, cả đám đệ tử ùa về phía nhà ăn.
· · ·
Buổi tối.
Nhà ăn Kiếm Phong bình thường chỉ có tiếng bát đũa và tiếng nhai. Nhưng tối nay khác. Trưởng lão Liễu Vô Danh phá lệ cho phép uống rượu — "đệ tử thi đấu xong, cho nghỉ một đêm." Rượu gạo, loại nhẹ, nhưng đủ để đám thiếu niên mười sáu mười bảy đỏ mặt, nói to, kể chuyện.
Trường An ngồi giữa bàn dài. Bên trái là Chu Minh, đang say, gác chân lên ghế, tay cầm chén rượu, miệng kể lại trận thua bảng A lần thứ ba — mỗi lần kể lại thêm chi tiết mới, mỗi lần đối thủ lại mạnh hơn. Bên phải là Tiểu Vũ, không uống rượu, uống nước chè, nhưng mặt đỏ vì nóng, cười khúc khích nghe Chu Minh nổ.
Đối diện, ba đệ tử Kiếm Phong khác — mặt đỏ, nói cười, tranh luận ai đánh hay hơn. Xa hơn, mấy đệ tử Trận Các ngồi riêng một góc, bàn chiến thuật cho lần sau.
Tiếng cười. Rượu. Ánh đèn dầu vàng ấm. Mùi cơm nóng, thịt nướng, rượu gạo.
Trường An ngồi giữa tất cả, chén rượu trong tay. Uống nhấp. Rượu nhẹ, ngọt, ấm bụng.
Hắn nhìn quanh.
Bốn mươi ba người trong phòng. Không ai mang vũ khí giấu. Không ai nhìn ta với ánh mắt sát khí. Không ai đang tính toán cách giết người ngồi cạnh.
Trong Cửu U Cung, mỗi bữa ăn là một trận chiến ngầm. Quỷ Vô Sinh để đệ tử tự cạnh tranh — kẻ yếu bị loại, kẻ mạnh sống sót. Hắn nhớ có lần một đệ tử bỏ thuốc vào cơm đệ tử khác. Hắn nhớ mình đã phát hiện — và không nói gì, vì đó không phải việc của hắn.
Ở đây không có chuyện đó. Ở đây, người ta uống rượu, kể chuyện, cười. Và nếu ai bỏ thuốc vào cơm, cả tông sẽ truy cứu đến cùng.
Đây là... bình thường. Đây là cuộc sống bình thường.
Chu Minh quay sang, mắt lờ đờ.
— Tạ huynh, uống nữa đi! Sao mày lúc nào cũng uống chậm thế?
— Ta uống vừa đủ.
— Vừa đủ cái gì! Thắng ba trận phải uống ba chén! Quy tắc!
— Quy tắc nào?
— Quy tắc tao vừa đặt! Uống!
Chu Minh rót rượu vào chén Trường An, sóng ra bàn. Trường An nhìn chén rượu, rồi nhìn Chu Minh. Gã cười, mắt say, nhưng nụ cười thật. Kiểu người thẳng ruột ngựa, thích thì nói, ghét thì chửi, không biết giả tạo.
Nếu Chu Minh ở Cửu U Cung, hắn sẽ chết trong tháng đầu tiên.
Nhưng hắn không ở Cửu U Cung. Hắn ở đây. Và ở đây, tính thẳng không giết người.
Trường An nâng chén, uống. Rượu ấm.
Tiểu Vũ nghiêng người sang, nói nhỏ:
— Sư huynh, huynh cười nhiều hơn bình thường đấy.
Trường An nhìn cô.
— Vậy à?
— Ừ. Bình thường huynh cười kiểu... lịch sự. Hôm nay huynh cười khác. Hôm nay đẹp hơn.
Cô nói xong, quay đi uống nước chè, không biết câu đó vừa đâm vào ngực Trường An như mũi kiếm nhỏ.
Cô bé mười lăm tuổi phân biệt được cười thật và cười giả của ta.
Nguy hiểm.
Hay... đáng sợ?
Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng cô đúng. Hôm nay hắn cười khác.
Thanh Sơn không ngồi cùng bàn — đại sư huynh ngồi riêng, uống trà, nhìn đệ tử ăn uống. Thỉnh thoảng gật đầu khi ai đó đến mời rượu. Mắt ấm. Kiểu người thấy đệ tử vui thì mình cũng vui.
Trường An bắt gặp ánh mắt Thanh Sơn — hắn đang nhìn về phía bàn Trường An. Ánh mắt không sắc, không đánh giá. Chỉ nhìn. Kiểu người lớn nhìn em nhỏ chơi đùa.
Hắn gật đầu với Trường An, nâng chén trà. Trường An gật lại, nâng chén rượu.
Khoảnh khắc đó — nhanh, nhẹ, không ai khác nhận ra — nhưng Trường An cảm thấy gì đó. Không rõ ràng. Không thể gọi tên. Như thể có sợi dây vô hình nối giữa hai người, mảnh, nhưng có thật.
Dừng. Đừng nghĩ.
Hắn quay lại bàn. Chu Minh đã say gục, đầu gối lên tay, miệng còn lẩm bẩm "thằng Trận Các chơi bẩn". Tiểu Vũ cười, kéo cái chén ra khỏi tay Chu Minh trước khi gã đổ rượu vào mặt mình.
Đệ tử quanh bàn nói cười, tranh ăn miếng thịt nướng cuối cùng, ném xương vào nhau, hét ầm ĩ. Ánh đèn dầu nhảy múa. Bóng người lay lắt trên tường. Tiếng cười vang dội trong nhà ăn Kiếm Phong.
Và Trường An ngồi giữa tất cả.
Lần đầu tiên trong đời, hắn ngồi giữa một đám người mà không phải đếm lối thoát. Không phải tính ai ngồi gần cửa, ai mang dao, ai có thể là mối đe dọa. Không phải giữ lưng quay vào tường.
Hắn ngồi giữa. Lưng quay ra cửa. Chén rượu trong tay. Và thấy mình gần như... thoải mái.
Nguy hiểm.
Từ đó vang lên trong đầu, rõ ràng, sắc, bằng giọng của Quỷ Vô Sinh.
Thoải mái là nguy hiểm. Tin người là nguy hiểm. Quên mình là ai — đó mới là chết.
Trường An hạ chén rượu. Mặt vẫn cười. Mắt vẫn nheo. Nhưng sâu trong đáy mắt, có gì đó vừa tắt đi — hoặc vừa bật lên — hắn không chắc.
Hắn nhìn xuống chén rượu. Mặt hắn phản chiếu trên mặt nước rượu vàng nhạt: gương mặt thanh tú, nụ cười nhẹ, đôi mắt bình tĩnh.
Gương mặt đó đang cười. Nhưng đôi mắt trong rượu thì không.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua cửa nhà ăn, mang theo mùi tùng và đêm lạnh.
Trường An uống hết chén rượu. Rượu hết, đáy chén trống, không còn phản chiếu gì.
Hắn đặt chén xuống.
Tiếp tục diễn thôi.