Hai Bóng Đêm
Vài ngày sau đột phá. Đêm. Rừng chân núi phía bắc Thanh Vân Sơn.
Mùi hoa mơ.
Trường An đang ngồi trên mái phòng riêng, nhìn trăng, luyện ức chế linh lực (đau âm ỉ, đã quen, kiểu quen của người sống chung với vết thương lâu đến mức quên nó là vết thương), thì mùi hoa mơ bay đến. Nhẹ, khô, kiểu mùi của cành hoa mơ khô trong nhật ký, kiểu mùi chỉ một người trên đời mang theo.
Như Yên.
Trường An xuống mái. Rời tông môn bằng đường cũ, khe tường phía tây. Không đi về phía tây, nơi điểm hẹn Hàn Dạ, mà rẽ bắc, vào rừng, theo mùi hoa mơ.
Như Yên đứng dưới gốc cổ thụ, áo đen, tóc búi cao, kiếm ngắn đeo hông, gương mặt nửa sáng nửa tối trong ánh trăng xuyên lá. Gầy hơn lần gặp trước, xương quai hàm nhọn hơn, mắt sâu hơn, nhưng đứng thẳng, kiểu đứng thẳng của người không cho phép mình gục.
Mười chương vắng. Từ đêm chia tay ở rìa rừng, "Giữ lấy nó," đến giờ.
– Đến riêng.
Giọng Như Yên. Nhẹ, thấp, kiểu giọng nói trong rừng đêm, kiểu giọng không muốn ai nghe ngoài người đang đứng trước mặt.
– Hàn Dạ không biết.
Trường An gật. Đứng cách cô ba bước, không lại gần hơn. Khoảng cách giữa hai người lúc nào cũng vừa đủ để không chạm, kiểu khoảng cách của hai đứa trẻ lớn lên cạnh nhau trong Cửu U Cung mà không bao giờ được phép gọi nhau là gia đình.
Im lặng. Gió. Lá rơi. Tiếng côn trùng.
Rồi Như Yên nói, và giọng cô khác, không lạnh, không bình, mà nặng, kiểu nặng của người mang tin mà không muốn mang:
– Trận tập kích.
Trường An chờ.
– Bản đồ giả của ngươi. Ma giáo đánh vào vùng kết giới dày nhất.
Im.
– Mười hai đệ tử Ma giáo chết.
Trường An không nhúc nhích. Mặt bình, nhưng bên trong, cái gì đó co lại.
Mười hai. Con số đó lại vang. Lần thứ ba ta nghe, và nó vẫn nặng như lần đầu.
Như Yên nhìn hắn. Mắt đen, sâu, kiểu mắt đã thấy quá nhiều chết chóc mà vẫn chưa quen.
– Ngươi biết có Tiểu Hồng trong đó không?
Trường An đông cứng.
Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng. Đứa bé ở nhà bếp Cửu U Cung. Hay trộm bánh ngọt, bị bắt thì cười toe, kiểu cười không biết sợ của đứa trẻ lớn lên giữa bóng tối mà vẫn tìm được cái gì đó để cười. Lần cuối ta thấy, nó mười hai, nhỏ, gầy, mắt sáng, hỏi ta: "Tạ sư huynh, ngoài kia có gì?" Ta trả lời: "Ngoài kia không khác trong này." Nó cười: "Vậy cũng có bánh ngọt?"
Mười sáu tuổi.
– Mười sáu tuổi.
Như Yên lặp lại, giọng phẳng, nhưng mắt không phẳng.
– Giáo chủ điều nó vào đội xung kích. Đợt tập kích đầu tiên. Mũi chủ công đánh vào nút kết giới số 4, nơi bản đồ ngươi ghi là yếu nhất.
Nút số 4. Nơi ta sửa trên bản đồ. Nơi thực tế là kết giới dày nhất.
Ta ghi "yếu" cho nút đó. Ma giáo tin. Đánh vào. Kết giới giữ. Đội xung kích bị đẩy lại, tổn thất nặng.
Tiểu Hồng ở trong đội xung kích.
Im lặng. Rừng im. Gió ngừng thổi, hoặc Trường An không còn nghe thấy gió.
Như Yên tiếp:
– Ta không trách ngươi.
Giọng cô bình trở lại, kiểu bình cố ý, kiểu bình của người chọn không vỡ.
– Hai trăm đệ tử Thanh Vân sống vì bản đồ giả. Ta biết phép tính. Ta không ngu.
Im.
– Nhưng ngươi phải biết: khi ngươi chọn phe, ngươi cũng chọn giết ai.
Chọn phe. Chọn giết ai.
Ta chọn Thanh Vân. Ta chọn Thanh Sơn. Ta chọn Tiểu Vũ. Ta chọn Chu Minh dù hắn đã chết.
Và cái giá: Tiểu Hồng. Mười sáu tuổi. Thích bánh ngọt.
Trường An mở miệng. Đóng lại. Mở lại.
– ...Ta biết.
Hai chữ. Khàn. Kiểu khàn không phải vì lạnh mà vì thứ gì đó chặn ở cổ họng.
Như Yên nhìn hắn. Lâu. Rồi nhìn đi chỗ khác, nhìn trăng qua tán lá, nhìn cái gì đó xa hơn rừng, xa hơn núi.
– Còn chuyện nữa.
Quay lại nhìn hắn, mắt sắc hơn, giọng thấp hơn:
– Giáo chủ cử Trầm Mặc đi kiểm tra ngươi.
Trường An nhíu mày. Nhẹ, gần không thấy, nhưng nhíu.
Trầm Mặc.
Trầm Mặc. Sát thủ. Cửu U Cung trưởng thành, kiểu trưởng thành mà Quỷ Vô Sinh tự hào nhất. Linh Hải tầng 6, chuyên ám sát, trinh sát, thẩm vấn. Không dùng kiếm, dùng dây, dùng thuốc, dùng tâm lý. Biệt danh "Người Không Tiếng" vì mục tiêu chết mà không kịp kêu. Ta từng luyện cùng hắn ba tháng ở Cửu U, hắn hơn ta năm tuổi, ít nói hơn ta, lạnh hơn ta, và không có thứ gì mà hắn muốn ngoài hoàn thành nhiệm vụ.
– Khi nào?
– Không biết. Trầm Mặc không báo trước. Hắn đến khi hắn muốn, quan sát, rồi rút. Hoặc giết nếu cần.
Như Yên dừng lại. Rồi nói thêm, giọng nhẹ hơn, kiểu nhẹ hơn của người nói lời cảnh báo cuối:
– Cẩn thận. Trầm Mặc không dễ lừa như Hàn Dạ.
Hàn Dạ mạnh, nhưng cứng. Hắn tìm dấu vết bằng sức, bằng đe dọa, bằng cảnh cáo. Trầm Mặc tìm dấu vết bằng im lặng, bằng quan sát, bằng kiểu nhìn mà mục tiêu không biết mình đang bị nhìn.
Nguy hiểm hơn nhiều.
Im lặng. Gió trở lại, thổi qua tán cây, lá rơi, mùi hoa mơ khô lẫn mùi thông.
Như Yên quay đi, kiểu quay đi của người đã nói hết những gì cần nói. Rồi dừng. Quay lại nửa người.
– Tạ Trường An.
Gọi tên đầy đủ. Hiếm. Cô hiếm khi gọi tên đầy đủ, thường chỉ "ngươi" hoặc không gọi gì cả.
– Ngươi... khác đi.
Mắt cô nhìn hắn, nhìn kỹ, kiểu nhìn của người đã lớn lên cạnh ai đó suốt mười năm và nhận ra thay đổi dù nhỏ nhất.
Cô cảm nhận được. Linh áp ta thay đổi, dù đã ức chế. Hoặc không phải linh áp. Cô cảm nhận bằng thứ khác, thứ mà Cửu U Cung không dạy được, thứ mà chỉ người từng chia cơm chia bánh mới có.
Trường An không đáp.
Như Yên cũng không hỏi thêm. Quay đi. Bóng đen lẫn vào rừng, mùi hoa mơ nhạt dần, rồi mất.
Trường An đứng lại. Một mình. Gió thổi.
Tiểu Hồng. Mười sáu tuổi. Thích bánh ngọt.
Mười hai đệ tử Ma giáo chết vì bản đồ giả của ta. Và trong mười hai người đó, có đứa trẻ từng hỏi ta ngoài kia có gì.
Ta trả lời "không khác trong này."
Ta nói dối. Ngoài này khác. Ngoài này có người tin ta, có người tặng ta hoa, có người gọi ta sư đệ, có vườn rau, có suối, có trăng.
Và cũng có cái chết. Cái chết ta gây ra. Cho cả hai phía.
Quay về. Qua tường. Về phòng.
Mở ván sàn. Lấy nhật ký. Ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu vừa đủ sáng.
Viết. Nhật ký lần thứ mười bốn.
Chỉ một dòng:
"Tiểu Hồng. 16 tuổi. Thích bánh ngọt."
Không viết gì thêm. Đóng nhật ký. Cất dưới ván sàn.
Nằm xuống. Nhắm mắt. Không ngủ.
Ngoài cửa sổ, trăng sáng, bạc, lạnh. Gió thổi. Lá rơi.
Đâu đó trong rừng, mùi hoa mơ còn vương, kiểu vương của người đã đi mà mùi hương chưa đi hết. Và đâu đó trong Cửu U Cung, một chỗ ngồi ở nhà bếp trống, không ai trộm bánh ngọt nữa.