Kẻ Theo Dõi
Kiếm chém.
Phong Hồi, xoay, mượn lực, trả lực. Lưỡi kiếm cắt gió, quay nửa vòng rồi dừng ở điểm chết. Đúng nhịp. Đúng góc. Mười một tháng, thức kiếm này đã ngấm vào cơ.
Trường An luyện một mình. Sân luyện phía tây Kiếm Phong, giờ ngọ, nắng xiên qua tán tùng. Đệ tử khác nghỉ trưa, hắn luyện. Không phải siêng. Luyện vì cần làm gì đó, nếu không tay sẽ rỗi, mà tay rỗi thì đầu sẽ nghĩ.
Phong Hồi lần hai. Xoay kiếm. Mượn—
Dừng.
Không phải vì sai thức. Không phải vì mệt.
Có người nhìn.
Cố Bách?
Không. Áp lực của Cố Bách hắn thuộc lòng, nặng, đều, kiểu đá tảng đè lên vai. Linh Hải tầng 6, ức chế khí tức không hết, luôn rò rỉ uy áp nhẹ. Mỗi lần Cố Bách quan sát, gáy lạnh, vai nặng, bản năng muốn cúi đầu.
Cái này khác.
Nhẹ. Kín. Không có uy áp, chỉ có cảm giác. Kiểu cảm giác bị ai đặt mắt lên lưng, không đau, nhưng biết.
Quen thuộc.
Không phải quen kiểu Cố Bách. Quen kiểu, cũ. Xa hơn. Trước Thanh Vân.
Luyện tiếp. Phong Hồi. Nguyệt Trầm. Phá Sơn. Ba thức liên hoàn, mắt nhìn kiếm, đầu đếm nhịp, nhưng tai mở. Lưng mở. Giác quan thứ sáu, thứ Cửu U Cung dạy từ năm bảy tuổi, mở hết.
Không quay đầu. Không tìm. Để nguyên.
Kẻ giám sát kinh nghiệm sẽ không để lộ vị trí chỉ vì mục tiêu quay đầu nhìn. Nhưng nếu mục tiêu hoàn toàn không phản ứng, đó cũng là dấu hiệu.
Vậy nên, luyện. Luyện bình thường. Không nhanh hơn. Không chậm hơn.
Phản ứng đúng nhất: không phản ứng.
Ánh mắt biến mất khi hắn vào chiêu thứ mười hai. Nhẹ. Rút đi, kiểu người lướt gió, không để lại tiếng bước.
Trường An hạ kiếm. Lau mồ hôi.
Nhanh. Sạch. Rút mà ta gần như không nhận ra thời điểm.
Hàn Dạ, Hóa Hồn tầng 2, ẩn nấp giỏi, nhưng lần nào cũng để rò rỉ sát khí nhẹ. Thói quen cũ. Giết người nhiều, sát khí thấm vào khí tức, kiểu mùi tanh thấm vào gỗ. Không giặt được.
Người này, không sát khí. Sạch. Ức chế hoàn hảo. Linh Hải trở lên.
Không phải Hàn Dạ.
Vậy ai?
Cắm kiếm vào giá. Về nhà ăn. Cơm trưa. Bình thường.
· · ·
Chiều. Dốc Dược Phong.
Đi dạo. Không phải thói quen, nhưng hắn cần ra ngoài, cần không gian rộng hơn bốn bức tường. Gió chiều mang mùi thảo dược từ Dược Phong, cam thảo, bạch chỉ, hoàng kỳ. Quen.
Nhưng giữa mùi thảo dược, thoáng. Rất thoáng.
Hoa mơ.
Trường An dừng bước.
Dược Phong không trồng hoa mơ. Thanh Vân Tông không trồng hoa mơ. Hoa mơ mọc dưới chân núi, thấp, ẩm, phía bắc. Không lên đến đây.
Mà mùi này, không phải hoa tươi. Khô. Cũ. Kiểu mùi thấm vào vải, vào tóc, mang theo người nhiều năm.
Mùi này...
Lồng ngực hắn siết lại, không mạnh, nhưng rõ.
Ta biết mùi này.
Flashback. Nhanh. Ngắn. Không kiểm soát được.
Cửu U Cung. Mùa đông. Ta mười tuổi. Phòng giam ẩm, tối, hai đứa trẻ nằm trên một tấm chiếu. Bên ngoài cửa sổ, khung sắt, bầu trời xám, một chậu hoa mơ nhỏ, cắm trong bát sứ vỡ góc.
Cô trồng. Lấy đất từ sân luyện, lấy nước từ giếng, nhét hạt vào đất. Mấy tháng, mọc. Nhánh nhỏ, hoa trắng, năm cánh. Mùi nhạt, phải áp mũi vào mới nghe.
"Trường An, ngửi này."
"Hoa gì?"
"Hoa mơ. Mẹ ta trồng, trước khi mẹ chết. Ta nhớ mùi này."
Rồi Quỷ Vô Sinh đi ngang. Thấy. Dừng.
Không nói. Chỉ nhìn chậu hoa. Rồi nhìn cô. Rồi quay đi.
Sáng hôm sau, chậu hoa không còn. Chỉ còn vết đất ướt trên bậu cửa sổ. Cô không khóc. Ngồi nhìn vết đất khô dần.
"Nhớ mùi này, Trường An."
"Sao?"
"Vì nó sẽ hết. Và khi hết, ta muốn có ai đó cũng nhớ."
Gió thổi. Mùi hoa mơ tan, nhanh, như chưa từng có.
Trường An đứng giữa dốc Dược Phong. Tay phải vô thức chạm cổ tay trái, vết sẹo từ huấn luyện, thói quen khi lo lắng.
Mộc Như Yên.
· · ·
Canh ba. Hậu sơn.
Trường An lẻn ra, quen đường, quen thời gian, quen cách tránh tuần tra. Mười một tháng đi lại con đường này đủ để chân tự biết bước nào dài bước nào ngắn, chỗ nào rêu trơn chỗ nào đá vững.
Hậu sơn Thanh Vân, rừng tùng cổ thụ, đá rêu, ánh trăng xuyên tán lá thành đốm. Tĩnh. Dế kêu. Gió nhẹ.
Trường An không đi đến hang động trận pháp. Rẽ trái, đường nhỏ, ít người đi, dẫn lên mỏm đá phía bắc hậu sơn. Chỗ hắn cảm nhận ánh mắt lúc chiều hướng đến.
Đến mỏm đá. Dừng.
Nhìn xuống, cây, đá, bóng tối. Gió mang mùi tùng. Và, nhẹ, rất nhẹ, mùi hoa mơ.
Cúi. Chạm mặt đá.
Dấu vết, ai đó đã ngồi đây. Rêu hơi xẹp, chưa kịp phục hồi. Vài sợi tóc đen mắc trên kẽ đá, dài, thẳng.
Kỹ thuật che giấu, sạch. Gần như không dấu vết. Nhưng "gần như" không phải "hoàn toàn". Rêu xẹp, người ngồi lâu, ít nhất nửa canh giờ. Tóc, vô ý hoặc cố ý để lại.
Cách ức chế khí tức, quen. Kiểu Cửu U Cung. Thu gọn linh lực vào đan điền, khóa kinh mạch ngoại vi, biến cơ thể thành "đá". Kỹ thuật này chỉ Cửu U Cung dạy, chính đạo không có.
Không phải Hàn Dạ. Hàn Dạ không để tóc dài. Hàn Dạ không ngửi mùi hoa mơ.
Và Hàn Dạ, đã ra ngoài mười dặm. Sỏi đen trong túi áo ta không rung.
Trường An đứng thẳng. Nhìn rừng tùng phía bắc, hướng xuống chân núi, hướng ra ngoài kết giới Thanh Vân.
Không truy.
Nếu là cô, cô muốn ta truy. Truy là phản ứng. Phản ứng là dữ liệu. Dữ liệu về mức độ quan tâm, mức độ hoảng, mức độ "mềm".
Giáo chủ cử cô đến, không phải tình cờ. Hàn Dạ vừa cảnh cáo "mùi chính đạo". Giáo chủ nghe. Giáo chủ không tin lời cảnh cáo, giáo chủ kiểm chứng. Bằng người cô biết hắn không thể lạnh.
Mộc Như Yên, người duy nhất từ quá khứ mà hắn còn chút gì đó.
Cửu U Cung không dạy yêu. Nhưng mười năm ngủ chung phòng, chia chung bát cơm, chịu chung phòng tối, tạo ra thứ gì đó không có tên. Giống tình bạn. Giống huynh muội. Giống hai con thú hoang liếm vết thương cho nhau.
Giáo chủ biết. Giáo chủ luôn biết.
Nếu ta truy, cô sẽ báo: "Hắn phản ứng. Hắn vẫn nhớ. Hắn có thể kéo lại."
Nếu ta không truy, cô sẽ báo: "Hắn không phản ứng. Hoặc lạnh thật, hoặc giỏi diễn."
Cả hai đều là dữ liệu.
Vậy ta chọn cái nào?
Đứng. Im. Gió thổi.
Không chọn. Đứng đây. Để cô biết, ta biết. Nhưng không truy. Không trốn. Đứng giữa.
Giống phương án bốn. Lại phương án bốn.
Hèn.
Nhưng thật.
Mùi hoa mơ lại thoáng, nhẹ hơn lúc chiều, xa hơn. Từ phía rừng sâu.
Cô vẫn ở gần. Đang nhìn ta. Ngay lúc này.
Trường An không quay đầu. Không tìm. Nhìn thẳng vào bóng tối phía trước, rừng tùng, đá, trăng lưỡi liềm mỏng trên đỉnh cây.
Rồi quay lưng. Bước về.
Đếm bước. Không đếm nổi, đầu đang đếm thứ khác.
Mười năm. Mười năm kể từ bát cơm chia đôi. Cô mười bảy rồi. Thánh nữ Ma giáo. Linh Hải tầng 5.
Cô cũng là vũ khí. Giống ta. Chỉ khác, cô chưa bao giờ nghi ngờ mình là vũ khí.
Hay, cô giỏi giấu hơn.
· · ·
Phòng riêng. Đèn tắt. Nằm xuống.
Mùi hoa mơ, không có. Phòng chỉ có mùi gỗ tùng, mùi giấy dó từ nhật ký dưới ván sàn, mùi trà cúc nguội trong chén trên bàn.
Nhưng hắn vẫn ngửi thấy.
Không phải mũi. Ký ức. Mùi hoa mơ thấm vào ký ức sâu đến mức chỉ cần gợi, mũi tự bịa.
Phòng giam Cửu U Cung. Chiếu rách. Cô nằm bên trái, ta nằm bên phải. Giữa, khoảng trống bằng một gang tay.
"Trường An."
"Gì?"
"Nếu một ngày ta chết, ngươi có nhớ ta không?"
"Sao hỏi vậy?"
"Sư phụ nói thánh nữ đời trước chết lúc hai mươi ba. Đời trước nữa, hai mươi mốt."
Im.
"Nhớ."
"Thật?"
"Thật."
Cô cười, trong bóng tối, không thấy mặt, chỉ nghe hơi thở nhẹ hơn một chút.
"Vậy được rồi."
Trường An mở mắt. Trần nhà gỗ tùng. Bóng tối.
Cô đến đây.
Giáo chủ cử cô đến.
Nghĩa là, giáo chủ không tin ta. Hàn Dạ cảnh cáo chưa đủ. Cần mắt thứ hai.
Và mắt thứ hai, là người biết ta từ trước khi ta biết diễn.
Nghiêng người. Nhìn ra cửa sổ, trăng lưỡi liềm, mỏng, treo giữa khung gỗ.
Nói. Nhẹ. Vừa đủ cho không khí trong phòng nghe thấy.
– Như Yên.
Không ai đáp.
Gió thổi nhẹ qua khe cửa. Rèm lay.
Trường An biết, cô không ở đây. Cô ở ngoài kia, trong rừng, cách vài dặm. Cô không nghe thấy.
Nhưng hắn vẫn nói.
Vì mười năm trước, trong phòng tối, cô cũng từng gọi tên hắn khi hắn đã ngủ. Hắn không ngủ. Hắn nghe thấy. Nhưng không đáp.
Bây giờ, đổi vai.
Hai nhánh hoa dưới ván sàn. Hoa dại trắng tím, Thanh Vân.
Và bây giờ, mùi hoa mơ. Cửu U Cung.
Hai loại hoa. Hai cuộc đời. Hai người.
Tiểu Vũ tặng hoa vì muốn ta vui.
Như Yên mang mùi hoa mơ đến vì muốn ta nhớ.
Nhớ ta là ai. Nhớ ta từ đâu đến. Nhớ, trước khi "nhà" là Thanh Vân, "nhà" từng là một tấm chiếu rách giữa Cửu U Cung.
Nhắm mắt. Giấc ngủ đến chậm, không phải vì sợ, không phải vì tội lỗi. Vì mùi hoa mơ cứ phảng phất, dù không có.
Và trong giấc ngủ, không mơ.
Chỉ có mùi hoa. Cũ. Nhạt. Quen đến mức đau.