Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 65: Tin Giả
Chương 65

Tin Giả

Một tháng sau trận tập kích. Đêm. Rừng phía tây Thanh Vân Sơn.

Sỏi đen trên bậu cửa sổ.

Trường An nhìn viên sỏi sáng nay khi mở cửa, nhỏ bằng đầu ngón út, đen, bóng, kiểu sỏi linh thạch Ma giáo dùng làm tín hiệu. Mười dặm, canh ba, phía tây. Hàn Dạ.

Nhanh hơn ta nghĩ. Một tháng, giáo chủ đã sai hắn quay lại.

Canh ba. Lệnh giới nghiêm.

Trường An rời phòng bằng cửa sổ. Nhẹ, êm, kiểu di chuyển Cửu U Cung dạy, kiểu bước chân không chạm đất quá lâu, kiểu bóng đêm trượt qua bóng đêm. Tránh tuyến tuần tra (bốn người, ca đổi giữa giờ tý và giờ sửu, tuyến nam-đông-bắc lặp lại, hắn đã thuộc sau hai tuần quan sát mới). Qua tường phía tây (đoạn chưa sửa xong, khe hở vừa đủ một người chui qua). Vào rừng.

Điểm hẹn mới.

Không phải quán Vạn Khách ở trấn An Hòa nữa. Trường An đã cố tình để Cố Bách phát hiện dấu vết ở điểm cũ (cành cây gãy, dấu giày lạ trên đường mòn phía tây), buộc phải đổi chỗ. Tạo khoảng cách giữa Ma giáo và tông môn, thêm một lớp khó khăn cho liên lạc.

Điểm mới: vách đá ngoài mười dặm phía tây, có khe nứt tạo thành hang nhỏ, khuất gió, tối, chỉ vừa hai người đứng. Hàn Dạ chọn, Trường An đồng ý vì hang nằm xa tuyến tuần tra và không có dấu vết tu sĩ qua lại.

Hàn Dạ đã ở đó.

Đứng trong khe đá, áo đen, kiếm đeo lưng, mặt lạnh, mắt sắc. Vai trái hơi cứng, vết Trường An cắt đêm tập kích chưa lành hẳn, hoặc đã lành nhưng cơ nhớ đau. Hắn gầy hơn lần gặp trước, xương hàm nhọn hơn, mắt trũng hơn, kiểu gầy của người bị phạt, hoặc bị ép làm việc quá sức.

Nhìn Trường An bước vào hang. Mắt lạnh. Không có nụ cười mỉa kiểu cũ. Lạnh thẳng, kiểu lạnh của người không còn coi đối phương là đồng minh mà cũng chưa coi là kẻ thù, kiểu lạnh treo giữa hai bờ.

– Ngươi đến chậm.

– Tuần tra đổi tuyến. Phải vòng.

Im. Gió thổi qua khe đá, rít nhẹ, lạnh.

Hàn Dạ nhìn Trường An. Nhìn kỹ. Từ đầu đến chân, kiểu nhìn đánh giá vũ khí, kiểu nhìn kiểm tra xem vũ khí còn dùng được không hay đã hỏng.

– Giáo chủ chưa phạt ngươi. Tạm thời.

Giọng bình.

– Ngươi đánh ta đêm tập kích. Dùng kiếm Thanh Vân chống người Cửu U. Giáo chủ coi đó là... mất kiểm soát tạm thời.

Mất kiểm soát. Giáo chủ giải thích hành vi phản bội của ta bằng "mất kiểm soát". Vì thừa nhận ta phản bội nghĩa là thừa nhận mười năm huấn luyện thất bại, và Quỷ Vô Sinh không chấp nhận thất bại.

– Nên giáo chủ cho ngươi thêm một cơ hội.

Trường An gật. Mặt bình. Bên trong, dây thần kinh căng như dây cung.

– Tình hình tái thiết.

Hàn Dạ hỏi, giọng là giọng hỏi báo cáo, kiểu giọng của người giám sát với mục tiêu, kiểu giọng hai năm qua không đổi.

Trường An đáp. Bình tĩnh. Từng câu, từng con số, từng chi tiết, chính xác đến mức Hàn Dạ không nghi.

Nhưng sai lệch.

Sai lệch có chủ đích, kiểu sai không lộ liễu, kiểu sai phải biết sự thật mới phát hiện được.

– Trưởng lão Trần Tĩnh An bị thương nội tạng, chưa hồi phục. Trưởng lão Vương Kính Minh gãy xương đùi, phải dùng nạng. Liễu trưởng lão kiệt linh lực, đang bế quan. Cố Bách không bị thương nhưng phải kiêm nhiều việc, kiệt sức.

Bốn trưởng lão. Thực tế: Trần Tĩnh An bị thương nhẹ, đã hồi phục. Vương Kính Minh không gãy xương, chỉ bong gân. Liễu trưởng lão bế quan là thật, nhưng do tu luyện chứ không phải kiệt lực. Cố Bách khỏe. Hai trưởng lão bị thương thật nặng là hai người khác mà Trường An không nhắc.

Phóng đại số lượng trưởng lão bị thương. Giảm năng lực phòng thủ trong mắt Ma giáo. Khiến giáo chủ đánh giá Thanh Vân yếu hơn thực tế, hoặc mạnh ở sai chỗ.

– Trận pháp mới sửa được nửa. Kết giới tạm, yếu, chỉ đủ cảnh báo không đủ chặn.

Thực tế: trận pháp sửa gần xong, kết giới tạm nhưng có tăng cường bằng trận đồ dự phòng của Trận Các, đủ chặn tấn công cấp Linh Hải.

Hàn Dạ nghe. Ghi nhận. Mắt không đổi.

– Giáo chủ cần thêm thông tin.

Rút từ tay áo một mảnh lụa đen, nhỏ, gấp tư. Đưa cho Trường An.

– Tháng sau, Thanh Vân Tông hộ tống đoàn thương nhân qua Vân Lĩnh. Giáo chủ cần danh sách đệ tử đi hộ tống, cảnh giới, lộ trình cụ thể. Ma giáo sẽ phục kích.

Trường An nhận lụa. Mặt không đổi.

– Mười ngày. Ta sẽ giao.

Mười ngày. Sẽ giao danh sách giả. Thêm cao thủ không có thật vào danh sách. Hoặc đổi lộ trình. Hoặc cả hai. Khiến Ma giáo chuẩn bị sai, hoặc không dám phục kích vì nghĩ đoàn hộ tống quá mạnh.

Hàn Dạ gật. Nhét mảnh lụa vào tay áo.

Im. Gió rít qua khe đá.

Rồi Hàn Dạ dừng lại. Đang quay đi, dừng. Quay lại nửa người. Mắt sắc hơn.

– Trận tập kích vừa rồi.

Giọng thay đổi. Không còn là giọng báo cáo. Là giọng đe dọa, nhẹ, kiểu đe dọa của người quen giết.

– Bản đồ giả của ngươi khiến mười hai đệ tử Ma giáo chết. Đánh vào vùng kết giới dày nhất vì tin bản đồ ngươi giao. Mười hai người.

Im.

– Giáo chủ chưa phạt. Vì ngươi đổ cho nguồn tin khác, nói bản đồ lấy từ Tàng Kinh Các có thể đã bị thay đổi trước khi ngươi sao chép. Giáo chủ tin. Tạm thời.

Mắt Hàn Dạ dừng ở mắt Trường An. Tìm. Kiểu tìm dấu vết nói dối, kiểu tìm Cửu U Cung dạy, kiểu tìm Trường An cũng biết vì cùng được dạy.

– Nhưng đừng để lần thứ hai.

Quay đi. Bóng đen khuất trong khe đá, rồi vào rừng, rồi mất.


Trường An đứng lại trong hang một lúc. Một mình. Gió thổi. Đá lạnh dưới chân.

Bước ra. Vào rừng. Đi về phía Thanh Vân Sơn.

Rừng đêm. Ánh trăng rải qua tán lá, đốm sáng bạc trên mặt đất rêu, trên thân cây tùng, trên vai áo trắng. Tiếng côn trùng, tiếng gió, tiếng lá khô xào xạc dưới bước chân nhẹ.

Mười hai đệ tử Ma giáo chết vì bản đồ giả của ta.

Bước. Bước tiếp.

Mười hai người. Có tên. Có mặt. Có gia đình ở đâu đó trong Cửu U Cung hoặc các chi nhánh. Có người giống ta, bị nhặt về từ nhỏ, nuôi thành vũ khí, không được chọn phe mà chỉ được chọn vâng lời.

Và ta giết họ. Bằng mực trên giấy. Bằng ba nút sai trên bản đồ.

Bước. Cành cây gẫy dưới chân, tiếng gãy khô, đanh.

Nhưng hai trăm đệ tử Thanh Vân sống.

Nếu bản đồ thật, Ma giáo đánh vào đúng chỗ yếu, kết giới vỡ nhanh hơn, thương vong gấp đôi, gấp ba. Thanh Sơn có thể chết. Tiểu Vũ có thể chết.

Mười hai và hai trăm. Toán học đơn giản. Quỷ Vô Sinh dạy ta cách này: "Khi buộc phải chọn, chọn số lớn hơn. Không phải vì đúng. Vì sống."

Nhưng ta không chọn vì toán học. Ta chọn vì Thanh Sơn. Vì Tiểu Vũ. Vì Chu Minh dù hắn đã chết.

Và điều đó khiến ta tệ hơn Quỷ Vô Sinh, hay tốt hơn?

Không trả lời. Bước tiếp. Rừng tùng xanh đen trong trăng, đường mòn mờ dưới rêu, gió thổi, lạnh.

Hàn Dạ nói "đừng để lần thứ hai".

Sẽ có lần thứ hai. Và lần thứ ba. Và mỗi lần, ta sẽ giao tin giả, và mỗi lần, sẽ có người chết vì tin giả đó, và mỗi lần, ta sẽ bước về trong rừng đêm kiểu này, một mình, đếm xác bằng nội tâm.

Nhưng tay không run.

Lần này, tay không run.

Không phải vì quen. Vì tỉnh.

Giết Phương Hạc, tay run. Vì không biết mình đang làm gì.

Giao bản đồ giả, tay run. Vì sợ.

Bây giờ, không run. Vì biết mình đang làm gì, và chọn làm.

Đó là khác biệt giữa vũ khí và người. Vũ khí không chọn. Người chọn.

Và ta đã chọn.

Qua tường phía tây. Vào Kiếm Phong. Về phòng. Nằm xuống.

Ánh trăng lọt qua cửa sổ, bạc, lạnh, rơi trên sàn gỗ, trên ván sàn che nhật ký.

Nhắm mắt.

Mười ngày. Danh sách giả. Đoàn thương nhân Vân Lĩnh.

Phản kháng ngầm. Lần thứ nhất.

Sẽ không phải lần cuối.

Ch.65/130
1.512 từ