Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 94: Chương 94: Con Chó Cắn Chủ
Chương 94

Chương 94: Con Chó Cắn Chủ

Rừng chân núi Thanh Vân. Canh ba.

Tín hiệu đến lúc chiều, khi Trường An kiểm tra hốc đá hậu sơn theo thói quen. Viên sỏi đen rung nhẹ trong tay, ba lần, ngắn, dài, ngắn. Mã triệu tập khẩn.

Hàn Dạ không dùng mã này bốn tháng rồi. Lần cuối là trước trận tập kích Dược Phong, khi Ma giáo cần xác nhận bố trí phòng thủ phía nam.

Bốn tháng. Và bây giờ là mã khẩn.

Hoặc hắn biết chuyện sỏi đen bị Thanh Sơn tìm thấy. Hoặc chuyện lớn hơn.

Trường An thay áo đen, buộc kiếm sau lưng, ức chế linh lực xuống mức thấp nhất. Leo cửa sổ, tránh tuyến tuần tra nam (hắn viết lịch, hắn biết ca nào đi đâu), lướt qua hậu sơn, vượt kết giới tây bắc ở điểm yếu thứ ba, chỗ hai mạch linh lực giao nhau tạo ra vùng chết dài nửa trượng.

Rừng thông. Đêm không trăng, gió mang mùi nhựa cây và đất ẩm. Côn trùng kêu đều trong bụi rậm, tiếng con gì đó chạy qua lá khô. Trường An đi nhanh, không đèn, không dấu vết, kiểu di chuyển mà mười năm luyện tập đã khắc vào cơ thể.

Hẻm đá dưới chân vách tây. Chỗ gặp cũ, nơi hai tảng đá lớn nghiêng vào nhau tạo thành khe hẹp, chỉ vừa một người đứng, âm thanh bị hút vào vách đá không truyền ra ngoài.

Hàn Dạ đã ở đó.

Đứng trong bóng tối, lưng tựa đá, tay khoanh trước ngực. Gầy hơn lần gặp trước, gò má nhô cao dưới ánh sao lọt qua khe đá, đôi mắt hẹp lấp lánh kiểu con rắn nhìn mồi trong đêm. Áo đen, tóc đen, cả người chìm trong tối, chỉ nổi bật khuôn mặt nhọn và bàn tay trái thiếu ngón út đặt trên cánh tay phải.

Không mỉa mai. Không cười.

Lạ.

Hàn Dạ luôn mỉa mai trước. Luôn cười trước. Hắn dùng nụ cười như dao, rạch một nhát trước khi nói chuyện nghiêm. Tối nay không cười.

Tệ rồi.

– Lâu quá.

Giọng Hàn Dạ khô, trầm, không mỉa mai, không kéo dài cuối câu kiểu thường ngày. Hai chữ rơi xuống như đá ném vào giếng sâu.

– Đường xa, ta phải tránh ca tuần tra mới.

– Ngươi viết lịch tuần tra. Ngươi muốn đến nhanh thì đến nhanh. Đừng diễn với ta.

Im lặng. Gió thổi qua khe đá, lạnh, mang theo mùi rêu ẩm từ vách núi phía sau.

Hàn Dạ bước ra khỏi bóng tối, gần hơn. Khoảng cách hai bước. Ánh sao chiếu rõ hơn, và Trường An nhìn thấy cái mà bóng tối giấu: quầng thâm dưới mắt Hàn Dạ sâu hơn bình thường, nếp nhăn giữa trán chưa từng có, kiểu nếp nhăn mà người sống trong sợ hãi kéo dài mới sinh ra.

Hắn sợ. Hàn Dạ đang sợ.

Hàn Dạ, kẻ cười khi giết người, kẻ không nhấp nháy mắt khi cắt cổ tay liên lạc viên bị bắt để diệt khẩu, kẻ bị Quỷ Vô Sinh chặt ngón út mà chỉ cười nói "đệ tử xin lỗi"... đang sợ.

Nghĩa là chuyện này từ giáo chủ.

– Giáo chủ nhận được tin.

Hàn Dạ nói thẳng, không vòng vo, kiểu nói của người không còn thời gian để mỉa mai.

– Ngươi phá hoại hai nhiệm vụ liên tiếp. Bản đồ giả. Tin sai.

– Bản đồ không giả. Chỉ là nguồn tin khác chính xác hơn.

Câu trả lời đã chuẩn bị từ lâu, từ ngày Phương Hạc rơi xuống vực mà bản đồ kết giới hắn giao bị chứng minh thiếu ba nút. Giọng bình, logic, kiểu logic mà mười năm huấn luyện đã mài nhẵn.

Hàn Dạ nhìn hắn. Lâu.

– Đừng coi ta là ngốc.

Bước gần hơn. Một bước. Khoảng cách một cánh tay, gần đến mức Trường An ngửi được mùi thuốc độc trên áo Hàn Dạ, mùi cay nhẹ, kiểu mùi mà hắn nhận ra từ năm tám tuổi, khi Hàn Dạ lần đầu dạy hắn cách tẩm độc vào vải.

– Ta theo dõi ngươi mười năm. Ta biết ngươi nói thật kiểu nào, nói dối kiểu nào. Biết ngươi tránh nhìn mắt khi giấu chuyện, biết ngươi hay chạm cổ tay trái khi căng thẳng.

Trường An buông tay phải ra khỏi cổ tay trái. Chậm, vô thức, kiểu phản xạ bị bắt quả tang.

Hàn Dạ cười. Lần đầu tối nay, nhưng không phải nụ cười mỉa mai quen thuộc. Nụ cười mỏng, lạnh, kiểu cười của kẻ xác nhận điều đã biết.

– Bản đồ giả. Ngươi vẽ thiếu ba nút có chủ đích. Tin sai về di chuyển Dược Phong, khiến đội tập kích mất lợi thế bất ngờ. Hai lần liên tiếp, cùng kiểu: sai vừa đủ để thất bại nhưng không đủ lộ liễu để buộc tội.

Im lặng. Gió thổi mạnh hơn qua khe đá, tiếng rít nhỏ, kiểu rít mà rừng đêm hay có.

Hắn biết. Không phải nghi, biết. Hàn Dạ không cần bằng chứng, hắn chỉ cần nhìn pattern. Mười năm theo dõi, hắn hiểu ta rõ hơn ta hiểu mình.

– Giáo chủ cho ngươi cơ hội cuối.

Hàn Dạ rút tay từ trong áo, đặt lên vách đá cạnh đầu Trường An. Không chạm, nhưng gần đến mức ngón tay gầy gần như phớt qua tóc hắn. Tư thế chặn đường, kiểu tư thế mà Hàn Dạ dùng khi muốn ai đó hiểu: ngươi không có chỗ chạy.

– Giao vị trí kết giới lõi Thanh Vân. Nút thứ bảy. Cái mà bản đồ Phương Hạc không có.

– Nút thứ bảy nằm trong khu cấm, chỉ trưởng lão và chưởng môn mới được vào. Ta là phó quản, không đủ quyền.

– Thì tìm cách có đủ quyền.

Giọng Hàn Dạ phẳng lặng như mặt nước đọng, kiểu phẳng mà bên dưới là vực sâu.

– Ngươi có một tháng.

– Một tháng không đủ.

Hàn Dạ nghiêng đầu. Chậm. Mắt nheo lại, ánh sao phản chiếu trong đồng tử hẹp, lấp lánh lạnh.

– Không đủ?

Ngừng.

– Hay không muốn?

Im lặng giữa hai người nặng hơn đá núi. Trường An đứng thẳng, lưng tựa vách đá phía sau, mắt nhìn thẳng vào Hàn Dạ. Không tránh. Mười năm huấn luyện dạy hắn: khi bị dồn, không bao giờ tránh mắt, vì tránh là thú nhận.

– Không đủ. Khu cấm có bốn lớp cấm chế. Trưởng lão luân phiên canh giữ. Cố Bách vừa tăng cường giám sát sau trận tập kích. Ta cần thời gian.

– Cố Bách.

Hàn Dạ nhắc lại tên, giọng nhẹ, kiểu nhẹ mà dao cũng nhẹ trước khi cắt.

– Ngươi nhắc Cố Bách nhiều quá. Ba báo cáo gần nhất, lần nào cũng "Cố Bách nghi ngờ", "Cố Bách theo dõi", "Cố Bách siết chặt." Ta hỏi thật: ngươi sợ Cố Bách, hay ngươi dùng Cố Bách làm cớ?

Hắn sắc. Luôn sắc. Mười năm theo dõi không phải uổng phí.

Nhưng hắn không biết thứ tệ hơn Cố Bách.

Hắn không biết Thanh Sơn đã nhấc ván sàn.

– Ta sợ bị lộ. Lộ thì chết. Chết thì giáo chủ mất con cờ ở Thanh Vân.

– Ngươi lo cho giáo chủ hay lo cho mình?

– Cả hai. Nếu ta chết, ai giao nút thứ bảy?

Hàn Dạ nhìn hắn. Im lặng kéo dài, kiểu im lặng mà kẻ giám sát dùng để đọc biểu cảm, đọc hơi thở, đọc mọi dấu hiệu mà lời nói giấu. Trường An giữ mặt bình, hơi thở đều, tay buông hai bên, không chạm cổ tay.

Đừng chạm cổ tay. Đừng nhìn xuống. Đừng nuốt nước bọt.

Hắn đang đọc ngươi. Như hắn đọc ngươi mỗi lần gặp suốt mười năm.

Hàn Dạ bước lùi. Một bước.

– Trường An.

Giọng thay đổi. Không lạnh nữa, nhưng cũng không ấm. Kiểu giọng trần trụi, giọng mà Hàn Dạ chỉ dùng khi nói thật, rất hiếm, ba lần trong mười năm, mỗi lần đều trước một cái chết.

– Ta nuôi ngươi từ năm tám tuổi. Dạy ngươi cầm dao, dạy ngươi tẩm độc, dạy ngươi đọc người. Mười năm. Ngươi là tác phẩm của ta, trước khi là tác phẩm của giáo chủ.

Ngừng. Mắt hẹp nhìn Trường An, lần này không như rắn nhìn mồi, mà như người nhìn thứ gì đó đang hư, đang nứt, đang chảy ra khỏi khuôn mà hắn mất mười năm đúc.

– Con chó cắn chủ thì chỉ có một kết cục.

Trường An không nói.

Con chó.

Hắn gọi ta là con chó từ năm mười tuổi. Lúc đầu ta ghét. Rồi quen. Rồi không còn cảm giác gì. "Con chó" là danh xưng chính xác nhất cho thứ ta là: nuôi để cắn, huấn luyện để vâng lời, giá trị nằm ở nanh không nằm ở lòng.

Nhưng chó cũng có lúc quay đầu.

Và Hàn Dạ biết điều đó. Hắn không chỉ sợ giáo chủ phạt, hắn sợ mất mười năm công sức. Mất "tác phẩm." Mất thứ duy nhất chứng minh hắn có giá trị.

Hàn Dạ rút từ trong ống tay áo ra một vật nhỏ, đỏ tối, dài bằng ngón tay cái, bề mặt ướt nhẹ như vừa ngâm trong máu. Tín vật máu, loại dùng một lần, khi bẻ sẽ phóng ra tín hiệu mà chỉ Hoàn Hồn tầng trở lên mới nhận được, trong phạm vi ba trăm dặm.

Ném xuống đất trước chân Trường An. Tiếng gốm chạm đá nhẹ khô, vang trong khe hẹp.

– Một tháng. Giao nút thứ bảy, hoặc bẻ tín vật này để gọi ta đến nhận.

– Nhận gì?

Hàn Dạ cười. Nụ cười mỏng, quen thuộc, nhưng lần này không chạm đến mắt.

– Nhận thủ cấp ngươi.

Im lặng.

– Và nếu một tháng sau ta không nhận được, người tiếp theo đến sẽ không phải ta.

Bước lùi vào bóng tối. Khuôn mặt nhọn chìm dần, chỉ còn giọng nói vọng ra từ khe đá.

– Sẽ là Lý Cửu Nương.

Tên đó rơi vào đêm tối như viên đá rơi xuống giếng cạn, va đáy, vang rền.

Lý Cửu Nương.

Hoàn Hồn hậu kỳ. Sát thủ hạng nhất Cửu U Cung, chuyên diệt phản đồ. Người mà Quỷ Vô Sinh dùng khi muốn ai đó không chỉ chết mà biến mất hoàn toàn, kể cả xương, kể cả dấu vết linh lực, kể cả ký ức của những kẻ từng quen.

Lý Cửu Nương giết Liên Hoành năm ngoái. Liên Hoành, nội gián Ma giáo ở Huyền Thiên Các, Hoàn Hồn trung kỳ, phản bội sau hai mươi năm trà trộn. Cửu Nương mất ba ngày. Khi Huyền Thiên Các tìm thấy, chỉ còn tàn tro trong lò luyện đan, kiểu tàn tro mà không ai nhận ra từng là người.

Tiếng bước chân Hàn Dạ xa dần, nhẹ, nhanh, rồi mất hẳn trong rừng đêm. Côn trùng kêu lại. Gió thổi qua khe đá, lạnh hơn, mang theo mùi sương và mùi đất mục.

Trường An cúi xuống. Nhặt tín vật máu. Nhỏ, nặng hơn vẻ ngoài, bề mặt ẩm dính trên da tay, mùi tanh nhẹ, mùi máu cũ trộn bột gốm. Cho vào túi vải bên hông, buộc chặt.

Đứng trong khe đá. Im. Lưng tựa vách đá lạnh, đầu ngả ra sau, mắt nhìn lên trời qua khe hẹp giữa hai tảng đá. Vài ngôi sao lấp lánh, xa, thờ ơ.

Một tháng.

Tay trái: Ma giáo muốn giết ta. Giáo chủ nghi ngờ, Hàn Dạ xác nhận, Lý Cửu Nương đang chờ.

Tay phải: Thanh Sơn biết ta là nội gián. Không nói, nhưng biết. Cố Bách đang thu thập bằng chứng. Một tháng nữa, có thể đủ.

Hai bên cùng siết. Một bên muốn ta giao kết giới lõi. Một bên muốn ta tự thú. Cả hai đều dẫn đến cùng một chỗ.

Chết.

Gió thổi mạnh hơn, rừng thông rì rào, tiếng cành khô va nhau lắc rắc. Trường An đứng yên, tay phải trong túi áo nắm tín vật máu, tay trái buông bên hông, ngón tay lạnh cóng.

Nhưng ta không chạy.

Không phải vì dũng cảm. Mà vì không có chỗ nào để chạy nữa. Chạy khỏi Ma giáo, Lý Cửu Nương đuổi. Chạy khỏi Thanh Vân, Cố Bách truy. Chạy đi đâu cũng là chó hoang, và chó hoang chết nhanh hơn chó nhà.

Vậy thì ở lại. Ở lại và đếm ngược.

Một tháng.

Bước ra khỏi khe đá. Đi ngược đường cũ, qua rừng thông, qua vùng chết kết giới, về hậu sơn Thanh Vân. Nhanh, nhẹ, không dấu vết, kiểu di chuyển mà mười năm huấn luyện đã biến thành bản năng.

Đến chân vách đá hậu sơn, dừng lại.

Nhìn lên. Kiếm Phong trong đêm tối, vài ánh đèn vàng nhỏ ở hành lang, bóng ca tuần tra di chuyển chậm dọc lan can phía nam. Phòng Thanh Sơn tối đèn, đã ngủ, hoặc đang ngồi trong bóng tối như hắn vẫn ngồi khi suy nghĩ nặng. Phòng Tiểu Vũ ở Dược Phong, cách đây hai dãy núi, chắc đã ngủ, chắc đang mơ thứ gì đó không liên quan đến sỏi đen hay mật mã hay con chó cắn chủ.

Tiểu Vũ.

Nếu Lý Cửu Nương đến, cô ấy sẽ ở đâu? Cửu Nương giết sạch, không chừa nhân chứng. Ai gần nội gián đều là "liên đới." Thanh Sơn. Tiểu Vũ. Lâm Dật. Hoàng Thiên Phong.

Mọi người mà ta chạm vào đều thành mục tiêu.

Tay phải nắm chặt tín vật máu trong túi vải. Cứng, lạnh, mùi máu cũ xuyên qua vải thấm lên da.

Cười.

Nhẹ, khẽ, kiểu cười mà không phải cười, chỉ là khoé miệng kéo lên rồi rơi xuống, kiểu co cơ vô thức của người nhận ra tình huống đã vượt quá khả năng xử lý. Lần đầu tiên Trường An cười thật. Không phải cười diễn cho ai đó an tâm, không phải cười xã giao, không phải cười mỉa mai bắt chước Hàn Dạ. Cười vì không còn gì để làm ngoài cười.

Mười năm Ma giáo dạy ta hai mươi ba cách đối phó khi bị phát hiện.

Không cách nào dạy ta đối phó khi cả hai bên đều muốn ta chết.

Và cũng không cách nào dạy ta đối phó khi người duy nhất có thể giúp ta... là người mà ta phản bội.

Leo vách đá, vào cửa sổ, đóng lại. Phòng tối, mùi gỗ cũ, mùi đèn dầu tắt. Giường, bàn, hòm kiếm mộc, sổ tuần tra. Tất cả đúng chỗ, tất cả bình thường.

Ngồi trên giường. Rút tín vật máu ra, đặt trên lòng bàn tay. Đỏ tối, nhỏ, bề mặt khô dần trong không khí đêm, mùi tanh nhạt đi. Thứ này có thể gọi Hàn Dạ đến trong một canh giờ. Cũng có thể gọi cái chết đến trong một canh giờ.

Mở hòm kiếm mộc. Bên dưới lớp kiếm gỗ luyện tập, có một ngăn nhỏ mà hắn đục thêm tháng trước. Đặt tín vật máu vào, đậy lại, đặt kiếm gỗ lên trên.

Nằm xuống. Mắt mở, nhìn trần phòng tối, dầm gỗ cũ, mạng nhện góc trái.

Một tháng. Ba mươi ngày. Bảy trăm hai mươi canh giờ.

Giao nút thứ bảy: Thanh Vân mất kết giới, Ma giáo tấn công, hàng trăm người chết. Thanh Sơn chết. Tiểu Vũ chết. Tất cả vì ta.

Không giao: Lý Cửu Nương đến. Ta chết. Và trước khi chết, Cửu Nương sẽ tìm hiểu ta tiếp xúc ai, sống gần ai, ai có thể biết bí mật. Thanh Sơn. Tiểu Vũ. Vẫn chết.

Giao hay không giao, họ đều chết.

Trừ khi ta tìm ra cách thứ ba.

Nhắm mắt. Không ngủ. Đếm nhịp thở, kiểu đếm mà Quỷ Vô Sinh dạy để giữ bình tĩnh trong tình huống tuyệt vọng: hít bốn nhịp, giữ bốn nhịp, thở bốn nhịp.

Cách thứ ba.

Thanh Sơn đang tạo lựa chọn thứ ba. Hắn biết ta là ai, không nói, không giết, đang chờ ta mở miệng.

Có thể... có thể cách thứ ba là đó.

Nói thật.

Không phải nói thật qua nhật ký, qua giấy, qua mực. Mà nói thật bằng miệng. Bằng giọng. Bằng mắt nhìn mắt.

Nói với Thanh Sơn: "Đệ là nội gián Ma giáo. Đệ đang bị truy sát. Đệ cần huynh giúp."

Mắt mở. Nhìn trần. Tim đập nhanh hơn, kiểu nhanh mà hắn không kiểm soát được, kiểu nhanh mà mười năm huấn luyện không dập tắt nổi.

Sợ.

Không sợ chết. Sợ nói thật xong, huynh nhìn ta bằng mắt khác. Sợ "Từ giờ đệ có nhà rồi" biến thành "Ngươi chưa bao giờ có nhà ở đây."

Nhưng Lý Cửu Nương đang đến. Và sợ Thanh Sơn ghét ta... vẫn nhẹ hơn nhìn hắn chết.

Nằm yên. Đêm trôi. Gió ngoài cửa sổ thổi qua hậu sơn, qua rừng thông, qua khe đá nơi hai người vừa đứng, mang theo mùi nhựa cây và bóng tối.

Trong hòm kiếm mộc, tín vật máu nằm im. Trong hốc đá hậu sơn, cuộn nhật ký mười chín trang nằm im.

Hai thứ đều nằm im, đều chờ. Một chờ lệnh giết. Một chờ được đọc.

Và Trường An nằm giữa ba thứ đó, mắt mở trong đêm tối, đếm ngược ba mươi ngày.

Ch.94/130
2.921 từ