Sỏi Đen Nứt
Hai tháng rưỡi sau trận tập kích. Đêm. Canh ba.
Sỏi đen trên bậu cửa.
Lại viên sỏi đen. Nhỏ, bóng, lạnh, kiểu sỏi linh thạch Ma giáo dùng làm tín hiệu, kiểu sỏi mà mỗi lần nhìn thấy, Trường An biết đêm nay sẽ phải diễn.
Nhưng lần này, viên sỏi có vết nứt. Nhỏ, chạy dọc thân sỏi, kiểu nứt mà phải nhìn kỹ mới thấy. Linh thạch bên trong lộ ra, đỏ sẫm, kiểu đỏ của máu khô.
Sỏi nứt. Tín hiệu cũng nứt. Hay là lời cảnh cáo?
Rời phòng. Đường cũ. Khe tường phía tây. Rừng. Hang đá mười dặm.
Hàn Dạ đã ở đó.
Nhưng hôm nay, hắn không đứng trong khe đá. Hắn ngồi trên mỏm đá phía ngoài hang, kiếm đặt ngang đùi, mắt nhìn xuống thung lũng tối dưới chân, kiểu ngồi của người đợi lâu và đã hết kiên nhẫn. Vai trái không còn cứng nhưng gương mặt cứng hơn, xương hàm nghiến, mắt hẹp, kiểu mắt của người sắp hỏi câu hỏi mà đã biết câu trả lời sẽ không thích.
Nghe bước chân Trường An, không quay đầu.
– Ngồi.
Trường An ngồi cạnh, cách hai bước. Đá lạnh dưới chân, gió đêm thổi qua thung lũng, mang mùi thông và sương.
Im lặng. Lâu. Kiểu im lặng cố ý, kiểu im lặng của Cửu U Cung dạy: để mục tiêu tự lo, tự sợ, tự nói.
Trường An không nói. Chờ. Kiểu chờ cũng được Cửu U Cung dạy.
Cuối cùng, Hàn Dạ nói. Giọng phẳng, nhưng phẳng kiểu dao:
– Đoàn thương nhân đổi đường.
Trường An không đáp.
– Phục kích Vân Lĩnh trắng tay. Hai mươi ba người, ba ngày chờ, không ai đến.
Vẫn im.
– Ngươi giao lộ trình đèo chính. Đoàn đi đèo phụ.
Quay đầu. Nhìn Trường An. Mắt sắc, lạnh, kiểu lạnh không có nhiệt, kiểu lạnh của kiếm chưa rút nhưng tay đã đặt trên cán.
– Giải thích đi.
Trường An nhìn hắn. Mặt bình. Bên trong, tính toán chạy nhanh, kiểu tính toán mà mười năm huấn luyện cho phép: đánh giá mức nghi ngờ, chọn lời giải thích hợp lý nhất, tính xác suất Hàn Dạ tin.
– Thanh Vân Tông thay đổi lộ trình.
Giọng đều, không nhanh không chậm.
– Sau trận tập kích, Cố Bách tăng cường tuần tra. Đội trinh sát phát hiện dấu vết lạ trên đèo chính, ba ngày trước khi đoàn xuất phát. Cố Bách ra lệnh đổi đường.
Hàn Dạ nhìn hắn. Lâu. Kiểu nhìn tìm vết nứt trên mặt nạ, kiểu nhìn Cửu U Cung dạy, kiểu nhìn mà cả hai đều biết vì cùng được dạy bởi cùng một người.
– Dấu vết lạ.
Lặp lại, kiểu lặp lại để đo phản ứng.
– Cố Bách. Lão lùn mắt sắc.
Trường An gật.
– Ngươi không biết trước?
– Cố Bách không báo trước. Lão ra lệnh, đệ tử tuân. Ta biết khi đoàn đã thay đổi lộ trình, không kịp liên lạc.
Im lặng. Gió thổi. Đá lạnh.
Hàn Dạ nhìn xuống thung lũng. Tối, sâu, kiểu tối mà ánh trăng không chạm đáy.
– Giáo chủ nói...
Dừng. Giọng thay đổi, nhẹ hơn nhưng nặng hơn, kiểu nhẹ của người truyền lời mà không muốn truyền:
– "Nếu lần nữa, ngươi không cần giải thích. Vì không còn cơ hội."
Không còn cơ hội. Nghĩa là lần sau tin giả hoặc lộ trình sai, giáo chủ sẽ không hỏi. Sẽ giết.
Trường An gật, nhẹ, mặt không đổi.
– Ta hiểu.
Ta hiểu. Nhưng ta sẽ không dừng.
Hàn Dạ vẫn nhìn xuống thung lũng. Rồi nói, giọng trở lại giọng báo cáo, kiểu giọng chuyển sang nhiệm vụ mới vì đã nói xong phần đe dọa:
– Hội nghị.
Rút từ tay áo một mảnh lụa gấp, nhỏ, đen, đưa cho Trường An.
– Tháng sau. Thanh Vân Tông và Bạch Lộ Cung họp ở trấn Phong Vân. Bàn liên minh phòng thủ. Giáo chủ cần chi tiết: ai đi, bàn gì, có ký kết không, Bạch Lộ Cung cam kết bao nhiêu người.
Trường An nhận lụa. Gấp, nhét vào tay áo.
– Bao lâu?
– Sau hội nghị. Ba ngày.
Trường An gật nhẹ.
Hàn Dạ đứng lên. Phủi bụi đá trên áo, kiểu phủi của người quen ngồi đá lạnh, kiểu phủi không cần nhìn. Quay đi.
Rồi dừng. Không quay lại, nhưng nói, giọng thấp, kiểu giọng nói qua vai:
– Tạ Trường An.
Gọi tên đầy đủ. Hiếm. Hàn Dạ thường gọi "ngươi" hoặc không gọi gì.
– Ngươi biết ta phải giết bao nhiêu người mới được ngồi chỗ này?
Không đợi trả lời. Bước vào rừng. Bóng đen khuất sau tán cây.
Trường An ngồi lại trên mỏm đá. Một mình.
Hàn Dạ cũng không chọn. Hắn cũng bị nhặt về, nuôi, huấn luyện, biến thành vũ khí. Chỉ là hắn không bao giờ muốn dừng lại.
Hay là hắn muốn mà ta không biết?
Không quan trọng. Hắn là kẻ giết Chu Minh. Điều đó không thay đổi.
Đứng lên. Nhìn xuống thung lũng tối.
Rồi nhìn viên sỏi đen trong tay. Viên sỏi liên lạc, tín hiệu triệu gặp, nhỏ, đen, bóng. Có vết nứt.
Cầm lên. Xoay giữa ngón tay. Vết nứt chạy từ đỉnh xuống gần giữa thân, linh thạch đỏ lộ ra, kiểu nứt mà nếu ép thêm sẽ vỡ đôi.
Sỏi nứt. Liên lạc nứt. Vỏ bọc nứt.
Mỗi lần gặp Hàn Dạ, mỗi lần nói dối, mỗi lần giao tin giả, vết nứt lớn hơn. Một ngày sẽ vỡ. Ta biết. Hàn Dạ có lẽ cũng biết.
Câu hỏi không phải "có vỡ không" mà là "khi nào."
Giơ tay, định ném xuống thung lũng. Tối, sâu, nuốt mọi thứ.
Rồi dừng lại.
Hạ tay. Nhét sỏi vào túi áo.
Chưa đến lúc cắt đứt. Còn cần kênh liên lạc. Còn cần biết Ma giáo làm gì. Còn cần giao tin giả.
Cắt đứt bây giờ, giáo chủ sẽ cử người khác. Trầm Mặc, hoặc tệ hơn. Và ta sẽ mù, không biết đòn tiếp theo đến từ đâu.
Giữ dây thòng lọng. Dù nó siết.
Quay về. Rừng đêm, trăng, gió, bước chân nhẹ. Qua tường. Về phòng.
Ngồi bên cửa sổ. Lấy viên sỏi ra nhìn. Vết nứt trong ánh trăng, rõ ràng, mỏng, kiểu nứt của thứ sắp vỡ mà chưa vỡ.
Còn bao nhiêu lần ta có thể lừa?
Không trả lời được.
Nhưng mỗi lần lừa được, là thêm người sống. Đoàn thương nhân. Hai đứa trẻ. Lưu lão lái buôn. Đệ tử Thanh Vân.
Và Tiểu Hồng, mười sáu tuổi, thích bánh ngọt, nằm dưới đất lạnh ở đâu đó.
Có lần cứu, có lần giết. Có lần thắng, có lần thua. Và giữa hai bên, ta đi dây.
Dây mỏng đi mỗi ngày.
Đặt sỏi lên bậu cửa sổ. Cạnh khung cửa, nơi ánh trăng chiếu vào. Viên sỏi đen, vết nứt đỏ, nằm trên gỗ sáng trăng.
Nằm xuống. Nhắm mắt.
Tháng sau. Hội nghị Phong Vân. Thanh Vân và Bạch Lộ Cung.
Sẽ giao thông tin. Thật hay giả, chưa biết. Tùy thuộc vào những gì ta nghe được, và những gì ta muốn Ma giáo biết.
Nội gián kép. Điệp viên của chính mình.
Sỏi nứt, nhưng chưa vỡ.
Ta cũng vậy.