Người Cứu Ta
Trường An gượng dậy.
Xương sườn nứt, mỗi nhịp thở đau. Kiếm gãy đôi trong tay, lưỡi ngắn, vẫn sắc. Máu từ miệng chảy dọc cằm, rơi xuống cổ áo. Linh lực trong đan điền hao, nhưng chưa cạn. Tay bám tường Tàng Kinh Các, đẩy mình đứng, chân run nhưng giữ được.
Chu Minh vào trong. Hàn Dạ ở trong. Hóa Hồn tầng 2 với Tụ Khí tầng 4.
Hắn sẽ chết.
Chạy. Không thể nhanh như trước, xương sườn nứt mỗi bước đều đau, kiểu đau xuyên từ ngực ra lưng. Nhưng chạy. Qua cửa chính Tàng Kinh Các, vào sảnh tầng một, qua hàng kệ sách đổ ngổn ngang, giấy bay, mùi mực cũ.
Tiếng kiếm phía trên. Tầng hai. Tiếng va chạm, tiếng ai đó hét ngắn, tiếng gỗ gãy.
Trường An chạy lên cầu thang. Đau. Mỗi bậc đau. Nhưng chạy.
Tầng hai. Hành lang dài, kệ sách hai bên. Cuối hành lang, cửa mở toang, ánh huyết quang đỏ lọt ra.
Chạy đến cửa. Nhìn vào.
Hàn Dạ đứng giữa phòng, kiếm đen ngang tay, áo đen không dính máu, tóc không xổ. Bình thản. Đang lục sách trên kệ cao nhất, tay trái giữ kiếm, tay phải rút từng cuốn, nhìn, vứt. Tìm gì đó.
Trận Đồ Lục. Bản gốc. Hắn muốn bản gốc.
Và ở góc phòng, Chu Minh.
Nằm nghiêng, lưng dựa kệ sách đổ, kiếm rơi cách tay một gang, máu từ vết chém ngang ngực thấm ướt áo trắng. Mắt mở, thở nặng, tay trái bịt vết thương, máu chảy qua kẽ ngón.
Còn sống. Bị thương nặng nhưng còn sống.
Hàn Dạ nghe tiếng bước chân. Quay.
– Lại đến.
Mắt hẹp nhìn Trường An. Kiếm gãy trên tay, áo dính máu, mặt tái, nhưng đứng thẳng.
– Gan. Nhưng vô dụng.
Không quan tâm. Quay lại lục sách.
Trường An bước vào, kiếm gãy nâng. Biết không đủ sức. Biết Hóa Hồn tầng 2 đánh Tụ Khí đỉnh đã thương lực, cách biệt như trời và vực. Nhưng bước vào.
– Tạ huynh... đừng...
Chu Minh ở góc, giọng yếu, máu trên môi.
– Đi... kêu người...
Kêu ai? Thanh Sơn đang đấu với hai Hóa Hồn. Cố Bách đang chặn một. Trưởng lão Tàng Kinh Các nằm ngoài sân bất tỉnh. Không ai đến kịp.
Trường An không nghe. Lao vào.
Kiếm gãy chém, kiểu chém liều, kiểu biết không trúng nhưng vẫn chém. Hàn Dạ thậm chí không quay hẳn, tay trái phất kiếm đen, gạt nhẹ, kiểu gạt ruồi. Lực đẩy Trường An lùi ba bước, chân trượt trên sàn gỗ, xương sườn đau nhói.
Lao vào lần hai. Kiếm gãy đâm thẳng, nhắm lưng Hàn Dạ. Hàn Dạ nghiêng vai, kiếm đâm hụt, rồi cùi chỏ hắn đập vào ngực Trường An. Trường An bay lùi, va kệ sách, sách đổ, nằm giữa đống giấy.
Không đủ. Cách biệt quá lớn.
Máu trào. Nôn ra, đỏ, trên giấy trắng.
Hàn Dạ quay lại, mắt nhìn xuống. Không giận. Không thương. Chỉ lạnh.
– Ngươi luôn là thế. Giỏi trong phạm vi cảnh giới, nhưng không vượt được giới hạn. Quỷ Vô Sinh nuôi ngươi mười năm, cho ngươi mọi thứ. Và ngươi phản. Vì một đám chính đạo giả tạo.
Kiếm đen nâng. Hướng Trường An.
– Kết thúc.
Đòn chém xuống. Nặng. Nhanh. Huyết quang đỏ phủ cả phòng, kiểu ánh sáng chết, kiểu ánh sáng cuối cùng người ta thấy.
Trường An nhìn lên. Không kịp né. Không kịp đỡ. Kiếm gãy nâng lên, phản xạ vô nghĩa, biết không chặn nổi.
Chết.
Bóng người lao vào.
Nhanh. Từ góc phòng. Không nhanh kiểu tu sĩ mạnh, nhanh kiểu người liều mạng. Lao bằng hết sức, bằng hết ý chí, bằng cái gì đó không phải linh lực.
Chu Minh.
Chắn giữa.
Kiếm đen của Hàn Dạ xuyên qua ngực Chu Minh. Từ lưng ra trước. Huyết quang đỏ nổ quanh lưỡi kiếm, xuyên qua cơ thể, máu phun ra phía trước, rơi lên mặt Trường An.
Máu. Ấm. Mặn. Trên môi. Trên trán. Trên mắt.
Chu Minh ngã.
Ngã về phía sau. Nặng. Vào Trường An. Kiểu người không còn sức đứng, kiểu thân thể mất đi trụ cột duy nhất giữ nó đứng. Rơi vào lòng Trường An, nặng, ấm, ướt.
Hàn Dạ rút kiếm. Nhìn xuống. Mắt hẹp, không ngạc nhiên, không quan tâm. Kiểu nhìn con bọ chạy ngang đường rồi bị giẫm.
– Một con chó chết. Có gì đáng tiếc.
Quay đi. Tiếp tục lục sách. Kiểu vừa giết một mạng người chẳng khác gì vừa bước qua ngưỡng cửa.
Trường An ôm Chu Minh.
Nặng. Ấm. Máu thấm qua áo, nóng lúc đầu, rồi nguội dần. Lưng Chu Minh áp vào ngực Trường An, mỗi nhịp thở của Chu Minh nhỏ hơn nhịp trước. Nông hơn. Yếu hơn.
– Tạ... huynh...
Giọng nhỏ. Gần như không nghe. Kiểu giọng thoát ra từ phổi đã thủng.
Trường An ôm chặt hơn. Tay run. Run lần đầu kể từ đêm giết Phương Hạc. Không phải run vì sợ. Run vì cái gì đó khác, cái gì đó lớn hơn sợ, nặng hơn sợ, kiểu nặng không có tên.
– Im. Đừng nói. Để ta...
Để ta gì? Để ta cứu? Kiếm xuyên phổi, xuyên tim, máu chảy không ngừng. Trường An biết. Vết thương này không cứu được. Không ai cứu được. Kể cả Phương Hạc, nếu Phương Hạc còn sống.
Phương Hạc đã chết. Ta giết.
Chu Minh nắm tay Trường An. Tay ướt máu, yếu, nhưng nắm. Nắm kiểu người nắm lấy thứ cuối cùng trước khi buông hết.
Và cười.
Nụ cười. Giống lúc thi đấu. Giống lúc ăn cơm. Giống lúc chọc Tiểu Vũ. Giống lúc vỗ vai nói "mày cạnh tao nhé, đỡ chết". Giống Chu Minh. Luôn giống Chu Minh.
– Huynh... nhất định... phải sống...
Máu trên môi. Mỗi chữ kèm bọt đỏ.
– Vườn rau... tao chưa trồng... Mày trồng giúp... hành lá... cải ngọt...
Vườn rau. Mảnh đất sau Kiếm Phong. Chu Minh nói tuần trước, nói mùa xuân trồng, nói bầu leo giàn sẽ đẹp.
Sẽ không bao giờ được trồng.
Tay Chu Minh siết nhẹ. Rồi lỏng. Rồi buông.
Mắt mở. Không nhắm. Nhìn lên trần Tàng Kinh Các, nhìn qua, kiểu mắt không còn thấy gì nữa.
· · ·
Im.
Thế giới im.
Tiếng kiếm bên ngoài, tiếng hét, tiếng huyết quang nổ, tiếng Ma giáo tràn vào, tiếng đệ tử Thanh Vân phản kích, tiếng trống, tiếng gió, tất cả biến mất.
Chỉ còn nặng.
Nặng trên tay. Nặng trong ngực. Nặng kiểu không phải trọng lượng cơ thể, nặng kiểu cái gì đó bên trong Trường An vừa gãy, vừa sập, vừa đổ xuống mà không tiếng động.
Trường An ôm Chu Minh. Không nói. Không khóc. Không thở.
Mắt mở. Khô. Nhìn mặt Chu Minh, nhìn nụ cười chưa kịp tắt trên môi, nhìn máu khô dần trên cằm, nhìn mắt mở không nhắm.
Ta không biết khóc. Quỷ Vô Sinh dạy ta không khóc từ năm bảy tuổi. Ba ngày phòng tối. "Vũ khí không buồn."
Nhưng đây không phải buồn.
Đây là gì?
Ta không có từ nào cho cái này.
Hàn Dạ vẫn ở trong phòng. Vẫn lục sách. Lưng quay lại. Không quan tâm. Kiểu hai người trên sàn chỉ là đồ vật, kiểu mạng người chỉ là tiếng ồn.
Trường An nhìn Hàn Dạ. Tay vẫn ôm Chu Minh. Tay vẫn run. Nhưng mắt không run.
Mắt lạnh.
Hắn giết Chu Minh.
Hắn giết Chu Minh.
Lần đầu tiên trong đời Tạ Trường An, cảm xúc không cần phân tích. Không cần tên. Không cần tính toán. Chỉ có một thứ, rõ ràng, nặng, nóng, kiểu lửa cháy trong lồng ngực, kiểu lửa không cần gió vẫn cháy.
Giận.
Đặt Chu Minh xuống. Nhẹ. Kiểu đặt thứ quý nhất xuống mặt đất. Tay vuốt mắt Chu Minh nhắm lại. Máu trên ngón tay, quệt lên mi.
Đứng dậy.
Kiếm gãy trong tay. Nửa lưỡi. Vẫn sắc.
Nhưng không đánh. Không bây giờ. Biết mình không đủ sức. Biết xương sườn nứt, linh lực hao bảy phần, kiếm gãy. Lao vào Hóa Hồn tầng 2 lúc này là chết, và chết vô nghĩa.
Chu Minh nói "phải sống".
Sống trước. Giận sau.
Quay. Bước ra cửa. Chạy xuống cầu thang. Mỗi bước đau. Mỗi bước Chu Minh xa hơn một chút.
Không ngoái lại.
· · ·
Ra ngoài sân Tàng Kinh Các. Trời vẫn tối. Trận chiến vẫn vang xa. Gió lạnh chạm mặt, kiểu gió không biết có người vừa chết.
Trường An đứng ngoài sân. Kiếm gãy buông thõng bên hông. Máu Chu Minh trên áo, trên tay, trên mặt. Khô dần. Lạnh dần.
Từ hướng đông, bóng ai đó chạy tới. Nhỏ. Nhanh. Kiểu chạy quen thuộc.
Không.
Tiểu Vũ.
– Huynh! Huynh có sao không? Huynh bị thương —
Cô chạy tới, tay cầm túi thuốc, mắt đỏ, nhìn máu trên người Trường An, hoảng.
– Máu... nhiều quá... đâu bị thương...
– Không phải máu ta.
Tiểu Vũ dừng. Nhìn. Nhìn máu trên áo Trường An, nhìn mặt hắn, nhìn mắt hắn.
Mắt cô thay đổi. Từ hoảng sang hiểu. Chậm. Đau.
– Ai...
Trường An không đáp. Không cần đáp. Tiểu Vũ nhìn vào mắt hắn và biết.
Cô đưa tay lên bịt miệng. Mắt ướt. Không hỏi tên. Đã biết.
Trường An đứng đó. Gió thổi. Tiếng chiến trận xa xa. Máu Chu Minh khô trên tay.
Không nói.
Không khóc.
Chỉ đứng.