Tối Hậu Thư (II)
Bốn ngày sau đêm trăng rằm. Canh ba. Sỏi đen trên bậu cửa.
Viên sỏi cũ, nứt, vết đỏ quen thuộc. Nhưng lần này có thêm viên thứ hai: nhỏ hơn, nhẵn, đen tuyền, không có vết. Viên sỏi của Trầm Mặc.
Hai viên sỏi. Hai người. Đến cùng lúc.
Hàn Dạ và Trầm Mặc. Cùng gọi.
Không tốt.
Rời phòng. Đường cũ, khe tường, rừng. Không phải hang đá mười dặm, không phải khe suối lần trước. Viên sỏi Hàn Dạ chỉ hướng bắc, xa hơn, sâu hơn, nơi rừng dày đến mức trăng không lọt xuống đất.
Hai mươi dặm. Gió đêm, mùi lá mục, đất ẩm, và rất nhẹ, mùi hương trầm lạ mà chỉ Cửu U Cung dùng.
Bãi đất trống giữa rừng già. Nhỏ, vừa đủ cho ba người đứng, cây bao quanh như tường, tối, không sao, không trăng.
Hàn Dạ đứng bên trái. Kiếm cầm tay, chưa rút, tư thế quen thuộc. Sát khí kiểm soát, không rò rỉ như lần trước, kiểu kiểm soát của người đến đây không phải vì giận mà vì lệnh.
Bên phải, bóng mờ. Trầm Mặc. Không đứng hẳn trong ánh sáng, nửa bóng tối nửa thật, mắt đá đen nhìn về phía Trường An, không chớp.
Cả hai. Lần đầu tiên gặp cùng lúc sau khi Hàn Dạ nói "ta biết." Nghĩa là đây không phải gặp thường, đây là lệnh từ trên.
Trường An dừng cách năm bước. Nhìn Hàn Dạ, nhìn Trầm Mặc, quay lại Hàn Dạ.
– Có chuyện gì?
Hàn Dạ không đáp ngay. Lấy từ ống tay áo một ống trúc, đen, nhỏ, dấu ấn đen trên nắp. Ống trúc tối hậu thư, giống ống đỏ mật lệnh nhưng đen thay đỏ, kiểu đen mà Trường An chỉ thấy một lần: ngày nhận lệnh giết Phương Hạc.
Dấu đen. Tối hậu thư. Giáo chủ ra lệnh trực tiếp.
Hàn Dạ ném ống trúc. Trường An bắt. Mở nắp, rút giấy, đọc dưới ánh linh lực nhạt từ đầu ngón tay.
Bốn dòng. Chữ nhỏ, nét mực đen đặc:
"Tần Ngọc Lâm. Đệ tử Tàng Kinh Các. Người giữ chìa khóa tầng 4. Giết. Lấy chìa khóa. Một tháng."
Bốn dòng. Gọn. Sạch. Kiểu viết của người không cần giải thích.
Trường An đọc lại. Tần Ngọc Lâm. Cái tên quen, mờ, kiểu quen của người ta đã thấy nhưng chưa bao giờ nói chuyện: thư sinh Tàng Kinh Các, hai mươi tuổi, gầy, mặt nhỏ, mắt cận nặng, hay cầm sách cổ đi dọc hành lang.
Tần Ngọc Lâm. Thư sinh. Người giữ chìa khóa tầng 4 Tàng Kinh Các.
Chìa khóa tầng 4. Tầng mà ngay cả Vương trưởng lão cũng hiếm khi mở. Bí mật trấn tông thật sự nằm ở đó.
Giáo chủ muốn chìa khóa. Và muốn ta giết người giữ chìa.
Gấp giấy. Nhìn Hàn Dạ.
– Tần Ngọc Lâm chỉ là thư sinh. Giết hắn sẽ gây chú ý. Thanh Vân Tông vừa mất Phương Hạc, lại thêm người chết bất thường, Cố Bách sẽ không bỏ qua.
Hàn Dạ nhìn hắn. Mắt hẹp, lạnh, nhưng không lạnh kiểu buồn như lần trước. Lạnh nghiệp vụ, kiểu lạnh của người truyền lệnh, không phải người hỏi.
– Kết quả. Một tháng.
Bốn chữ. Cắt. Không thương lượng.
Hắn quay lại vai người giám sát. Lần trước ở khe suối, hắn là Hàn Dạ nói "vì ta muốn nghe ngươi nói." Hôm nay hắn là Hàn Dạ truyền lệnh giáo chủ. Hai người trong một thân.
Hay hắn diễn trước mặt Trầm Mặc?
Trầm Mặc bước ra khỏi bóng tối. Nửa bước. Đủ để ánh linh lực từ tay Trường An chiếu lên mặt hắn: bình thường, trung niên, kiểu mặt không ai nhớ, nhưng mắt thì nhớ. Đá đen, không chớp, kiểu mắt đang đo xem con mồi sẽ chạy hay nằm yên.
– Nếu ngươi không giết, ta giết.
Giọng phẳng. Không đe dọa, phẳng, kiểu phẳng của người nói sự thật không cần tô vẽ.
– Và ta không giấu dấu vết.
Nghĩa là: nếu Trầm Mặc giết Tần Ngọc Lâm, hắn sẽ giết công khai, hoặc giết kiểu để lại dấu Ma giáo, và Thanh Vân Tông sẽ biết có sát thủ xâm nhập. Cố Bách sẽ phong tỏa. An ninh sẽ siết. Và mọi thứ ta xây, mọi kế hoạch phản kháng, sẽ sụp.
Tệ hơn: nếu Trầm Mặc vào tông giết người, có thể giết thêm. Tần Ngọc Lâm không phải mục tiêu duy nhất, hắn sẽ giết ai cản đường. Đệ tử gác đêm. Người đi tuần. Bất kỳ ai.
Trường An nhìn Trầm Mặc. Rồi nhìn Hàn Dạ.
Hàn Dạ biết ta phản. Nhưng hắn vẫn truyền lệnh. Vì Trầm Mặc ở đây. Vì giáo chủ ra lệnh. Vì "chưa báo" không có nghĩa là "không tuân lệnh."
Hàn Dạ đang giữ vỏ bọc của chính mình.
– Một tháng. Ta hiểu.
Giọng bình. Kiểu giọng nội gián nhận lệnh, không phản đối, không vui, đúng mức.
Hàn Dạ gật. Quay lưng.
Trầm Mặc nhìn hắn thêm hai nhịp thở. Rồi lùi vào bóng tối, kiểu lùi mà không có tiếng bước, không có gió, chỉ có bóng nuốt bóng.
Một mình.
Bãi đất trống, cây bao quanh, tối, im. Ống trúc đen trong tay, lạnh.
Tần Ngọc Lâm. Hai mươi tuổi. Gầy. Cận. Mê sách cổ.
Lại một người tốt.
Phương Hạc cũng là người tốt. Lão kể chuyện dược liệu, rót trà cho ta, nói "người ta sống vì ai đó cần mình." Và ta giết lão.
Chu Minh cũng là người tốt. Hắn chắn kiếm cho ta, nói "vườn rau tao chưa trồng." Và ta gián tiếp giết hắn.
Tiểu Hồng, mười sáu tuổi, thích bánh ngọt. Chết vì bản đồ giả ta vẽ.
Bao nhiêu người tốt nữa?
Tay nắm ống trúc. Chặt. Ngón trắng.
Nhưng lần này khác.
Lần này ta biết trước. Lần này ta có thời gian. Lần này ta là phó quản Kiếm Phong, có quyền phân công nhiệm vụ, có quyền đề xuất an ninh, có quyền di chuyển người.
Và lần này, ta không giết.
Mở tay. Nhìn ống trúc.
Một tháng. Ba mươi ngày.
Ta cần tìm cách giữ Tần Ngọc Lâm sống mà không để Ma giáo biết. Cần lý do hợp lý để hắn khó tiếp cận. Cần mua thời gian.
Và cần một kế hoạch dài hơn ba mươi ngày, vì Trầm Mặc sẽ quay lại.
Giấu ống trúc vào ngực áo. Quay về.
Rừng đêm, dài, tối, tiếng côn trùng. Hai mươi dặm đường về, mỗi bước nặng hơn bước trước, không phải vì mệt mà vì cái tên "Tần Ngọc Lâm" đang nằm trong đầu, rõ, không mờ đi, kiểu rõ của người mà ta vừa được lệnh giết.
Về phòng. Đóng cửa. Ngồi trước bàn.
Lấy giấy, mực, bút. Viết.
Nhật ký lần 16.
"Bọn chúng muốn ta giết một đứa thư sinh. Tần Ngọc Lâm. Hai mươi tuổi. Người giữ chìa khóa tầng 4 Tàng Kinh Các. Giáo chủ muốn chìa khóa."
"Nếu ta không giết, Trầm Mặc sẽ giết. Và Trầm Mặc không giấu dấu vết. Nghĩa là nếu ta không làm, sẽ chết nhiều hơn một người."
"Phương Hạc, ta giết. Chu Minh, ta gián tiếp giết. Tiểu Hồng, ta gián tiếp giết."
"Tần Ngọc Lâm, ta không giết."
"Vì ta không còn giống ta của hai năm trước. Ta của hai năm trước giết xong rửa tay, ghi nhật ký, rồi đi ngủ. Ta bây giờ không ngủ được."
"Không phải vì yếu hơn. Mà vì biết mình đang làm gì."
Dừng bút. Đọc lại. Gấp giấy, nhét xuống ván sàn, cạnh cuốn nhật ký cũ, cạnh nhánh hoa ép, cạnh tro Chu Minh.
Thế giới dưới ván sàn lại dày thêm một lớp.
Nằm xuống. Nhắm mắt.
Tần Ngọc Lâm. Ngày mai ta sẽ đến Tàng Kinh Các. Không phải để giết. Để tìm cách giữ hắn sống.
Lại một người tốt. Và lần này, ta không để mất.
Không ngủ được.
Mở mắt. Nhìn trần nhà. Tối, gỗ, kiểu tối quen thuộc của phòng đã ở gần hai năm.
Một tháng.
Đồng hồ cát đã lật.