Thiên Kiếm Thành
Canh năm. Cổng Thanh Vân Tông.
Đoàn mười lăm người, chưởng môn Diệp Thương Hà đi đầu, ba trưởng lão theo sau, Thanh Sơn dẫn mười đệ tử. Áo trắng chỉnh tề, kiếm đeo hông, hành lý gọn. Đệ tử đứng thành hàng, mặt nghiêm, kiểu nghiêm của người lần đầu được đại diện tông môn.
Trường An đứng hàng giữa. Chu Minh bên trái, Tiểu Vũ bên phải. Vương Kiệt đứng đầu hàng, lưng thẳng, kiếm dài, con nhà trưởng lão, quen cảnh lớn.
Cố Bách đứng ở hành lang Luật Đường, nhìn đoàn. Mắt hẹp dừng ở Trường An, hai giây. Rồi qua. Không nói gì.
Lão không đi đại hội. Ở lại giữ tông.
Nghĩa là: ta ra ngoài, lão ở trong. Tạm thời không ai theo dõi.
Hay, lão muốn ta nghĩ thế.
Chưởng môn gật đầu. Đoàn xuất phát.
· · ·
Ba ngày đường.
Ngày đầu, đường mòn rừng tùng, xuống chân núi Thanh Vân, qua trấn An Hòa. Dân trong trấn nhận ra áo trắng Thanh Vân Tông, cúi chào, kính cẩn. Trẻ con chạy theo nhìn kiếm.
Chu Minh phấn khích.
– Mày thấy không? Dân họ kính trọng Thanh Vân lắm. Mấy đứa nhỏ kia, mắt sáng rực, chắc sau này cũng muốn nhập môn.
Trường An gật.
Trấn An Hòa. Quán Vạn Khách ở cuối phố, chỗ ta gặp Hàn Dạ lần đầu. Phòng trên lầu hai, cửa sổ hướng đông.
Đi ngang mà không nhìn.
Tiểu Vũ đi bên cạnh, im hơn mọi khi. Nhìn đường, nhìn cây, nhìn dân. Lần đầu ra khỏi Thanh Vân Sơn từ năm mười tuổi.
– Sư huynh, ngoài này khác quá. Cây khác. Đất khác. Người đi nhiều quá.
– Muội chưa từng hạ sơn?
– Có. Nhưng lâu rồi. Hồi nhỏ theo cha đi một lần, không nhớ nhiều. Chỉ nhớ ăn bánh cuốn ở chợ, ngon lắm.
Cô cười, nhẹ, kiểu cười của người đang khám phá. Mắt sáng.
Trường An nhìn cô. Nhìn nhanh rồi quay đi.
Cô ấy vui.
Vui thật. Không diễn.
Ta nhìn người vui mà thấy... lạ. Như nhìn thứ gì đó thuộc về thế giới khác.
Ngày thứ hai, đường cái, qua hai trấn nhỏ, nghỉ đêm ở quán trọ. Thanh Sơn chia phòng, nam nữ riêng, hai người một phòng. Trường An ở với Chu Minh.
Chu Minh nằm xuống là ngáy. Trường An nằm im, mắt mở, nhìn trần. Ghi nhớ đường đi: khoảng cách giữa các trấn, vị trí đồn tuần tra chính đạo, địa hình xung quanh.
Thông tin. Cho Ma giáo.
Hay cho bản thân.
Không phân biệt được nữa.
Ngày thứ ba, đường rộng hơn, người đông hơn. Đệ tử các phái trên đường, áo màu khác nhau, kiếm kiểu khác nhau. Xanh lam của Thanh Phong Kiếm Phái. Đen viền bạc của Huyền Thiên Cung. Vàng nhạt của Vạn Pháp Tông.
Chu Minh há hốc.
– Đông quá! Bao nhiêu phái thế này?
Thanh Sơn đi phía trước, quay lại.
– Bảy đại phái, mười mấy tiểu phái, bang hội giang hồ. Đại hội ba năm một lần, cả chính đạo hội tụ.
Trường An nhìn quanh, mắt quét nhanh, kiểu quét quen. Đếm người, ước cảnh giới, phân loại phái. Phản xạ nội gián.
Thanh Phong Kiếm Phái, đoàn mười lăm người, ba Linh Hải, mười hai Tụ Khí. Kiếm nhẹ, thiên công.
Huyền Thiên Cung, đoàn hai mươi người, bốn Linh Hải, một Hóa Hồn. Mạnh nhất ngoài Thanh Vân.
Vạn Pháp Tông, mười hai người, đa dạng vũ khí, có pháp tu.
Tổng lực lượng chính đạo tại đại hội, ước tính bảy mươi đến tám mươi Linh Hải, mười đến mười hai Hóa Hồn, ba đến bốn Chân Ý.
Giáo chủ sẽ muốn những con số này.
Bụng nhói.
Và ta đang đếm.
· · ·
Thiên Kiếm Thành.
Trường An đã đọc về nơi này trong tài liệu Cửu U Cung, kiến trúc cổ, xây trên ba ngọn đồi liền nhau, tường đá cao mười trượng, bốn cổng, kiếm khí tàn dư hàng trăm năm ngấm vào đất đá.
Nhưng đọc khác thấy.
Thành hiện ra sau khúc cua đường, lớn. Lớn hơn Thanh Vân Tông nhiều. Tường xám, cổng cao, trên cổng khắc bốn chữ: "Thiên Kiếm Vĩnh Trấn." Kiếm khí mỏng như sương bao quanh, nhẹ, nhưng đủ khiến da gáy tê.
Đệ tử Thanh Vân im. Ngửa cổ nhìn.
Chu Minh huýt sáo.
– Chỗ này... xây mấy đời?
Thanh Sơn đáp, giọng bình tĩnh, nhưng mắt cũng nhìn lâu.
– Hơn bốn trăm năm. Từ thời Kiếm Tổ lập liên minh. Đây là nơi chính đạo bàn mọi chuyện lớn, chiến tranh, hòa ước, phong tước.
Đoàn vào cổng. Được đệ tử Thiên Kiếm Thành đón, lịch sự, hướng dẫn đến khu vực Thanh Vân Tông. Mỗi phái có khu riêng, viện, phòng, sân luyện nhỏ.
Trường An quan sát, không lộ.
Cổng chính hướng nam, canh gác tám người, Tụ Khí trở lên. Trận pháp bảo vệ quanh tường, cảm nhận được, mạnh hơn Thanh Vân. Bốn tháp vọng gác ở bốn góc. Đường rút...
Dừng lại.
Ta đang lập bản đồ phòng thủ Thiên Kiếm Thành.
Phản xạ.
Mười năm huấn luyện, bước vào bất cứ đâu, việc đầu tiên: quét, đếm, ghi nhớ. Tìm đường vào. Tìm đường ra. Tìm điểm yếu.
Ở Thanh Vân Tông, ta đã làm. Và kết quả nằm dưới ván sàn.
Bây giờ ta đang làm lại. Ở nơi khác. Với người khác.
Bao nhiêu nơi nữa?
– Trường An.
Thanh Sơn gọi. Đứng ở sân viện Thanh Vân.
– Đặt hành lý rồi ra sân. Chưởng môn họp buổi tối, đệ tử tự do tham quan.
– Dạ.
Trường An vào phòng. Đặt hành lý. Nhìn ra cửa sổ, Thiên Kiếm Thành trải rộng, mái ngói xám, đèn lồng hàng trăm, đệ tử các phái đi lại trên đường lát đá.
Lớn. Đẹp. Mạnh.
Đây là sức mạnh chính đạo. Tất cả gom lại, bảy đại phái, mười mấy tiểu phái, hàng nghìn đệ tử, hàng trăm Linh Hải.
Nếu Ma giáo muốn hạ, không chỉ cần bản đồ Thanh Vân. Cần hạ cả tòa thành này.
Và giáo chủ, đang thu thập thông tin. Từng mảnh. Từng nơi. Từng nội gián.
Ta có phải nội gián duy nhất không?
Câu hỏi đó, mới. Chưa nghĩ đến trước đây.
Cửu U Cung huấn luyện ta mười năm. Liệu có đứa trẻ khác, mười năm khác, ở phái khác?
Huyền Thiên Cung? Thanh Phong? Vạn Pháp?
Nếu có, chúng ta không biết nhau. Giáo chủ không cho biết. Mỗi con tốt chỉ thấy ô mình đứng.
Trường An quay lại. Rửa mặt. Thay áo sạch. Bước ra sân.
Chu Minh đã đứng đợi, mắt lấp lánh.
– Đi! Mày mà không đi, tao đi một mình. Nhưng một mình không vui.
Tiểu Vũ chạy đến, tóc buộc lại gọn, trâm mới, áo sạch. Mặt hồng vì hào hứng.
– Muội cũng đi! Chờ muội!
Ba người ra khỏi viện Thanh Vân. Thiên Kiếm Thành buổi chiều, nhộn nhịp, đèn lồng bắt đầu thắp, mùi thức ăn từ quán ven đường.
Chu Minh kéo hai người vào quán, gọi mì, gọi rượu, gọi thịt nướng. Tiểu Vũ ăn bánh cuốn, mắt sáng, giống hệt câu chuyện hồi nhỏ cô kể.
Trường An ngồi giữa. Ăn. Nghe Chu Minh nói không ngừng. Thấy Tiểu Vũ cười. Thấy đệ tử phái khác đi ngang, trẻ, hào hứng, đầy hy vọng.
Bình thường.
Một bữa ăn bình thường ở nơi xa nhà.
Nhưng ta không bình thường.
Ta đang ngồi giữa kẻ thù, và kẻ thù là bạn ta. Bạn thật. Bạn duy nhất. Và ta đang đếm quân số của họ trong đầu.
– Tạ huynh? Mày ổn không? Mặt nghiêm quá.
Chu Minh nhìn hắn. Miệng dính mỡ.
– Tao ổn. Cơm ngon.
– Ngon thì cười đi chứ!
Trường An cười.
Đúng mức. Đúng lúc.
Tiểu Vũ nhìn hắn, nhanh, rồi quay đi. Không nói gì. Nhưng tay cô dưới bàn nắm chặt đũa hơn.
Cô lại thấy.
· · ·
Đêm. Lầu hai viện Thanh Vân.
Trường An đứng bên cửa sổ, nhìn xuống Thiên Kiếm Thành. Nghìn ánh đèn. Đệ tử các phái đi lại, tiếng cười, tiếng nói, tiếng kiếm luyện từ xa.
Chu Minh ngáy trong phòng.
Trường An nhìn, lâu. Ghi nhớ, không cố, tự động.
Bảy mươi hai Linh Hải. Mười một Hóa Hồn. Ba Chân Ý, gồm chưởng môn Thanh Vân, chưởng môn Huyền Thiên, và trưởng lão Vạn Pháp Tông. Bốn tháp vọng gác, trận pháp tường thành cấp Hóa Hồn, ba lối ra phụ hướng tây bắc, đông, nam.
Đủ. Hơn đủ.
Giáo chủ sẽ muốn tất cả.
Và ta, sẽ cho? Hay giấu?
Hắn nhắm mắt.
Ở Thanh Vân, ta giấu điểm yếu Thanh Sơn. Giấu 2 chi tiết đại hội (chưa xảy ra). Mỗi lần giấu, thêm một sợi dây treo cổ.
Giấu bao nhiêu thì đủ gọi là phản bội Ma giáo?
Hay, bao nhiêu thì đủ gọi là có lương tâm?
Mở mắt. Nhìn nghìn ánh đèn.
Ngày mai đại hội khai mạc. Chưởng môn bảy phái sẽ bàn chiến lược. Trưởng lão sẽ họp mật. Đệ tử sẽ thi đấu.
Và ta, sẽ đứng giữa, mỉm cười, gật đầu, ghi nhớ.
Như mọi khi.
Gió đêm thổi qua cửa sổ. Lạnh hơn gió Thanh Vân, gió xa nhà.
Xa nhà.
Từ bao giờ ta gọi Thanh Vân là nhà?
Trường An đóng cửa sổ. Nằm xuống. Không ngủ, nhìn trần, nghe Chu Minh ngáy, nghe gió Thiên Kiếm Thành rít ngoài tường.
Nơi này không quen. Không mùi cỏ Thanh Vân. Không tiếng suối hậu sơn. Không có ván sàn giấu nhật ký.
Chỉ có hắn, và những con số trong đầu.
Bảy mươi hai. Mười một. Ba.
Mạng người quy thành số. Giáo chủ dạy: "Số không biết đau."
Nhưng ta biết.