Kết Giới Vỡ
Đêm thứ ba. Nửa đêm.
Trường An đang ngồi ngoài hiên Kiếm Phong, kiếm đặt ngang đùi, mắt nhìn phía nam. Không ngủ. Hai đêm rồi không ngủ quá một canh.
Kết giới phía nam bùng sáng.
Không phải sáng chậm kiểu đêm trước. Sáng trắng chói, kiểu nổ, kiểu ba nút kết giới vỡ cùng lúc. Nút năm, nút sáu, nút bảy, ba điểm sáng rồi tắt, kiểu ba ngọn nến bị thổi, rồi bóng tối tràn vào.
Ba nút. Cùng lúc.
Triệu Hoài Vinh phá nút bảy sau khi ta rời. Nhưng nút năm và sáu? Ta kiểm tra tối qua vẫn còn.
Hắn phá cả ba trong một đêm. Chờ ta đi rồi quay lại nút bảy, rồi chạy sang năm và sáu. Hoặc... hắn không làm một mình. Ma giáo hỗ trợ từ bên ngoài, kích nổ phù lục đặt sẵn.
Trống Luật Đường gióng. Dồn. Ba hồi. Kiểu ba hồi chỉ gióng khi tông môn sắp thất thủ.
Trường An đứng, kiếm rút, chạy.
Đệ tử Kiếm Phong đổ ra từ phòng, nhanh hơn đêm trước, kiểu người đã quen chiến trận sau một đêm máu. Không hoảng, chỉ nhanh. Kiếm trên tay, giày chưa buộc cũng chạy.
Thanh Sơn đã ở sân, vai quấn vải mới, máu cũ thấm qua. Mắt sáng, kiếm rút, giọng vang.
– Bảo vệ tông môn! Kiếm Phong theo ta, hướng nam! Dược Phong rút hậu sơn, bảo vệ đệ tử nhỏ! Trận Các gia cố tuyến cuối!
Chạy. Hai mươi đệ tử theo. Trường An chạy hàng ba, cạnh Chu Minh bên trái. Chu Minh kiếm trên tay, mắt đỏ thiếu ngủ nhưng sáng, miệng nghiến.
– Đợt hai đây rồi. Tạ huynh, cạnh tao nhé.
– Ừ.
· · ·
Sườn nam. Địa ngục.
Kết giới vỡ không phải một khe như đêm trước. Vỡ cả mảng, năm mươi trượng rộng, ba nút liên tiếp sụp tạo khoảng trống như cổng thành mở toang. Và qua khoảng trống đó, Ma giáo tràn vào.
Gấp đôi đêm trước. Hàng trăm tu sĩ áo đen, kiếm quang đỏ tím, huyết khí cuộn, đội hình rõ ràng. Tiên phong: bốn Hóa Hồn, không phải ba. Bốn bóng đen bay thấp, linh áp đè, kiểu bốn tảng đá rơi cùng lúc. Phía sau, hàng chục Linh Hải, hàng trăm Tụ Khí.
Và giữa đội hình, cao hơn, nhanh hơn, linh áp nặng hơn, Hàn Dạ. Hóa Hồn tầng 2. Áo đen dài, kiếm rút, mắt hẹp, mỉm cười. Không bay vào chiến trường. Bay thẳng, xuyên phòng tuyến, hướng vào sâu.
Hướng Tàng Kinh Các. Lại Tàng Kinh Các.
Đêm trước thất bại vì hai trưởng lão chặn. Đêm nay, bốn Hóa Hồn giữ chân trưởng lão, Hàn Dạ đi một mình.
Thanh Sơn chặn Hóa Hồn đầu tiên. Kiếm quang trắng bùng, Phong Hồi đỡ, Nguyệt Trầm phản, ép lùi. Nhưng Hóa Hồn thứ hai xen vào, hai đánh một, Thanh Sơn bị ép, lùi, máu rỉ từ vết thương cũ ở vai, chưa lành. Cố Bách xông vào chặn Hóa Hồn thứ ba, kiếm quang xám chém nặng, đẩy lùi, nhưng Hóa Hồn thứ tư bọc hông, ép Cố Bách phải phân thân. Hai trưởng lão Tàng Kinh Các chạy ra, nhưng bốn Hóa Hồn đã giữ chân cả bốn cường giả Thanh Vân.
Hàn Dạ xuyên qua. Không ai chặn.
Không ai, trừ ta.
Nhưng ta Tụ Khí, hắn Hóa Hồn tầng 2. Cách hai cảnh giới. Chặn bằng gì?
Chưa kịp nghĩ. Chiến trường phía dưới hỗn loạn.
Ba tu sĩ Ma giáo Tụ Khí tầng 5, tầng 6 dồn vào góc vách đá phía đông. Trước mặt họ: Trường An, Chu Minh, và hai đệ tử nội môn. Bị vây. Lưng áp vách. Kiếm đỏ chém từ ba hướng.
Chu Minh chặn bên trái, kiếm quang bùng, ép lùi một người. Nhưng hai người còn lại đâm từ phải, nhanh, Tụ Khí tầng 6, mạnh hơn Chu Minh hai tầng.
Trường An chặn. Kiếm gạt mũi kiếm đầu tiên, thân xoay, né mũi kiếm thứ hai. Nhưng người thứ ba đến, kiểu tấn công ba hướng cùng lúc, tam giác khóa, kiểu đội hình Cửu U Cung.
Không chặn được. Tụ Khí tầng 3 không chặn được ba người Tụ Khí 5-6 đánh cùng lúc.
Kiếm đỏ đâm thẳng ngực. Nhanh. Trường An nghiêng, nhưng chậm, chậm nửa nhịp vì giữ mức Tụ Khí tầng 3. Mũi kiếm chạm vai trái, cắt vào, máu phun.
Đau. Không sâu, nhưng đau.
Nếu giữ mức này, chết. Không phải kiểu "bị thương nặng". Chết. Ba đối một, cách biệt hai ba tầng, trong chiến trận hỗn loạn, không ai đến cứu kịp.
Nếu buông giấu, sống. Nhưng lộ.
Mũi kiếm đỏ thứ hai đến. Hướng cổ. Nhanh hơn lần trước.
Chết hoặc lộ.
Buông.
Linh lực bùng. Từ đan điền, qua kinh mạch, tràn ra tứ chi, kiểu đê vỡ, kiểu giấu sáu tầng suốt hai năm rồi thả hết trong nửa nhịp thở. Tụ Khí đỉnh. Mười tầng. Toàn lực.
Thân nhanh hơn gấp ba. Kiếm nặng hơn gấp bốn. Mắt sáng hơn.
Chiêu một: gạt kiếm hướng cổ sang phải, lưỡi kiếm trượt dọc cánh tay đối phương, cắt gân, kiếm rơi. Chiêu hai: thân xoay, vai hạ, kiếm đâm ngang bụng người thứ hai, xuyên qua, rút. Chiêu ba: chân đạp đất, bay lên nửa trượng, kiếm chém xuống từ trên, Phá Sơn, lực đè, người thứ ba bị kiếm quang ép quỳ, vai nứt, máu phun.
Ba chiêu. Ba người ngã.
Im.
Chu Minh đứng bên cạnh, kiếm ngang tay, miệng há. Mắt tròn. Nhìn Trường An. Nhìn ba tu sĩ Ma giáo nằm dưới đất. Nhìn lại Trường An.
– Tạ huynh... mày... Tụ Khí mấy?
Linh áp Tụ Khí đỉnh vẫn tỏa. Nặng. Khác hẳn Tụ Khí tầng 3. Bất kỳ ai luyện võ đều cảm nhận được.
– Sau này nói. Chiến đấu đi.
Giọng Trường An nhẹ. Bình. Kiểu bình quen thuộc, kiểu bình sau khi giết người, kiểu bình của Cửu U Cung.
Chu Minh nhìn, một nhịp. Mắt phức tạp. Rồi gật. Quay lại. Kiếm nâng. Xông vào đám Ma giáo tiếp theo.
Không hỏi thêm.
Tin tưởng tuyệt đối. Hắn không hỏi tại sao, không hỏi giấu bao lâu, không hỏi dối hay thật. Chỉ gật rồi đánh tiếp.
Chu Minh.
· · ·
Chiến trường xoay. Trường An không giấu nữa, Tụ Khí đỉnh toàn lực, kiếm nhanh, mạnh, chính xác. Đệ tử Ma giáo Tụ Khí gặp hắn bị hạ trong hai ba chiêu. Hắn mở đường qua cánh phải chiến trường, cứu thêm bốn đệ tử Thanh Vân bị vây, chém gục sáu tu sĩ Ma giáo.
Nhưng không đuổi theo Hàn Dạ. Hàn Dạ đã xuyên sâu, hướng Tàng Kinh Các, nhanh, một mình. Trường An chạy theo, nhưng bị đội hình Ma giáo chặn giữa đường, phải chiến đấu qua, mất thời gian.
Đến gần Tàng Kinh Các thì nghe tiếng va chạm phía trước. Hàn Dạ đang đấu với Vương trưởng lão ở sân trước. Linh Hải đấu Hóa Hồn, trưởng lão bị ép, lùi, nhưng trận pháp quanh Tàng Kinh Các hỗ trợ, tăng lực cho người phòng thủ.
Hàn Dạ chưa vào được. Tốt.
Nhưng phía sau, tiếng gọi.
– Tạ huynh! Đợi tao!
Chu Minh. Chạy theo, kiếm trên tay, mặt đỏ, thở nặng, vai thương cũ rỉ máu qua vải.
Chu Minh. Đừng theo ta. Hàn Dạ ở phía trước. Hóa Hồn tầng 2. Ngươi Tụ Khí tầng 4. Chạm vào là chết.
– Quay lại! Chỗ này nguy hiểm!
Chu Minh không nghe. Chạy tiếp. Cười, kiểu Chu Minh, kiểu cười khi đánh nhau, kiểu cười khi không biết sợ.
– Nguy hiểm thì đi cùng! Mày một mình cái gì!
Trường An quay lại, muốn nói thêm, muốn hét, muốn ép Chu Minh quay lại.
Không kịp.
Phía trước, tiếng nổ. Vương trưởng lão bị Hàn Dạ đánh bay lùi, va vào tường Tàng Kinh Các, gạch nứt, trưởng lão nôn máu, ngã. Hàn Dạ quay, mắt hẹp, nhìn về phía Trường An và Chu Minh đang chạy tới.
Mỉm cười.
– Đến rồi à.
Trường An dừng. Kiếm nâng. Linh lực Tụ Khí đỉnh bùng quanh lưỡi, trắng, sáng.
Hàn Dạ bay tới. Nhanh. Kiểu nhanh mà Tụ Khí không phản ứng kịp, kiểu nhanh của Hóa Hồn, cách hai cảnh giới.
Mục tiêu: Tàng Kinh Các. Nhưng trước đó, dọn đường.
Đòn đầu tiên hướng Trường An. Kiếm đen, huyết quang đỏ, nặng, nhanh. Trường An đỡ, Phong Hồi mượn lực phản, nhưng lực quá lớn, tay tê, kiếm rung, thân bị đẩy lùi ba trượng, chân kéo rãnh trên mặt đá.
Mạnh. Quá mạnh. Hóa Hồn tầng 2 đánh Tụ Khí đỉnh, cách biệt vẫn là cách biệt.
Hàn Dạ không dừng. Đòn thứ hai, nhanh hơn, hướng ngực. Trường An né sang trái, vai trái đau nhói (vết thương lúc nãy), chậm nửa nhịp. Kiếm đen sượt qua ngực, cắt áo, không chạm da, nhưng huyết khí phả vào, nóng, tanh.
Chu Minh xông vào từ bên phải, kiếm chém ngang, kiểu đánh liều, kiểu Chu Minh. Hàn Dạ thậm chí không nhìn. Tay trái phất, linh áp đẩy, Chu Minh bay lùi năm trượng, va vào gốc cây, ho, không đứng dậy ngay.
– Yếu.
Hàn Dạ nói, nhẹ, không nhìn Chu Minh. Mắt chỉ nhìn Trường An.
– Con chó phản chủ. Giáo chủ nói, tác phẩm hỏng thì hủy.
Kiếm đen nâng. Huyết quang bùng. Đòn thứ ba.
Trường An chuẩn bị đỡ, biết không đỡ nổi, biết đòn này sẽ gãy kiếm hoặc gãy xương hoặc cả hai.
Đòn thứ ba chém xuống, Trường An đỡ, kiếm gãy đôi, thân bay lùi, va vào tường Tàng Kinh Các, cạnh Vương trưởng lão. Máu trào miệng. Xương sườn nứt. Nhìn lên, Hàn Dạ đứng phía trước, kiếm đen chỉ xuống, mắt lạnh.
– Mười năm nuôi dưỡng. Phí.
Quay, hướng Tàng Kinh Các. Bước vào.
Tiếng chân Chu Minh chạy tới.
– Tạ huynh! Tạ huynh!
Trường An nằm dựa tường, máu trên miệng, kiếm gãy trong tay. Nhìn Chu Minh chạy tới, mặt hoảng, mắt đỏ.
Đừng theo. Đừng theo vào. Hàn Dạ ở trong đó.
– Đừng... vào...
Chu Minh không nghe. Lúc nào cũng không nghe.
Chạy qua Trường An, vào cửa Tàng Kinh Các.
Không.