Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 10: Hạ Sơn
Chương 10

Hạ Sơn

Lệnh hạ sơn đến lúc sáng sớm.

Thanh Sơn tập hợp tám đệ tử trước cổng Kiếm Phong, mặt nghiêm. Hắn hiếm khi nghiêm — thường là ấm, là cười nhẹ, là vỗ vai. Nhưng sáng nay khác.

— Nhiệm vụ: trấn An Hòa có nhóm tà tu quấy phá, bắt dân lập đàn hút linh khí. Dân chúng cầu cứu tông môn từ năm ngày trước. Bọn chúng khoảng tám đến mười tên, mạnh nhất ước tính Tụ Khí tầng bảy. Không phải Ma giáo — chỉ là dã tu lưu lạc.

Thanh Sơn quét mắt qua tám đệ tử. Trường An, Chu Minh, Tiểu Vũ, và năm đệ tử khác.

— Đây là nhiệm vụ thật. Không phải luyện tập. Đối thủ sẽ muốn giết các đệ. Cẩn thận.

Im lặng. Không ai cười. Kể cả Chu Minh.

Trường An đứng cuối hàng, mặt bình tĩnh. Bên trong, hắn đã phân tích xong.

Tám đến mười dã tu, mạnh nhất Tụ Khí tầng bảy. Thanh Sơn Linh Hải tầng bảy — một mình dẹp được. Dẫn đệ tử đi là để rèn luyện, không phải vì cần.

Nhưng dã tu không có kỷ luật. Không đoán trước được. Có thể có người giấu cảnh giới, có thể có bẫy, có thể có thuốc độc. Biến số nhiều.

Vị trí tốt nhất: đứng giữa đội hình, quan sát, hỗ trợ. Không đứng đầu — lộ sức mạnh. Không đứng cuối — vô dụng.

— Xuất phát.

· · ·

Từ Thanh Vân Tông xuống trấn An Hòa mất nửa ngày đi bộ. Thanh Sơn dẫn đầu, bước đều, kiếm đeo lưng. Đệ tử theo sau, hai hàng, nói nhỏ.

Chu Minh đi cạnh Trường An, mặt hừng hực.

— Tao chờ cái này lâu rồi! Lần đầu hạ sơn đánh thật!

— Đừng hưng phấn quá. Mất tập trung.

— Mày lúc nào cũng bình tĩnh. Không sợ à?

— Sợ gì?

Chu Minh nhìn hắn, rồi cười.

— Ừ nhỉ, mày thì sợ gì.

Ta sợ nhiều thứ. Chỉ là không phải thứ đệ nghĩ.

Tiểu Vũ đi phía sau, im lặng bất thường. Cô cầm kiếm chặt hơn bình thường, ngón tay trắng bệch. Lần đầu hạ sơn chiến đấu thật — cô sợ. Trường An nhận ra vì ngón tay cô.

Hắn không nói gì. Không an ủi. Sợ là đúng. Không sợ mới nguy hiểm.

· · ·

Trấn An Hòa. Chiều.

Thị trấn nhỏ, vài chục nóc nhà, nằm dưới chân dãy Thanh Vân Sơn. Bình thường phải đông đúc — chợ, hàng quán, thương nhân qua lại. Nhưng hôm nay đường vắng, cửa đóng, chó không sủa. Mùi hương nồng — mùi trầm trộn với thứ gì đó tanh, lạ, khiến đầu hơi choáng.

Thuốc mê loãng trong hương. Nồng độ thấp, không đủ hạ Tụ Khí nhưng đủ khiến Khai Mạch chóng mặt. Bọn dã tu có chuẩn bị.

Trường An nhận ra ngay. Mười năm học dược lý trong Cửu U Cung. Hắn nín thở, vận linh lực hộ thể — nhưng diễn vẻ bình thường, chỉ hơi nhíu mày.

Thanh Sơn cũng nhận ra. Hắn nâng tay, ra hiệu dừng.

— Có thuốc trong không khí. Nín thở, vận khí hộ thể.

Đệ tử tuân lệnh. Tiểu Vũ ho nhẹ — cô chậm hơn, Khai Mạch tầng tám, linh lực yếu. Trường An liếc qua: mắt cô hơi lờ đờ nhưng vẫn đứng vững.

Thanh Sơn dẫn đoàn vào trấn. Qua hai con hẻm, đến quảng trường nhỏ trước miếu thổ thần.

Bọn dã tu ở đó.

Chín người. Áo rách, tóc bù, mặt bẩn. Nhưng mắt sắc, tay cầm vũ khí, linh lực cuồn cuộn quanh người. Không phải đám ăn mày — đám này từng tu luyện bài bản, chỉ là rơi xuống giang hồ.

Giữa quảng trường, một đàn pháp thô sơ — đá xếp vòng tròn, rãnh máu khô trên đất, vài cây nến đen. Bên cạnh, ba người dân bị trói, mặt xanh, nửa mê nửa tỉnh.

Tên đứng đầu — gã đàn ông trung niên, sẹo ngang mặt, Tụ Khí tầng bảy — nhìn đoàn Thanh Vân, cười.

— Thanh Vân Tông. Lâu quá mới thấy. Nghe nói các ngươi tự xưng chính đạo, cứu dân trừ tà? Vậy đến cứu đi.

Thanh Sơn rút kiếm. Không nói. Kiếm nói.

· · ·

Trận chiến nổ ra.

Thanh Sơn lao thẳng vào tên đầu sỏ. Linh Hải tầng bảy đấu Tụ Khí tầng bảy — chênh lệch hai cảnh giới nguyên. Kiếm Thanh Sơn xé gió, nhanh đến mức tên đầu sỏ chỉ kịp đỡ, không kịp phản.

Bảy đệ tử xông vào tám tên còn lại. Loạn.

Trường An đứng sau nửa nhịp. Mắt quét chiến trường.

Chín tên. Tên đầu sỏ Thanh Sơn lo. Tám tên còn lại: ba Tụ Khí tầng một đến hai, ba Khai Mạch đỉnh, hai Khai Mạch trung. Bảy đệ tử mình: Chu Minh Khai Mạch đỉnh, Tiểu Vũ Khai Mạch tầng tám, năm đệ tử khác Tụ Khí tầng một đến ba.

Bên mình mạnh hơn tổng thể. Nhưng có lỗ hổng: Tiểu Vũ yếu nhất, đang bị thuốc ảnh hưởng. Chu Minh nóng, hay xông pha không tính toán. Tên dã tu góc trái cầm đao kép — nguy hiểm hơn trông, cơ bắp cánh tay cho thấy chuyên đánh cận chiến.

Tất cả trong hai nhịp thở. Không phải tài năng — là mười năm huấn luyện. Cửu U Cung dạy hắn đọc chiến trường trước khi đọc sách.

Trường An xông vào. Kiếm rút, nhắm tên Khai Mạch gần nhất. Hạ nhanh — một chiêu Phong Hồi, xoay, đỡ đao, phản, kiếm chạm cổ. Tên dã tu ngã.

Quay sang. Hai đệ tử Kiếm Phong đang đánh tên Tụ Khí tầng hai, bị đẩy lùi. Trường An hét:

— Tên trái vai bị thương! Đánh vai trái!

Hai đệ tử nghe, chuyển hướng. Đúng — tên dã tu giơ vai trái đỡ, rõ đau, lộ sườn. Kiếm đệ tử đâm trúng.

Trường An quay tiếp. Tiểu Vũ đang đối mặt tên Khai Mạch đỉnh — cô đánh được, nhưng chậm vì thuốc. Hắn tính chạy sang hỗ trợ.

Nhưng Chu Minh cần hắn hơn.

Chu Minh đang đánh tên cầm đao kép — tên nguy hiểm nhất sau đầu sỏ. Tụ Khí tầng ba, đao nặng, mỗi nhát chém rung mặt đất. Chu Minh Khai Mạch đỉnh, không đủ lực đỡ. Gã bị đẩy vào góc tường, lưng chạm đá, không lùi được nữa.

Tên đao kép giơ đao lên, chém xuống. Đao nặng, nhanh, nhắm đầu.

Trường An nhảy vào.

Không kịp suy nghĩ. Không phân tích. Không tính toán. Chân di chuyển trước đầu. Tay rút kiếm trước mắt nhìn thấy. Toàn bộ cơ thể phản ứng trước ý thức — nhanh, gọn, tự động.

Kiếm chặn đao. Kim loại va nhau. Tia lửa bắn. Lực truyền xuống cánh tay — nặng, rung, đau.

Trường An nghiến răng, đẩy đao sang bên. Xoay người, đá vào đầu gối tên đao kép. Gã loạng choạng. Trường An chém ngang — kiếm cắt vào cánh tay phải gã, máu bắn.

Tên đao kép gầm, lùi lại. Đệ tử khác xông vào kết thúc.

Chu Minh ngồi tựa tường, thở hổn hển, mặt trắng bệch. Nhìn Trường An, mắt tròn.

— Mày...

Trường An đứng trước mặt Chu Minh, kiếm trong tay, máu dã tu dính trên lưỡi. Thở nhanh — thật sự nhanh, không phải diễn. Tim đập mạnh. Tay hơi run.

Tại sao ta làm vậy?

Câu hỏi đến ngay lập tức, sắc, gấp.

Phản xạ? Phản xạ gì? Ta được huấn luyện phản xạ chiến đấu, nhưng đó là phản xạ tấn công, không phải phản xạ cứu người. Cửu U Cung dạy: nếu đồng đội yếu, để hắn chết, tiến lên. Không quay lại cứu. Quay lại cứu là tự đặt mình vào nguy hiểm.

Ta vừa quay lại cứu.

Tại sao?

Trận chiến kết thúc nhanh. Thanh Sơn hạ tên đầu sỏ — kiếm đâm xuyên vai, ghim vào tường. Sống nhưng không đánh được nữa. Tám tên còn lại bị hạ hoặc bỏ chạy. Dân được cởi trói, khóc, lạy.

Thanh Sơn kiểm tra đệ tử. Không ai bị thương nặng. Chu Minh bị xây xát, Tiểu Vũ chóng mặt vì thuốc nhưng tỉnh. Trường An — vết bầm trên cánh tay nơi đỡ đao, không đáng kể.

Thanh Sơn đến trước Trường An. Nhìn hắn, rồi nhìn Chu Minh, rồi nhìn lại hắn.

Vỗ vai.

— Đệ cứu người nhanh lắm.

Trường An đáp, giọng đều:

— Đệ chỉ... phản xạ.

Thanh Sơn cười nhẹ. Kiểu cười của người không tin nhưng không hỏi thêm. Vỗ vai lần nữa, đi tiếp kiểm tra đệ tử khác.

Trường An đứng im. Tay phải vẫn cầm kiếm, máu đã khô trên lưỡi.

Phản xạ. Ta nói phản xạ. Nhưng ta biết không phải.

Nếu là phản xạ huấn luyện, ta sẽ chạy qua Chu Minh, đánh tên đao kép từ phía sau, giết. Hiệu quả hơn, an toàn hơn. Đó là cách Cửu U Cung dạy.

Ta không làm vậy. Ta nhảy vào giữa, chắn đao, đẩy gã ra. Bảo vệ Chu Minh trước, giết sau.

Đó không phải phản xạ nội gián. Đó là phản xạ của...

Hắn cắt ngang. Không nghĩ nữa.

· · ·

Chiều tà.

Quán nhỏ ven đường, giữa rừng, trên đường về Thanh Vân Tông. Thanh Sơn cho cả đoàn dừng nghỉ, ăn uống. Chủ quán già, bưng ra nồi cháo gà nóng, đĩa rau luộc, bình rượu gạo.

Đệ tử ngồi quanh hai bàn gỗ. Mồ hôi, bụi, máu khô — nhưng cười. Kiểu cười của người vừa qua một chuyện lớn, vừa sợ vừa tự hào.

Chu Minh ngồi cạnh Trường An, chén cháo trước mặt, mắt vẫn sáng.

— Tao phải kể mày nghe! Lúc thằng đao kép chém xuống, tao thấy lưỡi đao sáng loáng, nghĩ "xong rồi". Rồi mày nhảy vào! Tao nghe cái "keng" — kiếm mày chặn đao, tia lửa bắn vào mặt tao!

— Đệ nên cảm ơn tia lửa đó.

— Tao cảm ơn mày chứ! Nếu không có mày, tao bể đầu rồi!

Gã cười to, vỗ bàn. Đệ tử quanh bàn cười theo. Tiểu Vũ ngồi đối diện, mắt vẫn hơi lờ đờ vì thuốc nhưng đã tỉnh hơn. Cô nhìn Trường An, không nói, nhưng mắt có gì đó — mềm, ấm, kiểu nhìn hắn chưa từng thấy ai dành cho mình.

Thanh Sơn ngồi đầu bàn, uống rượu, nghe đệ tử kể chuyện. Thỉnh thoảng cười, gật đầu, sửa lại chi tiết khi bọn chúng nổ quá. "Không, tên đầu sỏ không cao ba trượng, hắn chỉ cao hơn ta một chút."

Trường An ngồi giữa. Chén cháo trong tay, nóng, mùi gà và hành.

Hắn nghe. Không nói nhiều. Nhưng ngồi đây, giữa tiếng cười, mùi cháo, ánh nắng chiều tà lọt qua cửa quán — hắn không đứng ngoài.

Lần trước ở tiệc rượu Kiếm Phong, ta thấy mình gần như thoải mái. Ta nói "nguy hiểm".

Lần này ta không nói "nguy hiểm". Lần này ta chỉ... ngồi đây.

Đó có phải là tiến bộ? Hay xuống dốc?

Chu Minh rót rượu cho hắn, sóng ra bàn vì tay run. Gã say nhẹ, hồng mặt, nói nhiều hơn bình thường — mà bình thường gã đã nói nhiều.

— Tạ huynh, biết không, lúc mày hét "đánh vai trái" — tao ở tít bên kia cũng nghe! Mày nhìn thấy thương đó bằng gì? Tao đánh cận chiến với thằng đó mà không thấy!

— Thói quen quan sát.

— Thói quen gì mà ghê vậy! Mày luyện ở đâu?

Câu hỏi vô tình. Chu Minh không nghi ngờ — gã chỉ tò mò. Nhưng Trường An dừng nửa nhịp.

— Tự luyện. Hồi còn lang thang, phải nhìn nhanh để sống sót.

— Ờ, mồ côi mà. Vất vả nhỉ.

Gã gật đầu, không hỏi thêm. Thẳng tính nhưng không vô tâm — Chu Minh biết chuyện mồ côi là chuyện đau, không đào sâu.

Gã tốt. Thật sự tốt. Kiểu tốt không cần lý do.

Trường An uống cháo. Nóng. Mặn. Ngon theo cách bình dị — không phải yến tiệc, không phải dược thiện, chỉ là cháo gà ven đường sau một trận chiến. Nhưng hắn nhớ mùi này. Hắn biết mình sẽ nhớ mùi này lâu.

Tại sao ta biết ta sẽ nhớ?

· · ·

Đường về. Chiều muộn, nắng tắt, rừng tùng xào xạc.

Thanh Sơn đi đầu. Đệ tử theo sau, mệt, im lặng, bước nặng. Trận chiến rút hết sức. Nhưng kiểu im lặng hài lòng — không phải im lặng sợ hãi.

Chu Minh đi cạnh Trường An. Gã im lặng một lúc lâu — lạ, vì Chu Minh hiếm khi im quá mười bước.

Rồi gã nói, giọng nhẹ hơn bình thường:

— Tạ huynh.

— Gì?

— Hôm nay cảm ơn.

Không cười, không nổ. Nghiêm túc. Chu Minh nhìn thẳng phía trước, mắt sáng trong bóng chiều.

— Tao nói thật. Nếu không có mày, tao chết rồi. Tao... nợ mày.

Trường An nhìn Chu Minh. Gã không diễn. Không biết diễn. Câu "cảm ơn" và câu "nợ mày" đều thật — nặng, chắc, không rút lại được.

— Không nợ gì. Đồng môn hỗ trợ nhau, bình thường.

— Bình thường cái đầu mày. Mày nhảy vào chắn đao cho tao. Đao đó trúng mày thì mày chết.

— Ta không chết.

— Nhưng mày vẫn nhảy vào. Khi chưa biết mình có chết không.

Chu Minh nhìn hắn, rồi vỗ vai — nhẹ hơn mọi khi.

— Mày là người tốt, Tạ huynh. Tao biết.

Rồi gã đi nhanh hơn, đuổi kịp mấy đệ tử phía trước, hét lên: "Ê! Ai chạy đua về Kiếm Phong không!"

Trường An đứng lại nửa bước.

"Mày là người tốt."

Bốn chữ. Sai hoàn toàn. Ta không phải người tốt. Ta là nội gián Ma giáo trà trộn vào tông môn của đệ, chờ ngày phản bội, chờ ngày giao tất cả cho kẻ muốn hủy diệt nơi đệ gọi là nhà.

Ta không phải người tốt.

Nhưng hôm nay, ta nhảy vào chắn đao cho đệ. Không phải vì nhiệm vụ. Không phải vì giữ vỏ bọc. Không phải vì Chu Minh có giá trị chiến lược.

Ta nhảy vào vì...

Hắn không tìm được câu trả lời.

Hoặc tìm được, nhưng câu trả lời đó khiến hắn không yên lòng.

Ta cứu hắn vì ta muốn cứu hắn.

Và đó là vấn đề.

Trường An bước tiếp. Phía trước, Kiếm Phong hiện ra trên đỉnh núi, ánh đèn lấp lánh trong hoàng hôn. Tiểu Vũ quay lại vẫy tay: "Sư huynh! Đi nhanh lên! Muội đói lắm rồi!"

Hắn gật đầu, bước nhanh hơn.

Bước chân nhẹ hơn lúc đi. Nhưng ngực nặng hơn.

Ch.10/10
2.500 từ