Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 5: Bóng Đêm Quen Thuộc
Chương 5

Bóng Đêm Quen Thuộc

Canh ba.

Trường An mở mắt. Không phải thức giấc mà là chưa ngủ. Hắn đã nằm chờ từ khi trời tối, đếm nhịp thở của đệ tử phòng bên, đếm bước chân tuần tra ngoài hành lang, đếm khoảng cách giữa hai vòng canh gác.

Bây giờ.

Hắn lật dậy, không tiếng động. Chân trần chạm sàn đá lạnh. Thay bộ quần áo tối màu đã giấu dưới đáy tủ, bộ hắn mặc khi còn ở Cửu U Cung. Vải đen, bó sát, hấp thụ ánh sáng. Mười năm trong bóng tối đã dạy hắn: quần áo sáng màu giết người nhanh hơn kiếm.

Cửa sổ. Một bước nhảy xuống mái hiên. Lăn. Bám vào mép mái, thả người xuống. Chân chạm đất không tiếng.

Gió đêm lạnh. Trăng non, ánh sáng yếu. Hoàn hảo.

Trường An di chuyển trong bóng tối như cá bơi trong nước. Nhanh, nhẹ, tự nhiên. Đây mới là hắn. Không phải đứa trẻ mồ côi run rẩy, không phải đệ tử mới lóng ngóng cầm kiếm. Mà là vũ khí sống, sản phẩm mười năm mài giũa của Quỷ Vô Sinh.

Hắn tránh lối tuần tra, đi men theo vách đá phía bắc, leo lên đỉnh, rồi xuống sườn đông. Con đường hắn đã khảo sát suốt hai tuần qua, mỗi ngày một chút, mỗi lần luyện kiếm đều liếc mắt đo thêm một đoạn.

Bây giờ hắn chạy nó như chạy đường về nhà.

Nhà. Không, Cửu U Cung không phải nhà. Thanh Vân Tông cũng không. Ta không có nhà.

Ý nghĩ thoáng qua, hắn gạt đi.

Từ Kiếm Phong xuống chân núi, đi tắt qua rừng tùng, mất khoảng nửa canh giờ. Trường An chạy hết mười lăm phút.

· · ·

Quán trọ Vạn Khách nằm ở rìa trấn An Hòa, cách chân núi Thanh Vân ba dặm. Quán nhỏ, cũ kỹ, kiểu quán dành cho thương nhân qua đường, lái buôn, và những người không muốn bị hỏi tên.

Trường An dừng trước cửa hậu. Gõ ba tiếng, ngắt, gõ hai tiếng.

Cửa mở.

Bên trong, phòng hẹp, một bàn, một đèn dầu, ánh sáng vàng đục. Mùi trà cũ và thuốc lá rẻ tiền.

Hàn Dạ ngồi sau bàn.

Gầy. Cao. Gương mặt nhọn, đôi mắt hẹp luôn mang vẻ mỉa mai, như thể cả thế giới là trò đùa mà chỉ mình hắn hiểu. Mặc áo nâu thương nhân, tóc búi gọn, trông không khác gì một gã buôn dầu. Nhưng tay trái thiếu ngón út, và cách hắn ngồi, lưng không chạm ghế, chân luôn ở tư thế sẵn sàng đứng, nói rõ: đây không phải thương nhân.

Hàn Dạ nhìn Trường An bước vào. Nhấp trà. Không chào.

— Mười bốn ngày. Lâu.

Giọng thấp, nhẹ, sắc như lưỡi dao. Không giận, không trách. Chỉ ghi nhận. Kiểu người không cần to tiếng để gây áp lực.

— Hai tuần đầu cần ổn định. Đi sớm quá dễ bị phát hiện.

Trường An ngồi xuống ghế đối diện. Lưng thẳng, mắt sắc. Không còn vai co, mắt rụt rè. Ở đây, trước Hàn Dạ, hắn là nội gián, không phải đệ tử.

Nhưng hắn nhận ra một điều: chuyển trạng thái chậm hơn trước. Hai tuần trước, hắn cần nửa nhịp thở để "tắt" mặt nạ. Giờ cần một nhịp rưỡi.

Không tốt.

— Báo cáo.

— Sơ đồ Kiếm Phong. Danh sách đệ tử chính. Cảnh giới từng người. Lịch tuần tra.

Hàn Dạ gật đầu, nghiêng người về phía trước. Lần đầu tiên hắn có vẻ quan tâm.

Trường An lấy từ trong áo ra một mảnh vải nhỏ, trải lên bàn. Bản đồ vẽ bằng mực tàng hình, chỉ hiện dưới ánh lửa. Hắn nghiêng đèn dầu lại.

Kiếm Phong hiện ra trên mảnh vải: Kiếm Đường, khu ký túc, vách đá, lối đi, vị trí tuần tra.

— Chi tiết.

— Kiếm Phong có mười sáu phòng ký túc, hiện mười hai đệ tử cũ và sáu đệ tử mới. Chưởng phong trưởng lão Liễu Vô Danh hiếm khi xuất hiện, ước tính Chân Ý cảnh. Quản lý thực tế do đại sư huynh Lục Thanh Sơn, Linh Hải tầng bảy.

Hàn Dạ gật đầu, mắt không rời bản đồ.

— Lục Thanh Sơn. Nghe nói mạnh nhất đệ tử cùng thế hệ. Điểm yếu?

Trường An mở miệng.

Rồi dừng.

Khoảnh khắc đó rất ngắn. Nửa nhịp thở. Nhưng Trường An cảm nhận rõ: có gì đó trong ngực cựa quậy, nhỏ, khó chịu, như hòn sỏi mắc trong cổ họng.

Điểm yếu Thanh Sơn: tin người. Tình cảm với đệ tử là kẽ hở lớn nhất. Nếu Ma giáo biết, họ có thể dùng đệ tử làm con tin để ép hắn ta.

Hắn biết câu trả lời. Đã phân tích xong từ ngày thứ hai. Chỉ cần nói ra.

— Chưa tìm được.

Ba chữ. Nói dối. Nói dối Hàn Dạ. Nói dối Ma giáo.

Hàn Dạ nhìn hắn. Mắt hẹp nhíu lại, nửa giây.

— Chưa tìm được? Hai tuần ở cạnh hắn ta, ngày nào cũng luyện kiếm chung, và ngươi nói chưa tìm được?

— Hắn mạnh hơn dự kiến. Linh Hải tầng bảy, kiếm pháp thuần thục, không lộ kẽ hở trong chiến đấu. Cần thêm thời gian.

Hàn Dạ nhìn hắn lâu. Ánh mắt soi mói, đào bới. Trường An giữ mặt bình tĩnh, nhịp tim ổn định, mồ hôi kiểm soát. Mười năm huấn luyện để nói dối trước bất kỳ ai mà không bị phát hiện.

Kể cả nói dối người cùng phe.

— Được. Tiếp tục tìm.

Hàn Dạ rút mắt lại, uống trà. Tin. Hoặc chưa đủ bằng chứng để không tin.

Trường An thở ra, rất nhẹ, bên trong.

Tại sao ta giấu? Thanh Sơn là mục tiêu. Tìm điểm yếu là nhiệm vụ. Tại sao ta...

Hắn tự cắt ngang ý nghĩ. Không phải lúc để phân tích bản thân. Chuyện này... sau.

Trường An tiếp tục báo cáo. Mỗi câu đều ngắn, chính xác, không thừa một chữ. Giọng đều, mắt tĩnh. Đây là kỹ năng, không phải cảm xúc.

— Bảy trưởng lão, quản bảy phong. Mạnh nhất là chưởng phong Kiếm Phong, Liễu Vô Danh, Chân Ý cảnh. Yếu nhất là Ngoại Vụ Đường, Ninh trưởng lão, Linh Hải tầng năm. Luật Đường có trưởng lão tên Cố Bách, tính cẩn thận, hay nghi ngờ. Lão ta nhìn ta lâu hơn bình thường khi thi tuyển.

— Nghi ngờ?

— Chưa chắc. Có thể chỉ là thói quen quan sát. Nhưng phải cẩn thận với lão.

Hàn Dạ ghi nhận, không bình luận. Hắn lật bản đồ, nhìn kỹ khu hậu sơn.

— Bí mật trấn tông.

— Hậu sơn có khu vực cấm, trận pháp bảo vệ nhiều lớp. Chưa vào được. Cần ít nhất Linh Hải mới có khả năng dò.

— Giáo chủ muốn thứ đó. Ngươi biết chuyện gì xảy ra nếu thất bại.

Trường An gật đầu. Hắn biết. Quỷ Vô Sinh không phạt bằng roi hay nhốt phòng tối. Ông ta phạt bằng cách quên. Quên ngươi tồn tại. Và trong Cửu U Cung, bị giáo chủ quên đồng nghĩa với biến mất.

— Ta sẽ tìm được.

— Nhanh lên.

Hàn Dạ đứng dậy, thu bản đồ. Bước ra cửa sổ, nhìn ra đêm tối.

— Trường An.

— Gì?

Hàn Dạ quay lại. Ánh mắt lạ. Không mỉa mai, không sắc. Có gì đó giống... đánh giá.

— Mới hai tuần mà mặt mày đã sáng hơn rồi. Ăn ngon ngủ kỹ à?

Trường An không đáp.

Hàn Dạ cười nhạt.

— Bọn chính đạo giỏi nuôi chó lắm. Cho ăn ngon, cho ngủ ấm, cho cái vỗ vai, là đổi chủ. Ngươi biết điều đó chứ?

— Ta biết ta là ai.

— Tốt. Vì ta cũng biết.

Hàn Dạ nghiêng đầu, giọng nhẹ hơn, nhưng mỗi chữ đều nặng.

— Ngươi là chó. Được nuôi để cắn người. Đừng quên.

Trường An nhìn Hàn Dạ. Không giận. Không đau. Câu này hắn nghe từ nhỏ. Quen rồi.

Quen rồi.

...Hay chưa?

— Còn gì không?

— Không. Lần liên lạc sau, mười lăm ngày nữa. Cùng chỗ, cùng giờ. Nếu có chuyện gấp, dùng ám hiệu: đặt viên sỏi trắng ở gốc cây tùng thứ ba tính từ cổng đông.

— Hiểu.

Hàn Dạ mở cửa hậu. Trước khi bước ra, quay lại lần nữa.

— À, Lục Thanh Sơn. Linh Hải tầng bảy, đúng không?

— Đúng.

— Tầng bảy. Hắn ta mạnh. Nhưng không phải vô địch.

Ánh mắt Hàn Dạ thoáng sắc.

— Giáo chủ nói: nếu cần, hắn ta sẽ chết. Ngươi chỉ cần cho ta biết khi nào và ở đâu.

Rồi hắn biến vào bóng đêm. Không tiếng bước chân. Hóa Hồn tầng hai, chuyên ám sát. Hàn Dạ biến mất như chưa từng tồn tại.

Trường An đứng trong phòng trống, một mình. Đèn dầu trên bàn nhấp nháy, bóng hắn lay lắt trên tường.

Hắn nhìn cái ghế Hàn Dạ vừa ngồi. Trên bàn còn vệt nước trà. Trong không khí còn thoang thoảng mùi thuốc lá rẻ tiền, thứ mùi quen thuộc của Cửu U Cung, của bóng tối, của thế giới hắn thuộc về.

Thế giới ta thuộc về.

Nhưng câu đó không vang chắc nịch như trước. Nó có vết nứt, nhỏ, gần như không thấy. Giống một tấm gương bị ném nhẹ, chưa vỡ nhưng đã có đường rạn.

"Nếu cần, hắn ta sẽ chết."

Lục Thanh Sơn. Người đặt tay lên vai hắn, nói "từ giờ đệ có nhà rồi". Người mang cơm lên phòng. Người nhìn hắn múa kiếm với ánh mắt thầy nhìn trò.

"Ngươi chỉ cần cho ta biết khi nào và ở đâu."

Trường An nhắm mắt. Mở ra. Mặt bình tĩnh.

Đây là nhiệm vụ. Hắn ta là mục tiêu. Nếu cần chết, hắn ta sẽ chết. Không quan trọng hắn ta tốt hay không.

Hắn bước ra cửa hậu. Đêm tối. Gió lạnh. Mùi rừng thông.

Chạy về.

· · ·

Đường về lâu hơn đường đi.

Không phải vì mệt. Mà vì Trường An chạy chậm hơn.

Hắn dừng lại ở khe suối giữa rừng. Nước chảy róc rách, trong vắt dưới ánh trăng non. Hắn ngồi xuống, vốc nước rửa mặt.

Lạnh. Tỉnh.

Nhìn xuống mặt nước. Bóng hắn phản chiếu: gương mặt thanh tú, đôi mắt đen. Bộ quần áo đen của Cửu U Cung ướt ở gấu vì sương đêm.

Hai tuần trước, bóng phản chiếu này lạnh tanh. Giờ... hắn không chắc.

Hắn nhớ lại buổi chiều hôm nay. Luyện kiếm xong, Thanh Sơn gọi hắn ở lại, dạy thêm hai chiêu nâng cao. "Đệ tiến bộ nhanh, đừng để phí." Thanh Sơn nói, giọng vui thật sự, không phải vui xã giao. Rồi trên đường về, Chu Minh chạy sang, kể chuyện bị phạt quét sân ba ngày vì đánh nhau với đệ tử ngoại môn khác. "Nhưng thằng kia đánh trước!" Hắn ta phân bua, mặt oan ức, rồi cười.

Và tối, trước khi hắn lẻn đi, Tiểu Vũ gõ cửa mang cam. "Sư huynh ăn cam nè, mùa này cam ngọt lắm!" Hắn nhận. Cô cười, chạy đi.

Thanh Sơn. Chu Minh. Tiểu Vũ.

Ba người. Không ai biết hắn là gì. Không ai biết đêm nay hắn ở đâu. Không ai biết hắn vừa báo cáo mọi thứ về họ cho kẻ thù.

Mọi thứ. Trừ điểm yếu của Thanh Sơn.

Ta vừa nói dối Hàn Dạ. Giấu điểm yếu của Thanh Sơn. Tại sao?

Vì... cần thêm thời gian đánh giá? Vì chưa chắc chắn? Vì...

Vì ta không muốn hắn ta chết?

Ý nghĩ đó lóe lên, sắc, đau. Trường An lập tức đè xuống.

Không. Đó không phải lý do. Ta chỉ cần thêm thời gian. Thanh Sơn còn giá trị lợi dụng. Giết hắn ta bây giờ là lãng phí. Đó là lý do.

Đó là lý do duy nhất.

Hắn đứng dậy. Nước chảy qua ngón tay, lạnh, rồi ấm dần vì thân nhiệt.

Đi về. Trước khi trời sáng.

· · ·

Trường An leo lên mái, vào phòng qua cửa sổ. Nhẹ. Sạch. Không dấu vết.

Hắn đứng trong phòng tối, lắng nghe. Tiếng thở đều từ phòng bên. Tiếng gió ngoài cửa sổ. Không có gì bất thường. Không ai biết hắn đã đi.

Thay quần áo. Bộ đen gấp gọn, nhét vào túi vải, giấu dưới đáy tủ, dưới lớp quần áo cũ. Kiểm tra: không có bùn trên sàn, không có lá cây mắc trên tóc, không có mùi lạ trên người. Mười năm huấn luyện dạy hắn: dấu vết nhỏ nhất có thể giết người.

Rửa tay. Rửa mặt. Nước lạnh.

Nằm xuống giường.

Trời sắp sáng. Ánh trời rạng đông lờ mờ qua cửa sổ, nhuộm phòng một lớp xám bạc.

Trên bàn, có thứ gì đó.

Trường An ngồi dậy, nhìn kỹ.

Một gói vải nhỏ, buộc bằng dây đỏ. Bên cạnh là mẩu giấy, chữ viết nguệch ngoạc, tròn vo.

"Tạ sư huynh, muội để bánh ở đây vì huynh không có nhà. Mai ăn sáng nha! — Tiểu Vũ"

Trường An nhìn gói bánh. Rồi nhìn mẩu giấy. Rồi nhìn gói bánh lại.

Cô bé đến lúc hắn không có. Để bánh. Viết giấy. Rồi đi.

"Vì huynh không có nhà."

Sáu chữ. Đơn giản. Không tính toán, không mục đích, không ẩn ý. Cô để bánh vì hắn không có nhà. Vậy thôi.

Hắn gấp mẩu giấy lại, đọc lần nữa. Chữ viết tròn, nét bút mạnh, có chỗ bị lem mực. Cô bé chắc viết nhanh, viết bằng tay trái nữa, vì nét nghiêng sai hướng.

Cô viết xong, để bánh, rồi đi. Không chờ. Không cần biết ta có ăn không. Chỉ để lại, vì muốn.

Trường An cầm gói bánh lên. Mở. Bên trong là hai cái bánh nếp, giống lần trước, vẫn méo, vẫn dính. Đã nguội.

Hắn ngồi trên giường, cầm cái bánh nguội trong tay.

Vừa nãy, hắn vừa từ nơi một gã gọi hắn là "con chó" về. Vừa nãy, hắn vừa nghe tin người sẵn sàng giết Thanh Sơn. Vừa nãy, hắn vừa nói dối người cùng phe để bảo vệ mục tiêu.

Và trên bàn là gói bánh của một cô bé mười lăm tuổi, để lại "vì huynh không có nhà".

Trường An cắn cái bánh. Nguội. Nếp hơi cứng. Đậu đỏ vẫn ngọt.

Hắn ăn chậm. Rất chậm. Nhai kỹ hơn cần thiết.

Bên ngoài, trời sáng dần. Tiếng chim hót đầu tiên vang trong rừng tùng. Kiếm Phong thức giấc.

Trường An ăn hết cái bánh thứ nhất. Rồi cái thứ hai.

Gấp mẩu giấy của Tiểu Vũ lại, nhỏ, vuông. Nhét vào khe giữa hai tấm ván sàn dưới giường.

Không có lý do giữ lại. Chỉ là... chưa vứt.

Hắn nằm xuống. Nhắm mắt. Còn nửa canh giờ trước khi phải dậy luyện công.

Nhưng không ngủ được.

Trong đầu, hai giọng nói đan xen.

"Ngươi là chó. Được nuôi để cắn người."

"Vì huynh không có nhà."

Trường An nằm im, mắt nhắm, tay phải nắm chặt dưới chăn.

Bên ngoài, nắng sớm chiếu qua cửa sổ, rơi đúng lên cái đĩa trống trên bàn.

Đĩa từ tối qua. Đã rửa sạch. Vẫn nằm đó.

Cạnh nó, gói vải đã mở, dây đỏ cuộn gọn.

Và mùi đậu đỏ, rất nhẹ, vẫn còn trong phòng.

Ch.4/5
2.598 tu