Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 48: Dấu Vết
Chương 48

Dấu Vết

Trống Luật Đường gióng ba hồi. Giờ thìn. Hiếm khi.

Trống một hồi là tập hợp thường lệ. Hai hồi là khẩn. Ba hồi, Trường An chỉ nghe một lần kể từ khi nhập môn, ngày phát hiện thi thể Phương Hạc. Ba hồi nghĩa là: toàn bộ đệ tử nội môn có mặt ngay.

Sân Luật Đường. Hàng trăm đệ tử xếp hàng, trắng một sân. Trường An đứng hàng ba, cạnh Chu Minh, mắt lướt nhanh qua dãy trưởng lão phía bắc.

Cố Bách đứng giữa bậc thang Luật Đường. Áo xám, lưng thẳng, tóc bạc búi cao, gương mặt khô cứng như đá Thanh Vân. Mắt hẹp quét qua sân, chậm, kỹ, kiểu mắt không bỏ sót.

– Đêm qua, kết giới phía nam xuất hiện dấu lạ.

Giọng trầm. Không lớn nhưng mỗi chữ vang rõ đến hàng cuối.

– Hai nút kết giới phía đông nam bị tác động. Không phải hư hỏng tự nhiên. Có người thăm dò.

Sân rì rào. Trường An giữ mặt bình tĩnh, nhưng bên trong, ý nghĩ chạy nhanh.

Phía nam. Đông nam. Khu vực Dược Phong, vách đá, rào phòng thủ ngoài.

Đúng phần mà bản đồ Phương Hạc giữ. Phần mà ta đã lấy và giao cho Ma giáo.

Nhưng ta giao bản đồ giả cho phần tây bắc và nội viện. Phần đông nam, bản đồ gốc, ta đã giao từ lâu, qua Hàn Dạ.

Dấu thăm dò ở phía nam, không phải dựa vào bản đồ giả của ta. Dựa vào bản đồ gốc.

Ai đang thăm dò? Ma giáo phái người kiểm chứng? Hay, nội gián thứ hai?

Cố Bách tiếp.

– Tăng tuần tra kết giới gấp đôi. Mỗi ca ba người, thay vì hai. Đệ tử Tụ Khí trở lên, luân phiên. Phát hiện dấu lạ, báo ngay Luật Đường.

Mắt lão dừng ở hàng ba. Quét. Không dừng ở Trường An lâu hơn ai khác. Nhưng cũng không bỏ qua.

– Giải tán.

· · ·

Buổi chiều. Trường An xin lệnh bài Luật Đường kiểm tra kết giới theo phân công tuần tra. Đúng quy trình. Không ai nghi.

Nhưng hắn không đi theo tuyến tuần tra thông thường. Rẽ ngang ở dốc đá phía đông, theo vách đá Dược Phong xuống phía nam, đến khu vực kết giới ngoài.

Dừng.

Quỳ xuống. Tay chạm đá, ngón lướt trên bề mặt đá xám phủ rêu mỏng. Mắt nhắm, linh lực tỏa ra đầu ngón tay, cảm nhận dư chấn.

Đây. Nút kết giới thứ tư. Nút mà bản đồ gốc ghi lệch hai trượng so với thực tế.

Ai đó đã đến đây. Gần đây. Không phải tuần tra Luật Đường, bọn họ không biết vị trí chính xác các nút. Người này biết.

Ngón tay dừng. Rêu xẹp, vệt tròn, kiểu ai đó quỳ xuống đúng vị trí này. Rêu mọc lại một phần, nhưng vẫn mỏng hơn xung quanh. Hai, ba ngày trước.

Kỹ thuật thăm dò, tinh vi. Không phải kiểu Ma giáo dùng lực phá. Kiểu cảm ứng, nhẹ, thận trọng, từ bên trong trận pháp. Ai đó đứng bên trong kết giới và dò cấu trúc, không phải tấn công từ ngoài.

Từ bên trong.

Nghĩa là người trong tông.

Đứng dậy. Đi tiếp. Nút thứ năm, cách hai mươi trượng phía tây. Cùng dấu vết. Rêu xẹp. Dư chấn cảm ứng.

Nút năm và nút sáu, hai nút mà bản đồ gốc ghi thêm nửa trượng. Ta biết vì ta đã đối chiếu ở chương ba mươi hai. Ba sai lệch: nút bốn lệch hai trượng, nút năm-sáu thêm nửa trượng.

Người thăm dò cũng biết. Hoặc đang tìm hiểu.

Nếu là nội gián thứ hai, hắn đang kiểm chứng bản đồ gốc phần đông nam. Giáo chủ giao nhiệm vụ giống ta: đối chiếu thực tế.

Nhưng hắn cẩu thả hơn ta. Để lại dấu.

Hít thở. Nhìn quanh. Vách đá, rừng thưa, nắng chiều xiên qua tán cây. Không ai. Tuần tra Luật Đường còn ở tuyến bắc.

Nội gián thứ hai không phải ta. Đang hoạt động. Đang thăm dò kết giới từ bên trong. Cùng mục tiêu: bản đồ kết giới.

Nhưng bản đồ giả ta giao chỉ có phần tây bắc và nội viện. Phần đông nam, bản đồ gốc, Ma giáo đã có. Vậy tại sao còn thăm dò phía nam?

Hai khả năng.

Một: giáo chủ muốn kiểm chứng bản đồ gốc trước khi tấn công. Thận trọng.

Hai: nội gián thứ hai hoạt động độc lập, có nhiệm vụ riêng, không liên quan đến bản đồ ta giao.

Cả hai đều nguy hiểm. Nhưng khả năng hai nguy hiểm hơn. Nếu hắn hoạt động độc lập và cung cấp thông tin chính xác, bản đồ giả của ta vô nghĩa. Giáo chủ sẽ dùng thông tin của hắn, không phải của ta.

Quay về. Đường tắt qua rừng thưa, leo dốc, ra lối mòn Kiếm Phong.

· · ·

Gần cổng Kiếm Phong, ngang qua sân liên thông với Trận Các. Trường An đi chậm, mắt quét qua đệ tử qua lại buổi chiều. Bình thường. Luyện kiếm, gánh nước, ôm sách.

Một bóng đi ngang. Triệu Hoài Vinh.

Cao, vai rộng, mặt trắng kiểu con nhà giàu, môi mỏng, mắt hơi xếch. Áo trắng sạch nhưng tay phải, ba ngón giữa, có bụi đỏ nhạt dính đốt ngón. Bụi đá.

Bụi đá.

Đá ở khu kết giới phía nam có lớp sa thạch đỏ nhạt bên dưới rêu. Chỉ dính khi chạm trực tiếp vào bề mặt đá sau khi gạt rêu. Không lý do gì đệ tử Trận Các có bụi đó trên tay, trừ khi, đi đến khu vực kết giới phía nam và chạm vào nút.

Triệu Hoài Vinh đi qua. Mắt lướt Trường An, không chào, không dừng. Bình thường. Hắn chưa bao giờ chào Trường An. Con trai Triệu trưởng lão, chưởng phong Trận Các, Linh Hải tầng 6, kẻ đánh gãy xương đệ tử ngoại môn mà chỉ bị cảnh cáo.

Bước qua, bóng lẫn vào đệ tử khác.

Trường An đứng lại. Nhìn theo. Không quay đầu, không dừng lâu, chỉ dừng đúng hai nhịp rồi bước tiếp. Nhưng mắt đã ghi lại: bụi đá đỏ, ba ngón, tay phải, đốt giữa.

Triệu Hoài Vinh.

Con Triệu trưởng lão Trận Các. Có quyền tiếp cận sách trận pháp tầng 2 Tàng Kinh Các. Biết cấu trúc trận pháp cơ bản. Cha là trưởng lão chưởng phong, có thể giữ một phần mật thiếp trấn tông.

Từng đánh gãy xương đệ tử mà chỉ bị cảnh cáo. Kiêu. Được bao che. Bất mãn? Có thể. Bán thông tin? Cũng có thể.

Bụi đá trên tay, không phải bằng chứng. Hắn có thể đi luyện công ở vách đá. Có thể leo núi. Có thể trăm lý do.

Nhưng ba ngón giữa tay phải. Đúng kiểu tay chạm nút kết giới khi cảm ứng. Ngón trỏ, giữa, áp út, ba điểm tiếp xúc. Kỹ thuật cảm ứng trận pháp cơ bản Trận Các.

Không chắc một trăm phần trăm.

Nhưng bắt đầu đoán được.

· · ·

Phòng riêng. Đêm. Đèn tắt.

Trường An nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà gỗ tối.

Không phải ta là nội gián duy nhất.

Và kẻ kia, nếu đúng là Triệu Hoài Vinh, không bán thông tin vì nhiệm vụ. Hắn bán vì giá. Con nhà giàu, được bao che, kiêu, nhưng, bị khinh. Đệ tử Trận Các không phải tinh nhuệ chiến đấu. Cha là trưởng lão nhưng tông môn không ai nể hắn. Bất mãn.

Ma giáo tiếp cận kiểu nào? Hứa gì? Quyền lực? Tiền? Hay đánh vào bất mãn, "Thanh Vân không xứng với ngươi, ta cho ngươi chỗ xứng hơn"?

Không quan trọng. Quan trọng là: hắn đang thăm dò kết giới thật. Nếu hắn giao thông tin chính xác cho giáo chủ, bản đồ giả ta vẽ, vô nghĩa.

Lật người. Nhìn cửa sổ. Trăng khuất mây, bóng tối loang.

Ta tính sai.

Ta nghĩ vẽ bản đồ giả là đủ. Giáo chủ tin, Ma giáo tấn công sai điểm, Thanh Vân đứng vững.

Nhưng giáo chủ không bao giờ đặt tất cả vào một nội gián. Lão có hai. Có thể ba. Và ít nhất một trong số đó đang cung cấp thông tin thật, đang thăm dò kết giới thật, đang vẽ bản đồ thật.

Bản đồ giả, mua thời gian. Không cứu được.

Trừ khi ta xử lý nguồn tin thứ hai.

Mắt nhắm. Mở. Nhắm lại.

Xử lý.

Nghĩa là gì? Tố giác Triệu Hoài Vinh với Cố Bách? Với Thanh Sơn?

Bằng chứng gì? Bụi đá trên tay? Cố Bách sẽ hỏi: "Sao ngươi biết đó là bụi khu kết giới?" Và ta sẽ phải giải thích vì sao ta biết vị trí chính xác các nút, vì sao ta nhận ra bụi sa thạch đỏ, vì sao ta đi kiểm tra kết giới phía nam.

Nói ra = lộ thân phận.

Không nói ra = Ma giáo có thông tin thật, bản đồ giả vô dụng, Thanh Vân bị tấn công đúng điểm yếu.

Lại không có lựa chọn nào tốt.

Gió qua khe cửa. Lạnh. Mùi tùng.

Nhưng ta không được đứng yên.

Cần tìm cách ngăn Triệu Hoài Vinh mà không lộ mình. Cần bằng chứng cụ thể hơn bụi đá. Cần biết hắn liên lạc Ma giáo bằng cách nào, qua ai, bao lâu một lần.

Theo dõi. Im lặng. Kiên nhẫn.

Kiểu việc ta được huấn luyện để làm.

Chỉ khác, lần này ta theo dõi đồng loại. Nội gián săn nội gián.

Nhắm mắt. Giấc ngủ không đến. Mắt mở ra lại nhìn trần nhà tối.

Bản đồ giả, vô nghĩa. Ma giáo không cần bản đồ của ta. Bọn chúng đã có đường vào khác.

Ta tính sai.

Nhưng ta vẫn còn thời gian. Nửa tháng? Một tháng? Hàn Dạ nói "giáo chủ cử thêm người", nhưng chưa nói khi nào tấn công. Như Yên chưa cảnh báo thời điểm cụ thể.

Còn thời gian.

Phải đủ.

Lật người lần nữa. Lưng hướng cửa sổ. Mắt nhắm.

Giấc ngủ đến. Mỏng. Nông. Đầy bóng, đầy bụi đá đỏ nhạt trên ba ngón tay.

Ch.48/130
1.629 từ