Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 90: Ván Sàn Mục
Chương 90

Ván Sàn Mục

Vài ngày sau. Chiều.

Trường An đi tuần tra tuyến bắc, ca chiều, theo lịch mới. Phòng phó quản trống.


Thanh Sơn đến phòng Trường An lúc nắng chiều vừa xiên qua cửa sổ, rải vệt sáng dài trên sàn gỗ.

Tay cầm cuốn kiếm phổ mới chép, bìa vải xanh, chữ nhỏ. Bản sao Thanh Vân Kiếm Quyết từ thức sáu đến thức mười, loại mà đại sư huynh tự chép tay cho đệ tử giỏi, nét bút rõ ràng, mỗi chiêu kèm ghi chú kinh nghiệm thực chiến.

Gõ cửa. Không ai trả lời. Gõ lần hai.

Đi tuần tra. Đúng rồi, chiều nay ca bắc.

Mở cửa. Phòng phó quản sạch, gọn, bàn có sổ tuần tra, bút, nghiên mực. Kệ sách bên phải, áo ngoài treo trên móc gỗ. Giường gọn, chăn gấp vuông.

Gọn. Luôn gọn. Từ ngày đầu tiên đến giờ, phòng đệ luôn gọn hơn bất cứ đệ tử nào. Kiểu gọn của người quen sắp xếp mọi thứ để sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào.

Thanh Sơn đặt cuốn kiếm phổ lên bàn, cạnh sổ tuần tra. Sẽ thấy khi về.

Quay đi.

Chân đạp ván sàn góc giường. Ván kêu. Không phải kêu cọt kẹt bình thường, kiểu kêu của gỗ mục, lỏng, trôi dưới sức nặng.

Dừng.

Ván lỏng.

Nhìn xuống. Ván sàn gỗ thông, cũ, màu nâu sẫm, giống mọi ván khác trong phòng. Nhưng tấm này lỏng hơn, cạnh hơi nhấp nhô, kiểu nhấp nhô của ván đã bị nhấc lên nhiều lần.

Phòng này xưa là phòng lưu trữ phụ. Ván sàn cũ, có chỗ mục là bình thường.

Thanh Sơn nhìn tấm ván. Lâu.

Rồi nhìn quanh phòng. Bàn gọn. Giường gọn. Sách xếp ngay. Áo treo thẳng. Mọi thứ đúng chỗ, sạch, kiểu sạch mà hai năm qua hắn đã quen nhưng chưa bao giờ hỏi tại sao đệ tử mồ côi lang thang lại gọn như quân nhân.

Cố sư thúc: "Kỹ thuật trên kinh mạch Tạ Trường An khớp bảy trên mười đặc điểm với Cửu U Ức Mạch Thuật."

Buổi luyện kiếm: kiếm khí mạnh hơn Tụ Khí đỉnh rất nhiều.

"Đệ thật sự là mồ côi lang thang?" "Vâng."

"Đệ có gì muốn nói với huynh không?" "Không."

Thanh Sơn nhìn tấm ván sàn.

Ta không muốn.

Ta không muốn biết.

Nhưng nếu không biết, ba đệ tử canh đêm mười năm trước đã chết vô ích. Nếu không biết, lần sau có thể không phải vai trái.

Cúi xuống. Ngón tay đặt lên cạnh ván. Nhẹ, chậm, kiểu chậm của người sợ thứ mình sắp thấy.

Nhấc.

Ván nhẹ, mỏng hơn các ván khác vì mục, cạnh mòn vì bị nhấc nhiều. Bên dưới: khoảng trống giữa hai thanh xà, tối, bụi, mùi gỗ mục và đất ẩm.

Hai thứ.

Thứ nhất: viên sỏi. Đen, nhỏ bằng ngón cái, bề mặt có vết nứt chạy ngang, kiểu nứt từ bên trong ra ngoài. Sỏi đen lạ, không phải đá núi Thanh Vân, không phải khoáng vật bình thường. Khi cầm lên, nhẹ hơn đá thường, và bề mặt có cảm giác linh lực tàn dư rất mỏng, kiểu linh lực mà Thanh Sơn chưa từng chạm ở Thanh Vân Tông.

Thứ hai: tờ giấy. Nhỏ, gấp tư, vàng ố, mỏng. Mở ra: ký hiệu. Không phải chữ bình thường, không phải mật mã Thanh Vân. Ký hiệu lạ, nét mỏng, mực đen cũ, sắp xếp theo hàng dọc, mỗi hàng ba ký hiệu, tổng cộng bốn hàng.

Thanh Sơn nhìn ký hiệu.

Không nhận ra. Nhưng nhận ra kiểu. Bốn mươi năm tu luyện, ba mươi năm chưởng phong, hắn đã thấy đủ loại mật mã để nhận ra khi thứ gì đó là mật mã dù không đọc được nội dung.

Mật mã liên lạc. Kiểu mật mã dùng giữa hai bên, thay đổi theo chu kỳ. Ký hiệu không thuộc Thanh Vân, không thuộc Bạch Lộ Cung, không thuộc bất cứ chính phái nào.

Tay run.

Không phải run vì sợ. Thanh Sơn Linh Hải tầng bảy không sợ. Run vì thứ khác, sâu hơn, nặng hơn, kiểu run của người đang cầm bằng chứng mà mình cầu nguyện không tồn tại.

Đặt viên sỏi và tờ giấy lên lòng bàn tay trái. Nhìn. Lâu. Nắng chiều từ cửa sổ rọi lên tay, lên viên sỏi đen, lên vết nứt trên sỏi, lên ký hiệu lạ trên giấy cũ.

Ngồi xuống giường. Ván sàn vẫn mở, khoảng trống tối bên dưới trống rỗng, không còn gì.

Im lặng. Dài.

Hoài Phong.

Hoài Phong cũng giấu đồ. Dưới đệm, trong khe tường, trong hốc cây. Cố sư thúc tìm được sau khi hắn phản bội. Những thứ tương tự: ký hiệu lạ, tín vật liên lạc, mật mã không thuộc chính đạo.

Ta đã kể đệ chuyện Hoài Phong. Sáng hôm kia. Trong phòng này. Uống trà. Hỏi: "Đệ có gì muốn nói?" "Không."

"Không."

Thanh Sơn nhắm mắt. Mở.

Đứng lên. Đi ra cửa sổ. Nhìn ra ngoài.

Sân luyện Kiếm Phong chiều muộn, nắng vàng, bóng dài. Vài đệ tử đang thu dọn kiếm mộc, cười nói. Xa hơn, mái Tàng Kinh Các, mái Dược Phong, đỉnh cây tùng. Gió mang mùi cơm chiều từ nhà bếp.

Thanh Vân Tông. Tông môn ta bảo vệ ba mươi năm. Đệ tử ta dạy dỗ. Kiếm ta truyền.

Và đệ tử ta tin nhất...

Quay lại. Ngồi trên giường. Đặt viên sỏi và tờ giấy trên đùi. Chờ.


Trường An về lúc nắng chiều chuyển từ vàng sang cam.

Từ xa, thấy cửa phòng hé. Bước chậm lại. Phó quản không bao giờ để cửa hé khi đi. Hắn khép cửa, luôn luôn, phản xạ mười năm.

Ai vào phòng.

Bước gần hơn. Nghe. Im lặng. Không tiếng bước, không tiếng giấy, không tiếng thở rõ. Chỉ gió qua cửa sổ.

Đẩy cửa.

Thanh Sơn ngồi trên giường. Lưng thẳng, chân chạm đất, hai tay đặt trên đùi. Mặt bình, mắt nhìn thẳng, kiểu nhìn thẳng mà Trường An chỉ thấy khi đại sư huynh ra lệnh trước trận chiến.

Nhưng không phải trước trận chiến. Mắt không lạnh. Mắt đỏ. Nhẹ, gần không thấy, nhưng Trường An thấy vì hắn nhìn mắt đại sư huynh mỗi ngày suốt ba năm.

Ván sàn góc giường mở. Khoảng trống tối bên dưới.

Trên đùi Thanh Sơn: viên sỏi đen. Tờ giấy mật mã.

Tim Trường An dừng. Một nhịp. Rồi đập lại, nhanh, kiểu nhanh mà mười năm huấn luyện không kìm được vì đây không phải tình huống huấn luyện, đây là tình huống mà không ai dạy cách đối mặt.

Hai người nhìn nhau.

Im lặng. Nắng chiều tà chiếu qua cửa sổ, rơi xiên lên sàn, lên ván sàn mở, lên vết nứt trên viên sỏi đen trong tay Thanh Sơn.

Thanh Sơn giơ tay. Chậm. Mở lòng bàn tay.

Viên sỏi đen nằm giữa, vết nứt chạy ngang, ánh chiều tà rơi đúng vào vết nứt, sáng nhẹ, kiểu sáng mà đồ vật vỡ hay bắt được.

Giọng Thanh Sơn. Run. Lần đầu tiên trong đời Trường An nghe đại sư huynh run.

– Trường An.

Hít sâu. Chậm.

– Đây là gì?

Ba chữ. Nhẹ. Run.

Trường An đứng ở cửa. Áo tuần tra, kiếm bên hông, tóc hơi rối vì gió.

Không chạy.

Không chối.

Không nói.

Chỉ nhìn đại sư huynh. Bằng đôi mắt mà lần đầu tiên, không có mặt nạ nào cả.

Nắng chiều tà tắt dần sau đỉnh núi phía tây. Bóng hai người trên tường kéo dài, giao nhau, rồi mờ.

Gió từ cửa sổ mang mùi nhựa thông, mùi cơm chiều, mùi bình thường của Thanh Vân Tông vào buổi chiều bình thường.

Nhưng không gì bình thường nữa.

Ván sàn mở. Bí mật lộ. Và khoảng cách giữa hai sư huynh đệ, ba năm xây, ba giây vỡ.

Ch.90/130
1.323 từ