Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 9: Ánh Sáng Nhỏ
Chương 9

Ánh Sáng Nhỏ

— Tạ sư huynh! Huynh có rảnh không?

Trường An đang ngồi dưới hiên Kiếm Phong đọc kiếm phổ thì Tiểu Vũ xuất hiện. Tóc đuôi ngựa xộc xệch, áo dính bùn ở gấu, mặt đỏ bừng vì chạy — hoặc vì xấu hổ. Có lẽ cả hai.

— Có chuyện gì?

— Muội bị sư phụ phạt... đi hái dược liệu ở vườn Dược Phong. Hai giỏ đầy trước chiều tối.

Cô cúi đầu, miệng bĩu. Mắt liếc sang, dò xét phản ứng.

— Phạt vì sao?

— Vì... lười luyện công. Ba ngày liền trốn buổi sáng.

Ba ngày trốn luyện công. Khai Mạch tầng tám, tư chất tốt, lười. Nhân vật không thay đổi.

— Vậy muội đi hái đi.

— Nhưng hai giỏ! Vườn Dược Phong lớn lắm! Muội không biết cây nào hái cây nào!

— Hỏi đệ tử Dược Phong.

— Bọn họ bận! Và bọn họ hay cười muội!

Trường An nhìn cô. Mắt to, tròn, sáng, có vẻ oan ức giả tạo nhưng lại rất chân thành. Cô không biết diễn. Hoặc đúng hơn — cô diễn dở đến mức ai cũng thấy, và điều đó lại trở thành thật.

Hắn tính từ chối. Nên từ chối. Không có lý do hợp lý để đi hái thuốc với tiểu sư muội — mất thời gian, không phục vụ nhiệm vụ, không thu thập được thông tin gì.

Nhưng hắn nghĩ thêm nửa nhịp: nếu từ chối, cô sẽ nhờ người khác. Hoặc buồn. Cô thuộc kiểu người buồn thì cả Kiếm Phong biết. Và hắn — đệ tử mới, cần xây dựng hình ảnh hòa đồng — nếu từ chối tiểu sư muội trước mặt người khác sẽ gây chú ý.

Lý do hợp lý. Đi để giữ vỏ bọc.

— Được. Đi thôi.

Tiểu Vũ sáng mắt, cười tươi đến mức Trường An phải quay đi.

Cô cười dễ quá. Giống đứa trẻ chưa biết sợ.

· · ·

Vườn dược liệu Dược Phong nằm ở sườn đông Thanh Vân Sơn, nơi ánh nắng chiều tràn qua khe núi, ấm vừa đủ cho các loại cỏ dược. Hàng trăm luống chạy dài theo bậc thang, xanh mướt, mỗi luống một loại — bạch chỉ trắng tinh, hoàng cầm vàng nhạt, đương quy lá xẻ, cam thảo rễ dày. Mùi thảo dược trộn lẫn trong gió chiều, nồng, ấm, hơi đắng.

Tiểu Vũ đặt hai cái giỏ tre xuống đất, nhìn quanh, chống hông.

— Sư phụ nói hái bạch chỉ, hoàng cầm, và... cái gì nữa nhỉ... muội quên rồi.

— Đương quy?

— Đó! Đương quy! Huynh biết cả?

— Cơ bản. Đọc sách.

Trường An biết nhiều hơn "cơ bản". Cửu U Cung dạy dược lý — không phải để chữa bệnh, mà để đầu độc. Hắn phân biệt được hơn trăm loại dược liệu, biết loại nào giải độc, loại nào có thể pha thành chất gây mê, chất gây chết chậm, chất xóa ký ức. Nhưng ở đây, hắn chỉ là đệ tử Kiếm Phong "đọc sách".

Hai người bắt đầu hái. Trường An nhanh, gọn, chính xác — cắt đúng phần, đúng góc, không làm hỏng rễ. Tiểu Vũ chậm hơn, vụng hơn, và nói không ngừng.

— Huynh biết không, sư phụ muội dạo này khó tính lắm. Mới tuần trước bắt muội chép Dược Điển ba mươi trang vì muội nhầm bạch truật với bạch chỉ. Ai mà phân biệt được! Trắng hết!

— Bạch truật lá to hơn, gân lá nổi rõ. Bạch chỉ lá nhỏ, mỏng, mùi hăng hơn.

— ...Huynh đọc sách nhiều quá.

— Ừ.

— Huynh lúc nào cũng đọc sách. Hoặc luyện kiếm. Hoặc ngồi một mình. Huynh không bao giờ rảnh à?

— Bây giờ ta đang hái thuốc với muội.

Tiểu Vũ cười. Trường An cắt thêm một nhánh hoàng cầm, bỏ vào giỏ.

Cô nói tiếp. Về sư phụ khó tính, về đệ tử Dược Phong hay trêu cô, về con mèo hoang hay nằm trước cửa phòng cô, về bánh nếp đậu đỏ mẻ mới cô làm bị cháy đáy nồi, về Chu Minh bị phạt quét sân lại vì chửi tục trước mặt trưởng lão.

Trường An im lặng nghe. Tay hái thuốc, đầu chạy song song.

Dòng thứ nhất, quen thuộc: Tiểu Vũ, mười lăm tuổi, Khai Mạch tầng tám. Con trưởng lão Ninh — trưởng lão Ngoại Vụ Đường, Linh Hải tầng năm, yếu nhất trong bảy trưởng lão. Cô không có giá trị chiến lược cao. Không biết bí mật tông môn. Không có thông tin quan trọng.

Dòng thứ hai, lạ hơn: Cô nói nhiều. Nhưng ta không thấy phiền.

Ý nghĩ đó — "không thấy phiền" — nhẹ, tự nhiên, không qua bộ lọc. Trường An nhận ra và dừng lại một nhịp.

Không thấy phiền. Khi nào ta bắt đầu không thấy phiền?

Trong Cửu U Cung, hắn không bao giờ nghe ai nói lâu quá mười câu mà không tìm cách cắt ngang hoặc rời đi. Nói nhiều là yếu điểm. Người nói nhiều lộ thông tin. Hắn được dạy: nghe, ghi nhận, lợi dụng, rồi đi.

Nhưng hắn đang ngồi đây, nghe Tiểu Vũ kể chuyện con mèo hoang, và không muốn đi.

Vì giữ vỏ bọc. Chỉ vì giữ vỏ bọc.

Hắn nhắc mình. Nhưng câu nhắc đến chậm hơn mọi khi.

· · ·

Nắng chiều dịu dần. Giỏ thứ nhất gần đầy. Tiểu Vũ ngồi bệt xuống bờ luống, chân duỗi, mồ hôi lấm tấm trên trán.

— Mệt quá. Muội ghét hái thuốc.

— Thì đừng trốn luyện công.

— Huynh nói giống sư phụ muội!

Cô bĩu môi, rồi im lặng. Trường An cắt thêm vài nhánh đương quy, bỏ vào giỏ hai. Im lặng kéo dài — lạ, vì Tiểu Vũ hiếm khi im lặng quá mười nhịp thở.

Hắn quay lại nhìn.

Cô đang nhìn hắn. Không phải nhìn thoáng, mà nhìn thẳng, mắt to, sáng, có gì đó khác — không phải tò mò, không phải hào hứng. Sâu hơn. Kiểu nhìn của người đang cố hiểu điều gì đó mà mình chưa có từ để gọi tên.

— Sư huynh.

— Gì?

— Huynh có vui không?

Câu hỏi đơn giản. Bốn chữ. Nhưng cách cô hỏi — giọng nhẹ, không hào hứng, không đùa — khiến Trường An dừng tay.

— Sao hỏi vậy?

Tiểu Vũ nghiêng đầu, suy nghĩ. Rồi nói, chậm, từng chữ, như đang lựa lời.

— Huynh hay cười. Cười với Chu Minh, cười khi luyện kiếm, cười khi muội mang bánh đến. Nhưng...

Cô dừng. Nhìn xuống, ngón tay vặn cỏ.

— Mắt huynh không cười.

Im lặng.

Gió chiều thổi qua vườn dược liệu, mang theo mùi bạch chỉ hăng nhẹ. Nắng xiên qua khe núi, đổ bóng dài trên luống thuốc.

Trường An đứng im.

Bên trong, hai dòng suy nghĩ va nhau.

Dòng thứ nhất, sắc, gấp: Cô nhìn thấy. Cô nhận ra mặt nạ. Nguy hiểm. Phải xử lý — cười thuyết phục hơn, diễn sâu hơn, hoặc tạo khoảng cách để cô không quan sát quá kỹ.

Dòng thứ hai, chậm, nhẹ, đau: Cô nhìn thấy. Không ai từng nhìn thấy. Mười năm diễn, không ai nói "mắt ngươi không cười". Quỷ Vô Sinh không thấy. Hàn Dạ không thấy. Thanh Sơn không thấy. Một cô bé mười lăm tuổi... thấy.

Cô bé này... nguy hiểm theo cách khác.

Không phải nguy hiểm kiểu Cố Bách — dò xét, phân tích, tìm kẽ hở logic. Nguy hiểm kiểu... nhìn thấy thứ hắn giấu. Không phải bí mật. Mà là sự cô đơn.

Trường An cười. Nụ cười đúng mức — ấm, nhẹ, hơi bối rối.

— Muội nghĩ nhiều quá.

Tiểu Vũ nhìn hắn. Mắt cô không thay đổi. Không tin, không nghi, chỉ... buồn nhẹ. Kiểu buồn của người biết mình đúng nhưng không thể làm gì.

— Có lẽ.

Cô nói, rồi đứng dậy, phủi bụi, cầm giỏ. Trở lại bình thường — nhanh đến bất ngờ.

— Hái tiếp thôi! Còn nửa giỏ nữa!

Trường An nhìn cô đi trước, tóc đuôi ngựa lắc lư giữa hàng luống dược liệu. Lưng nhỏ, vai hẹp, bước chân nhảy nhót.

Cô không hỏi thêm. Không ép. Không đào sâu.

Cô hỏi một câu, nghe ta trả lời, biết ta nói dối, rồi... thôi.

Không phải vì cô không quan tâm. Mà vì cô hiểu: ép thì ta sẽ đóng lại. Cô để cửa mở, chờ ta tự bước qua khi sẵn sàng.

Mười lăm tuổi mà hiểu chuyện như vậy?

Hay chỉ là... cô tốt?

Trường An cầm giỏ, đi theo. Không nói gì thêm.

· · ·

Nắng gần tắt khi hai người hái xong. Hai giỏ đầy, nặng, Trường An xách cả hai vì Tiểu Vũ than mỏi tay.

Đường từ vườn Dược Phong về Kiếm Phong qua một con dốc nhỏ, hai bên là bụi cỏ dại. Hoa dại mọc lẫn trong cỏ — loại hoa nhỏ, năm cánh, trắng pha tím nhạt, không tên, không ai trồng. Mọc tự nhiên giữa đá và đất.

Tiểu Vũ dừng lại, cúi xuống ngắt một nhánh. Xoay xoay trong tay, nhìn.

— Sư huynh.

— Gì?

Cô quay lại, đưa nhánh hoa ra trước mặt Trường An. Năm cánh nhỏ, trắng tím, mỏng manh.

— Cho sư huynh vui hơn!

Giọng cô tươi, nhẹ, không tính toán. Cho hoa vì muốn huynh vui. Vậy thôi. Không có lý do thứ hai.

Trường An nhìn nhánh hoa. Rồi nhìn cô. Rồi nhìn nhánh hoa lại.

Ta không biết làm gì với thứ này.

Trong Cửu U Cung, không có hoa. Chỉ có đá đen và bóng tối. Không ai cho ai hoa. Không ai cho ai bất cứ thứ gì mà không đòi lại.

Hắn đưa tay nhận. Ngón tay chạm cánh hoa — mỏng, mềm, hơi ướt sương chiều.

— ...Cảm ơn.

Tiểu Vũ cười, quay đi, chạy trước. "Muội về trước nộp giỏ! Huynh xách giúp muội nha!"

Trường An đứng lại trên dốc, hai tay xách giỏ dược liệu, một nhánh hoa dại kẹp giữa ngón tay.

Nắng chiều tắt hẳn. Bầu trời chuyển từ cam sang tím. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ dại và đất ẩm.

Hắn nhìn nhánh hoa. Nhỏ. Mỏng. Sẽ héo trong vài ngày.

Vứt đi. Không có giá trị. Không phục vụ nhiệm vụ. Không phải thông tin. Không phải vũ khí. Không phải gì cả.

Hắn không vứt.

Kẹp nhánh hoa vào vạt áo, cầm hai giỏ, đi về.

· · ·

Đêm. Phòng riêng.

Trường An ngồi trên giường, đèn dầu trên bàn. Ánh sáng vàng nhảy múa trên tường đá.

Trên bàn, cạnh đèn dầu, nhánh hoa dại nằm trên một mảnh vải. Năm cánh trắng tím, đã hơi héo rũ vì thiếu nước. Nhưng vẫn còn.

Trường An nhìn nó.

"Huynh hay cười, nhưng mắt huynh không cười."

Câu đó vang trong đầu, không chịu tắt. Giống tiếng chuông Luật Đường — vang đều, vang mãi, ngấm vào từng kẽ đá.

Mười năm ta luyện cách cười. Cười khi vui, cười khi buồn, cười khi sợ, cười khi ghét. Cười đúng mức, đúng lúc, đúng người. Quỷ Vô Sinh nói: "Nụ cười là vũ khí mạnh nhất. Người ta giết kẻ chúng ghét, nhưng không giết kẻ chúng thích. Cười cho chúng thích ngươi."

Ta cười hoàn hảo. Tất cả mọi người đều nghĩ ta vui. Thanh Sơn nghĩ ta vui. Chu Minh nghĩ ta vui. Đệ tử Kiếm Phong nghĩ ta vui.

Một cô bé mười lăm tuổi nhìn mắt ta và nói: "Không."

Cô không giỏi hơn Quỷ Vô Sinh. Không tinh hơn Hàn Dạ. Không sắc hơn Cố Bách.

Cô chỉ... nhìn. Nhìn bằng mắt của người quan tâm. Không phải soi mói, không phải phân tích. Nhìn vì muốn hiểu. Và vì muốn hiểu, cô thấy.

Đó là thứ mà ta không được huấn luyện để đối phó: người quan tâm thật sự.

Kẻ thù, ta biết cách xử lý. Người nghi ngờ, ta biết cách qua mặt. Nhưng người tốt — người tốt thật sự, tốt không lý do, tốt vì muốn — ta không biết.

Ta không biết làm gì với nhánh hoa.

Ta cũng không biết làm gì với cô bé đã cho ta nhánh hoa.

Hắn với tay tắt đèn. Bóng tối tràn vào phòng. Chỉ còn ánh trăng lọt qua cửa sổ, nhạt, lạnh, rơi đúng lên mặt bàn.

Rơi lên nhánh hoa.

Trắng tím, mỏng manh, hơi héo. Nằm trên mảnh vải, giữa phòng của một nội gián Ma giáo, trong tông môn chính đạo, dưới ánh trăng.

Trường An nằm xuống. Nhắm mắt.

Không vứt nhánh hoa.

Không biết tại sao.

Hoặc biết, nhưng không dám nghĩ.

Ch.9/10
2.138 từ