Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 71: Người Trong Gương
Chương 71

Người Trong Gương

Ba tháng sau trận tập kích. Chiều muộn.

Trường An đang đi ngang Luật Đường thì dừng bước.

Không phải vì nghe tiếng gì. Mà vì thói quen, kiểu thói quen mười năm huấn luyện tạo ra: quét mắt qua mọi không gian mở, ghi nhận mọi bất thường, dù nhỏ.

Bất thường hôm nay nằm ở cánh cửa kho hồ sơ Luật Đường.

Cánh cửa hé. Bình thường, kho hồ sơ đóng then, chỉ mở khi có trưởng lão Luật Đường hoặc lệnh đặc biệt từ chưởng môn. Nhưng hôm nay, cửa hé khoảng hai ngón tay, đủ để ánh nến bên trong lọt ra thành vệt vàng nhạt trên nền đá hành lang.

Trường An không dừng chân. Bước qua tự nhiên, mắt liếc vào.

Cố Bách.

Lão ngồi sau bàn gỗ, trước mặt là chồng hồ sơ tre. Nến cháy ba ngọn, sáng hơn bình thường, kiểu sáng của người đọc chữ nhỏ. Tay lão cầm một tấm thẻ tre, lật qua lật lại, chậm rãi, kiểu lật của người không tìm lỗi mà tìm pattern.

Trường An nhìn thấy hai chữ trên tấm thẻ tre gần nhất trên bàn. Ngược, nhưng hắn đọc được.

Tạ Trường An.

Bước chân không chậm, không nhanh, đi qua cửa Luật Đường rồi rẽ vào sân luyện công. Mặt không đổi, lưng không cứng, hơi thở đều. Mười năm huấn luyện dạy hắn rằng phản ứng đầu tiên phải luôn là không phản ứng gì.

Nhưng bên trong, linh lực chạy nhanh hơn một nhịp.

Lão đang xem hồ sơ ta.

Không. Nếu chỉ xem hồ sơ ta thì bàn không cần nhiều thẻ tre đến thế. Ít nhất hai chục tấm. Lão đang xem hồ sơ nhiều đệ tử.

Đổi hướng. Đi về phía nhà ăn, kiểu đi của người tìm bữa chiều, không phải kiểu đi của người vừa thấy trưởng lão Luật Đường lục hồ sơ mình.

Ở nhà ăn, gặp Lâm Dật, đệ tử Luật Đường khóa cũ, đang ngồi ăn cháo một mình. Trường An ngồi cạnh, tự nhiên. Hỏi chuyện luyện công, chuyện tuần tra, chuyện thời tiết. Rồi, giữa câu chuyện về vụ thu hoạch dược liệu ở Dược Phong:

– Lâm sư huynh, hôm nay Luật Đường bận quá nhỉ. Đệ đi ngang thấy đèn sáng.

Lâm Dật gãi đầu.

– Cố trưởng lão bảo xem lại hồ sơ tất cả đệ tử nhập môn ba năm gần đây. Kiểm tra lý lịch, quá trình tu luyện, tiến độ. Nói là... quy trình sau khi có trận tập kích, phải rà soát lại.

– Tất cả?

– Tất cả. Nội môn lẫn ngoại môn. Cả mấy người đã rời tông rồi cũng phải tra.

Trường An gật, mặt bình.

– Cố trưởng lão cẩn thận thật.

Lâm Dật cười khổ.

– Cẩn thận là nhẹ. Lão bắt đệ chép lại danh sách mọi đệ tử từng bị kỷ luật trong ba năm, xếp theo loại lỗi. Mấy ngày rồi, mắt muốn mờ.

Trường An cười nhẹ, kiểu cười đồng cảm, rồi ăn cháo.

Không chỉ rà soát. Lão tìm quy luật. Ai tiến bộ quá nhanh, ai biết quá nhiều, ai "tình cờ" xuất hiện đúng lúc.

Và ta nằm trọn trong cả ba.

Tụ Khí 3 nhập môn, hai năm sau công khai Tụ Khí đỉnh, tiến nhanh hơn bất kỳ đệ tử nào khóa đó. "Tình cờ" phát hiện Triệu Hoài Vinh phá kết giới. "Tình cờ" tìm bằng chứng giải oan Lý Vân Phong nhanh hơn cả Luật Đường. "Tình cờ" đoàn thương nhân đổi đường đúng lúc phục kích.

Mỗi cái "tình cờ" riêng lẻ đều hợp lý. Nhưng xếp cạnh nhau, chúng tạo thành hình.

Cố Bách không phải kẻ ngu. Lão là kẻ kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn của đá mài kim. Lão không cần bắt quả tang. Lão chỉ cần đủ mảnh ghép.

Ăn xong. Ra sân luyện. Luyện kiếm một canh giờ, Thanh Vân Kiếm Quyết thức 1 đến thức 5, chuẩn, đều, không nhanh không chậm, kiểu luyện của đệ tử chăm chỉ bình thường. Không dùng Linh Hải. Ức chế linh lực xuống Tụ Khí đỉnh, cơn đau âm ỉ quen thuộc chạy dọc kinh mạch nhưng hắn đã quen.

Hoàng hôn. Trên đường về phòng, gặp Thanh Sơn.

Đại sư huynh đứng ở đầu hành lang Kiếm Phong, tay cầm trà, nhìn xuống thung lũng phía dưới. Bạch y chiều tà, tóc buông sau lưng, gió thổi nhẹ. Dáng quen, ấm, kiểu dáng mà Trường An đã nhìn ngàn lần nhưng mỗi lần vẫn thấy gì đó nặng trong ngực.

– Trường An.

– Đại sư huynh.

Thanh Sơn quay lại. Mắt ấm, nhưng có gì đó hơi khác. Không phải nghi ngờ, chưa đến mức đó. Gần hơn với nghĩ ngợi, kiểu nghĩ ngợi của người sắp nói điều không thoải mái.

– Hôm nay Cố trưởng lão hỏi ta về đệ.

Đây rồi.

Trường An giữ mặt bình, nghiêng đầu nhẹ, kiểu nghiêng đầu của đệ tử ngạc nhiên:

– Hỏi gì ạ?

Thanh Sơn uống trà, chậm.

– Hỏi lúc đệ mới nhập môn, có gì đặc biệt không. Hỏi đệ tiến bộ nhanh hơn bình thường hay không. Hỏi có bao giờ đệ đi đâu mà ta không biết.

Dừng. Nhìn Trường An.

– Ta nói đệ chăm luyện, tư chất tốt, chẳng có gì lạ. Và ta nói thật. Đệ đúng là chăm hơn ai hết. Mỗi sáng đầu tiên, mỗi tối cuối cùng. Ta không thấy có gì phải nghi.

"Ta nói thật." Sư huynh luôn nói thật. Đó là điểm mạnh nhất và điểm yếu nhất.

– Cố trưởng lão cẩn thận, đệ hiểu.

Giọng khiêm tốn, đúng mức. Không sợ, không kiêu, không né tránh.

Thanh Sơn gật. Rồi quay lại nhìn thung lũng.

– Đệ à.

– Dạ.

– Cố trưởng lão... lão không phải người xấu. Lão chỉ làm việc của mình.

Ta biết. Chính vì lão làm đúng, nên ta mới sợ.

– Đệ hiểu ạ.

Thanh Sơn cười nhẹ, kiểu cười trấn an, rồi vỗ vai Trường An. Tay ấm, nặng, chắc. Kiểu vỗ vai mà Trường An đã nhận trăm lần nhưng chưa bao giờ quen.

– Đi ăn tối đi. Hôm nay bếp có cá hấp.

Trường An cười, gật, đi theo. Ăn tối bình thường, nói chuyện bình thường, cười bình thường.

Sư huynh tin ta. Hoàn toàn. Không nghi ngờ.

Nhưng mắt sư huynh vừa rồi có gì đó... Không phải nghi. Gần hơn với lo. Sư huynh lo cho ta, không phải lo vì ta.

Và đó mới là điều đáng sợ nhất.

Vì khi Cố Bách tìm đủ mảnh ghép, sư huynh sẽ phải đối diện sự thật rằng người sư huynh lo cho chính là kẻ phản bội.

Đêm. Phòng riêng. Trường An ngồi bên cửa sổ.

Trăng rằm, sáng, soi vào chậu nước đồng trên bàn. Mặt nước phẳng, trong, phản chiếu gương mặt hắn rõ mồn một. Mắt bình, miệng bình, trán bình, kiểu gương mặt mà Quỷ Vô Sinh mất mười năm tạo ra: không vui không buồn, có thể trở thành bất cứ ai.

Gương không nói dối.

Nghiêng đầu. Bóng trong chậu nghiêng theo, chính xác, trung thành.

Nhưng ta nói dối cả gương.

Gương thấy đệ tử Thanh Vân, chăm chỉ, khiêm tốn, trung thành. Cố Bách thấy mảnh ghép chưa khớp. Thanh Sơn thấy sư đệ đáng bảo vệ. Tiểu Vũ thấy sư huynh tốt.

Ai nhìn đúng? Không ai. Kể cả ta.

Ta là ai? Nội gián? Phản kháng? Đệ tử giả? Người tốt giả? Hay kẻ giả quá lâu đến mức quên mình đang giả?

Giơ tay. Chạm mặt nước.

Bóng trong chậu tan ra, gợn sóng đồng tâm chạy từ giữa ra rìa, gương mặt hắn vỡ thành trăm mảnh, méo mó, xoay, pha trộn. Mắt ở một mảnh, miệng ở mảnh khác, trán ở mảnh thứ ba, không mảnh nào khớp.

Đây mới là thật.

Không phải một người mà trăm mảnh. Mỗi mảnh cho một người, mỗi vai cho một khán giả, và bên dưới tất cả, ta không biết mảnh nào là mình.

Rút tay. Nước dần phẳng. Gương mặt dần lắp lại, chậm, kiểu chậm của thứ vỡ rồi ráp lại nhưng vết nối vẫn còn.

Trường An nhìn bóng mình trong chậu. Lâu.

Rồi hất tay.

Chậu đổ. Nước tràn ra sàn gỗ, chảy theo kẽ ván, lạnh, ướt, loang. Chậu đồng lăn một vòng rồi nằm nghiêng, tiếng kim loại va gỗ vang trong phòng tối rồi tắt.

Mặt nước không còn. Bóng hắn không còn.

Trường An đứng dậy. Nhìn vũng nước trên sàn, phản chiếu trần phòng tối, không đủ phẳng để soi mặt.

Cố Bách đang tìm. Lão kiên nhẫn, kỹ lưỡng, và lão có lý do. Mỗi "tình cờ" là một mảnh, và lão đang xếp.

Bao lâu nữa?

Chưa biết. Nhưng đồng hồ đang chạy.

Lau sàn. Đặt chậu lại chỗ cũ. Nằm xuống.

Nhắm mắt. Không ngủ.

Gương vỡ rồi. Nhưng ta vẫn phải soi.

Ch.71/130
1.515 từ