Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 66: Nhánh Hoa Thứ Ba
Chương 66

Nhánh Hoa Thứ Ba

Vài ngày sau. Chiều muộn. Gió mùa thu cuối thổi qua sườn đông Thanh Vân Sơn, mang theo mùi đất ẩm và hương dược liệu tàn.

Vườn dược liệu đang được sửa lại.

Phương Hạc không còn, nhưng những luống bạch chỉ và hoàng cầm lão trồng vẫn mọc, lặng lẽ, kiểu cây cỏ không biết chủ đã mất. Mấy đệ tử Dược Phong dọn dẹp đống đổ nát từ trận tập kích, dựng lại hàng rào gỗ, kê lại bồn đá. Trần Tĩnh An sai người gieo giống mới ở luống phía nam, luống Phương Hạc hay ngồi nghỉ mỗi chiều.

Trường An đứng trên dốc nhìn xuống.

Không phải nhìn vườn dược liệu. Nhìn sân luyện phía dưới, khoảng trống giữa hai dãy phòng đệ tử Kiếm Phong, nơi Tiểu Vũ đang luyện kiếm.

Một mình.

Cô đứng giữa sân, kiếm dài, tóc buộc cao, áo luyện trắng dính bụi đất ở đầu gối, kiểu áo của người đã ngã rồi đứng lên nhiều lần. Thức Phong Hồi, thức Nguyệt Trầm, lặp, lặp lại, lặp nữa. Không nhanh, không mạnh, nhưng đúng. Kiểu luyện của người không còn luyện cho có mà luyện vì muốn mạnh, vì sợ yếu, vì đã thấy yếu nghĩa là gì.

Trường An nhìn.

Không cười. Không gọi. Đứng trên dốc, gió thổi, lá rơi, nhìn cô luyện kiếm trong nắng chiều muộn, và nhận ra: Tiểu Vũ thay đổi rồi.

Cô không còn chạy trễ giờ ăn sáng. Không còn giậm chân khi bị phạt quét sân. Không còn reo lên khi thấy cánh bướm đậu trên đầu kiếm. Từ sau trận tập kích, từ sau Chu Minh chết, từ sau mười bảy giàn lửa cháy trên quảng trường, cô lặng hơn, sâu hơn, kiểu lặng của người mười bảy tuổi mà đã mất quá nhiều.

Cô lớn lên.

Và ta là một trong những lý do.

Thức Phong Hồi. Cổ tay xoay, kiếm quét, gió theo lưỡi kiếm tạo thành vòng cung mỏng. Chưa đủ lực để tạo kiếm phong, nhưng đường kiếm sạch, gọn, không thừa. Thanh Sơn sẽ gật đầu nếu thấy. Chu Minh sẽ huýt sáo rồi nói "oai quá muội ơi."

Nhưng Chu Minh không còn.

Trường An bước xuống dốc.

Tiểu Vũ dừng kiếm khi nghe bước chân. Quay lại. Mồ hôi trên trán, tóc mai dính ướt bên thái dương, má đỏ vì vận động. Nhưng mắt bình. Bình hơn xưa, kiểu bình của người đã khóc hết rồi.

– Sư huynh.

Giọng nhẹ. Không reo lên "Tạ sư huynh, huynh lại ngồi một mình!" kiểu cũ. Chỉ hai chữ, gọn, ấm vừa đủ.

– Luyện một mình?

– Thanh Sơn sư huynh đi kiểm tra tuyến phòng thủ phía bắc. Muội luyện trước.

Cô cắm kiếm xuống đất, lau mồ hôi bằng ống tay áo, rồi ngồi xuống bệ đá bên sân. Trường An ngồi cạnh. Khoảng cách vừa đủ, không gần quá, không xa quá, kiểu khoảng cách hai người đã quen ngồi cạnh nhau nhưng không ai dám bước thêm.

Im lặng. Gió thổi. Tiếng lá rơi trên sàn đá, tiếng nước chảy xa xa từ suối hậu sơn, tiếng ai đó gọi nhau ở nhà ăn.

– Muội muốn đi suối không?

Tiểu Vũ ngước lên, hơi ngạc nhiên. Rồi gật.


Suối hậu sơn. Nước trong, chảy chậm qua đá cuội trắng xám, bờ cỏ xanh, hoa dại mọc rải rác hai bên. Mùa mới, hoa mới, trắng tím lẫn vàng nhạt, kiểu hoa dại không ai trồng mà cứ mọc, không ai tưới mà cứ nở.

Hai người ngồi trên phiến đá ven suối. Trường An bỏ giày, nhúng chân xuống nước. Tiểu Vũ ngồi bó gối, cằm tựa đầu gối, nhìn dòng nước.

Im lặng một lúc lâu. Kiểu im lặng không khó chịu, kiểu im lặng của hai người đã quen ngồi cạnh nhau mà không cần nói.

Rồi Tiểu Vũ nói, nhẹ, như nói với nước chứ không phải nói với người:

– Muội sợ.

Trường An không quay đầu. Chờ.

– Muội sợ lần sau sẽ mất thêm người.

Giọng cô không run. Không khóc. Bình, kiểu bình của người đã học cách nói về nỗi sợ mà không gục. Mười bảy tuổi, mất đồng môn, mất bạn, mất Phương sư bá, mất Chu Minh. Trận tập kích dạy cô một bài mà vườn dược liệu không dạy được: người ta có thể biến mất trong một đêm, và hoa dại trên mộ không mọc nhanh bằng lửa thiêu.

– Chu sư huynh chết ngay trước mặt muội. Muội chỉ cách ba trượng, nhưng không làm được gì. Khai Mạch 8 thì làm được gì?

Cô hít vào. Thở ra.

– Nên muội luyện. Mỗi ngày. Thanh Sơn sư huynh bảo muội đừng ép bản thân, nhưng muội không ép. Muội chỉ... không muốn đứng nhìn nữa.

Trường An nhìn mặt nước. Ánh nắng chiều vỡ thành nghìn mảnh vàng trên dòng suối, nhảy nhót, lung linh, kiểu đẹp không biết buồn.

Ba trượng. Cô cách Chu Minh ba trượng.

Và ta cách Chu Minh nửa trượng. Hắn chết vì chắn kiếm cho ta. Kiếm của người ta từng gọi là đồng đội.

Nếu cô biết...

Im lặng lâu. Rồi Trường An nói, và câu thoát khỏi miệng trước khi hắn kịp kiểm tra xem nó có đúng kịch bản không:

– Ta cũng sợ.

Tiểu Vũ ngước lên. Mắt to, nhìn hắn, kiểu nhìn của người nghe thấy thứ mình không ngờ. Hai năm, huynh chưa bao giờ nói sợ. Huynh bình tĩnh như đá, như gió, như mặt nước không gợn sóng. Huynh cười khi cần cười, lo khi cần lo, nhưng chưa bao giờ nói sợ.

– Sợ gì?

Trường An không trả lời ngay. Nhìn nước. Nhìn hoa dại bên bờ. Nhìn tay mình, ngón dài, chai, tay kiếm, tay giết người, tay nhận nhánh hoa từ cô rồi ép dưới ván sàn.

Sợ gì? Sợ mất. Sợ một ngày cô biết ta là ai. Sợ nhánh hoa sẽ héo. Sợ cô nhìn ta bằng đôi mắt khác, đôi mắt mà ta xứng đáng nhận.

– Sợ không bảo vệ được.

Nửa thật. Nửa còn lại hắn nuốt vào.

Tiểu Vũ nhìn hắn. Lâu. Rồi cười, nhẹ, nụ cười buồn hơn trước nhưng ấm hơn, kiểu cười của người hiểu rằng sư huynh cũng chỉ là người, không phải tường thành.

– Vậy huynh cũng giống muội.

Không. Ta khác cô. Cô sợ mất người, ta sợ cô biết chính ta là lý do cô mất người.

Im lặng. Gió thổi. Nước chảy.

Tiểu Vũ đứng lên, đi vài bước dọc bờ suối, cúi xuống, hái một nhánh hoa dại. Trắng tím, nhỏ, bốn cánh, kiểu hoa cô tặng hắn lần đầu ở vườn dược liệu hai năm trước, kiểu hoa hắn ép khô trong nhật ký, kiểu hoa mà mỗi lần nhìn, hắn nhớ câu "Cho sư huynh vui hơn."

Nhánh thứ ba.

Cô quay lại, cầm nhánh hoa, đứng trước mặt hắn.

– Huynh, huynh vẫn giữ nhánh trước không?

Trường An gật. Giọng nhẹ, hơi khàn:

– Vẫn.

Dưới ván sàn. Cạnh nhật ký. Cạnh tro Chu Minh. Cạnh cành hoa mơ khô của Như Yên. Những thứ ta giữ lại từ cuộc đời mà ta không xứng đáng sống.

Tiểu Vũ cười. Nụ cười ấy, buồn, ấm, sáng, kiểu nụ cười không còn hồn nhiên nhưng vẫn thật, kiểu nụ cười đã trải qua mất mát mà vẫn chọn tin.

– Vậy huynh giữ thêm nhánh này.

Đưa nhánh hoa. Trường An nhận. Ngón tay chạm cánh hoa, mỏng, mát, ẩm sương chiều.

Ta muốn nói với cô.

"Ta không xứng. Ta là kẻ đã gây ra chuyện này. Chu Minh chết vì ta. Phương Hạc chết vì ta. Cô mất đi sự hồn nhiên vì ta."

Nhưng ta không thể.

Nên ta chỉ cầm nhánh hoa, và im lặng.

– Cảm ơn.

Một từ. Thật. Không diễn. Giọng hơi nghẹn ở chữ cuối, nhẹ đến mức chỉ gió nghe thấy.

Tiểu Vũ ngồi lại xuống cạnh hắn, gần hơn lúc trước, vai gần chạm vai. Hai người nhìn suối. Nước chảy, trong, lạnh, mang theo lá vàng và cánh hoa trôi. Hoa dại nở hai bên bờ, trắng tím lẫn vàng nhạt, mùa mới, hoa mới.

Sẽ có ngày cô biết sự thật.

Và nhánh hoa sẽ héo.

Nhưng hôm nay, nhánh hoa còn tươi. Cô còn ngồi đây. Gió còn thổi. Nước còn chảy.

Hôm nay, ta cho phép mình ngồi yên.

Chiều tà. Nắng đổ xiên qua tán cây, vàng, ấm, rơi trên mặt suối, trên vai hai người, trên nhánh hoa trong tay Trường An. Bóng dài trên cỏ, song song, kiểu bóng của người ngồi cạnh nhau mà không biết đường nào chia.

Tiểu Vũ không nói gì thêm. Trường An cũng không.

Im lặng. Nhưng là kiểu im lặng không cần lấp đầy.

Về phòng khi hoàng hôn tắt. Trường An mở ván sàn, đặt nhánh hoa mới cạnh hai nhánh cũ, một nâu vàng héo khô, một nâu sẫm gần mủn, và nhánh thứ ba còn tươi, trắng tím, mềm.

Ba nhánh hoa. Ba khoảnh khắc cô cho hắn thứ hắn không xứng nhận.

Đậy ván sàn. Nằm xuống. Nhắm mắt.

Nhánh đầu tiên, cô tặng vì huynh không cười.

Nhánh thứ hai, cô tặng vì huynh giả vờ vui.

Nhánh thứ ba, cô tặng vì huynh nói thật.

"Ta cũng sợ."

Hai chữ. Và cô tin.

Cô tin vì ta nói thật. Lần đầu, giữa hàng trăm lần nói dối, ta nói thật, và cô tin.

Điều đó ngọt.

Và điều đó đau.

Ngoài cửa sổ, trăng lên, bạc, lạnh, chiếu qua ván sàn nơi ba nhánh hoa nằm cạnh nhật ký và tro người chết.

Ch.66/130
1.636 từ