Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 76: Bóng Ma
Chương 76

Bóng Ma

Năm tháng sau trận tập kích. Sáng sớm. Sương chưa tan.

Thanh Sơn đứng trước sân luyện Kiếm Phong, áo trắng, tay cầm thẻ bài gỗ khắc hai chữ "phó quản." Đệ tử xếp hàng hai bên, mười lăm người, phần lớn mặt quen, vài người mới bổ sung sau trận tập kích, nhìn Trường An bằng ánh mắt khác nhau: nể, tò mò, hoặc giấu gì đó.

– Từ hôm nay, Tạ Trường An nhận chức phó quản Kiếm Phong.

Thanh Sơn nói, giọng bình, không trịnh trọng, kiểu giọng của người thông báo chuyện đã quyết. Đưa thẻ bài bằng hai tay.

– Từ giờ, đệ gánh vác cùng ta.

Trường An nhận thẻ bài. Gỗ nặng hơn tưởng, nặng không phải vì chất liệu mà vì sáu chữ khắc sâu, kiểu nặng mà ai cầm cũng cảm nhận được nhưng không ai nói ra.

– Đệ sẽ cố hết sức.

Sáu chữ. Đúng mức. Không quá khiêm nhường, không quá tự tin.

Đệ tử vỗ tay. Lâm Dật cười, Lý Vân Phong gật nhẹ, mắt có chút gì sáng hơn bình thường. Trần Tĩnh An đứng phía sau, gương mặt không đổi nhưng khẽ gật, kiểu gật của người đồng ý mà không cần nói.

Tiểu Vũ đứng cuối hàng, trâm gỗ, tóc đuôi ngựa, mắt nhìn hắn. Không vỗ tay, chỉ cười. Cười nhẹ, kiểu cười mà Trường An nhận ra ngay: vui thật, không diễn.

Cô vui cho ta. Không phải vì vị trí, mà vì ta được công nhận.

Và ta đang nhận vị trí này bằng một cái tên giả.


Buổi chiều. Phòng phó quản.

Phòng nhỏ hơn phòng đại sư huynh, nằm cuối dãy hành lang Kiếm Phong, cạnh phòng lưu trữ. Bàn gỗ, ghế, kệ sách, bản đồ kết giới treo trên tường, lịch tuần tra ghi trên tấm gỗ lớn cạnh cửa.

Trường An ngồi trước bàn, đọc hồ sơ phân công. Danh sách nhiệm vụ tháng này, lịch tuần tra, báo cáo kết giới, thư liên lạc giữa các phong.

Mọi thứ đều ở đây. Lịch tuần tra chi tiết từng ca. Danh sách đệ tử phân theo khu vực. Báo cáo tình trạng kết giới, nút nào yếu, nút nào vừa gia cố. Thư mật từ Cố Bách gửi Thanh Sơn về an ninh nội bộ.

Nếu là nội gián cũ, ta sẽ sao chép tất cả, giao cho Hàn Dạ, và Ma giáo sẽ biết chính xác Thanh Vân Tông phòng thủ thế nào, ở đâu, khi nào.

Nhưng ta không phải nội gián cũ.

Ta là phó quản. Và những thông tin này, ta sẽ dùng để bảo vệ.

Đọc xong, sắp xếp lại, ghi chú vào tờ giấy riêng: ba nút kết giới phía tây cần kiểm tra tuần sau, hai đệ tử mới cần phân bổ vào đội tuần tra đêm, báo cáo hàng tháng cho Cố Bách phải nộp cuối tuần.

Cố Bách. Báo cáo hàng tháng. Mỗi tháng ta phải ngồi đối diện lão, trình bày, và lão sẽ nhìn ta bằng cặp mắt đang xếp mảnh ghép.

Trước đây, lão nhìn ta qua hành lang. Bây giờ, ta phải chủ động đến gặp.

Gõ cửa.

– Vào.

Cố Bách đứng trong phòng Luật Đường, tay cầm cuộn trúc, mắt nhìn lên khi Trường An bước vào. Phòng rộng, sạch, không trang trí, mùi trầm nhẹ, kiểu phòng của người sống bằng kỷ luật.

– Cố trưởng lão. Đệ đến trình diện theo lệ phó quản mới.

Cố Bách đặt cuộn trúc xuống. Nhìn hắn. Hai nhịp thở.

– Phó quản trẻ nhất lịch sử Kiếm Phong. Chưa đầy ba năm.

Giọng phẳng. Không khen, không chê, kiểu giọng đọc sự thật.

Trường An cúi nhẹ.

– Đệ biết mình còn thiếu kinh nghiệm. Mong trưởng lão chỉ dạy.

Cố Bách gật. Rồi bước đến bàn, rót trà, đẩy một chén về phía Trường An. Tay lão chắc, chậm, không run, kiểu chậm của người muốn người đối diện ngồi lâu hơn.

– Ngồi. Nói chuyện.

Trường An ngồi. Uống trà. Đắng nhẹ, hậu ngọt. Trà Luật Đường.

– Hy vọng đệ tử Kiếm Phong...

Cố Bách dừng. Nhìn hắn qua vành chén. Mắt sắc, hẹp, kiểu mắt cắt ngang lớp da ngoài để nhìn bên trong.

– ... xứng đáng.

Hai chữ đó. "Xứng đáng." Lão nói với ta, hay với cái tên trên thẻ bài?

Lão biết gì? Lão không biết. Nếu biết, ta đã không ngồi đây uống trà. Nhưng lão nghi. Mảnh ghép lão xếp gần hai năm nay: Tụ Khí quá bình tĩnh, giấu cảnh giới hơn một năm, tìm bằng chứng Lý Vân Phong nhanh quá, hồ sơ từ đầu đang xem lại.

Và bây giờ ta ngồi trước mặt lão, phó quản Kiếm Phong, uống trà lão rót, nghe lão nói "xứng đáng."

– Đệ sẽ không phụ kỳ vọng của tông môn.

Cố Bách gật. Không nói thêm. Quay lại cuộn trúc.

Trường An đứng dậy, cúi chào, ra khỏi phòng. Bước dọc hành lang Luật Đường, dài, tối, mùi trầm loãng dần.

Lão nhìn theo. Ta biết mà không cần quay lại.


Đêm. Tuần tra.

Trường An đi dọc sườn tây Kiếm Phong, một mình, bước chậm, đèn lồng tắt. Ánh trăng đủ sáng, và hắn không cần ánh sáng để nhìn, Linh Hải sơ kỳ nhìn trong đêm rõ hơn bất kỳ đệ tử Tụ Khí nào.

Tuần tra đêm là nhiệm vụ phó quản. Mỗi đêm, một vòng. Kiểm tra kết giới, ghi chép, báo cáo.

Và tối nay là đêm đầu tiên.

Sườn tây, dốc, đá phủ rêu ẩm, rừng thông xiên nghiêng trên đầu, gió lạnh mang mùi nhựa thông và sương. Kết giới phía tây ổn: ba nút, mã canh đúng, không dấu thăm dò.

Đi thêm, xuống khe đá giữa sườn tây và hậu sơn, nơi ít người qua, cây dày, ánh trăng lọt qua kẽ lá thành những đốm bạc rải trên đất.

Hắn dừng lại.

Có gì đó.

Không phải linh lực, không phải tiếng động. Mùi. Nhẹ, thoáng, kiểu mùi mà mũi bình thường không nhận ra nhưng Linh Hải thì có: mùi kim loại lạ, loại kim loại không thuộc vùng núi này, lẫn trong đất ẩm và lá mục.

Cúi xuống, lật lá. Đất bên dưới có dấu, nhẹ, kiểu dấu của ai đó đã đứng rất lâu ở một chỗ rồi rời đi cẩn thận. Không phải dấu chân đệ tử, dấu giày tu sĩ lớn hơn, đế cứng hơn, và kiểu đứng phân bố trọng lượng đều, kiểu đứng của người quen rình.

Ma giáo? Ai đó đã đến sườn tây, đứng đây, quan sát, rồi đi.

Hay Cố Bách đặt bẫy? Để lại dấu vết giả, xem ta phản ứng thế nào?

Nếu Ma giáo: ta cần báo cáo, tăng tuần tra phía tây. Nếu bẫy Cố Bách: ta cần báo cáo, tăng tuần tra phía tây. Phản ứng giống nhau.

Khác nhau ở chỗ: nếu Ma giáo, nghĩa là giáo chủ đang thăm dò vị trí mới. Nếu bẫy, nghĩa là Cố Bách đang thử phó quản mới.

Cả hai đều nguy hiểm. Cả hai đều nhắm vào ta.

Đứng lên. Ghi nhớ vị trí. Đánh dấu trong đầu: khe đá sườn tây, cách nút kết giới 3 khoảng mười trượng bắc, dưới cụm thông cong.

Đi tiếp. Hoàn thành vòng tuần tra. Về phòng.

Ngồi bên cửa sổ. Nhìn ra ngoài. Tông môn ngủ say, mái ngói cong dưới trăng, đèn lồng vàng nhạt treo ở cổng chính, tiếng gió qua rừng thông nghe như tiếng thở dài.

Từ trên, Cố Bách. Lão nghi, lão tìm, lão xếp mảnh ghép. Mỗi tháng ta phải trình báo cáo cho lão.

Từ dưới, Ma giáo. Hàn Dạ biết ta phản nhưng chưa báo. Giáo chủ có thể đã biết. Trầm Mặc đã ghi tên vào sổ.

Và ta đứng giữa, khoảng trống đang thu hẹp, mỗi ngày hẹp thêm một chút, kiểu khe nứt trên vách đá dần khép lại.

Nhìn thẻ bài gỗ trên bàn. Hai chữ "phó quản" khắc sâu, nét mực đen chưa phai.

Ta sẽ bảo vệ nơi này. Bằng mọi giá.

Kể cả khi cái giá là chính ta.

Nhắm mắt. Gió đêm thổi qua cửa sổ mở, lạnh, mang mùi nhựa thông, sương, và rất nhẹ, rất xa, mùi kim loại lạ từ khe đá phía tây.

Ai đó đang nhìn.

Và ta cũng đang nhìn lại.

Ch.76/130
1.414 từ