Tro Tàn
Mười ngày sau trận tập kích.
Thanh Vân Tông thức dậy giữa đổ nát.
Tường phía nam sập một đoạn dài hai mươi trượng, gạch vỡ chồng lên nhau lẫn với mảnh trận pháp vỡ, lấp lánh yếu ớt dưới nắng sáng. Sân luyện công nứt toác, vết kiếm khí và linh lực va chạm hằn sâu trên mặt đá trắng, kiểu vết sẹo chiến trường không mài được. Dược Phong mất nửa mái, Trần Tĩnh An cho căng vải bạt tạm, gió thổi vải phần phật, bệnh nhân nằm dưới nghe tiếng vải như nghe tiếng cờ tang.
Trường An khiêng gạch từ sáng.
Cổ tay phải vẫn nẹp, dùng tay trái nâng, vai kê, lưng gánh. Xương sườn nhức mỗi lần cúi, linh lực chưa hồi đủ nên không dùng kiếm khí phá gạch lớn, phải bẻ bằng tay, từng viên, từng viên. Mồ hôi chảy, đất bám, bụi phủ áo trắng thành xám.
Không phải diễn.
Lần đầu tiên trong hai năm ở Thanh Vân Tông, hắn làm việc mà không tính toán ai đang nhìn, không cân nhắc hình ảnh nào có lợi. Chỉ khiêng gạch, vì tường vỡ, vì cần sửa, vì nơi này cần sửa, vì hắn góp phần phá.
Lâm Dật khiêng gạch bên cạnh, cánh tay trái băng kín, chỉ dùng tay phải. Lâm Dật không nói gì. Từ đêm tập kích, cậu ta ít nói hơn, mắt hay nhìn xa, kiểu mắt của người đã thấy bạn đồng môn chết trước mặt và chưa tiêu hóa xong.
Trường An kê viên gạch lên vai, bước qua sân, đổ vào đống phế liệu phía đông. Quay lại. Nhặt viên tiếp.
Lặp đi lặp lại. Cả buổi sáng.
Nghĩa trang tông môn nằm sau Dược Phong, sườn đông, hướng mặt trời lên.
Ba mươi bảy bia đá mới.
Mười bảy đệ tử chết đêm tập kích. Hai mươi người nữa không qua khỏi trong ba ngày sau, vết thương quá nặng, Trần Tĩnh An dùng hết dược liệu dự trữ vẫn không cứu được. Ba mươi bảy tấm bia xếp thành ba hàng, đá xanh, chữ khắc vội, mực chưa khô.
Hàng thứ ba, vị trí thứ năm từ trái.
Chu Minh.
Trường An đứng trước tấm bia. Im. Gió sườn đông thổi qua, lạnh nhẹ, mang theo mùi nhang và mùi hoa dại ai đó cắm trong lọ sứ nhỏ trước mỗi bia. Hắn nhìn tên trên bia, hai chữ quen, nét khắc thẳng, kiểu chữ Thanh Sơn viết, chắc hắn tự tay khắc cho từng người.
Không nói gì. Không khóc. Không quỳ.
Chỉ đứng. Nhìn.
Chu Minh. Tụ Khí tầng 4. Sư đệ cùng khóa. Hay cười, hay chửi, hay theo ta đi đâu cũng được. Nói "mày là người tốt" với kẻ không xứng nghe câu đó.
Nằm đây rồi.
Tiếng bước chân nhẹ phía sau. Tiểu Vũ.
Cô đến cạnh Trường An, tay cầm một bó hoa dại trắng tím nhỏ, loại hoa mọc dọc dốc giữa Dược Phong và Kiếm Phong, loại hoa cô từng tặng hắn ngày mới gặp.
Quỳ xuống trước mộ Chu Minh. Đặt hoa vào lọ sứ, nhẹ nhàng sắp từng cành, kiểu sắp của người muốn đẹp cho người đã đi.
Đứng dậy. Nhìn tấm bia.
– Chu sư huynh thích ăn bánh nếp.
Giọng nhẹ. Bình. Kiểu bình của người đã khóc ba ngày và giờ không còn nước mắt, chỉ còn giọng.
– Muội sẽ mang đến mỗi ngày rằm.
Trường An nhìn Tiểu Vũ. Mắt cô khô, không đỏ, nhưng vai hơi rung, nhịp rung nhỏ, đều, kiểu rung của người kìm nén bằng ý chí mười lăm tuổi.
Muốn đặt tay lên vai cô. Muốn nói gì đó. Không làm. Không nói.
Chỉ đứng cạnh. Im. Hai bóng trước tấm bia, gió thổi, hoa dại lay nhẹ trong lọ sứ.
Chiều. Đại điện.
Thanh Sơn đứng trước bốn mươi đệ tử còn lành lặn. Bạch y sạch, kiếm đeo lưng, vai trái vẫn cứng nhưng đã bỏ băng. Mặt mệt, quầng thâm mắt sâu hơn tuần trước, xương gò má nổi rõ hơn vì ăn ít ngủ ít. Nhưng lưng thẳng, giọng vững.
– Tường phía nam, ưu tiên. Lâm Dật dẫn mười người sửa. Kết giới tạm do Trận Các phụ trách, Trần sư bá đang vẽ lại trận đồ.
Phân công rõ ràng, từng nhóm, từng khu vực, từng thời hạn. Giọng Thanh Sơn không run, không cao, bình như mọi lần họp trước, kiểu bình của người quen gánh vác, kiểu bình khiến đệ tử nghe xong muốn đứng dậy làm việc thay vì ngồi sợ.
– Chúng ta mất người.
Dừng. Nhìn qua bốn mươi gương mặt. Mắt sáng, ấm, kiểu ấm không thay đổi dù tang thương xung quanh.
– Nhưng Thanh Vân chưa mất.
Im. Gió thổi qua cửa đại điện, kéo theo mùi bụi gạch và mùi cỏ cháy.
Đệ tử gật. Không ai nói. Không cần nói. Câu đó đủ.
Trường An đứng hàng sau, nghe, và lồng ngực thắt. Không phải vì sợ. Vì biết: hắn góp phần tạo ra đống đổ nát mà Thanh Sơn đang cố dựng lại. Mỗi viên gạch hắn khiêng sáng nay không đủ trả cho một phần mười những gì hắn đã phá.
Nhưng ta sẽ tiếp tục khiêng.
Cố Bách bước vào đại điện sau Thanh Sơn. Bạch y thẫm, kiếm đeo ngang, mặt lạnh, mắt sắc. Lão không bị thương trong trận tập kích, Linh Hải tầng chín không phải mức Ma giáo dễ chạm, nhưng mắt lão mỏi hơn, kiểu mỏi của người đã thức ba đêm liền tuần tra mà vẫn không ngăn được kẻ địch xâm nhập.
– Lệnh giới nghiêm ban đêm. Từ giờ tuất đến giờ mão, mọi đệ tử phải ở trong phòng. Ra ngoài phải báo cáo Luật Đường.
Giọng lạnh. Không có chỗ cho thắc mắc.
– Tuần tra gấp đôi. Mỗi ca bốn người thay vì hai. Tất cả đệ tử ra ngoài tông phải có lệnh bài và đi theo nhóm.
Quét mắt qua phòng. Dừng ở Trường An. Nhìn.
Ánh mắt không rõ ý. Không nghi ngờ lộ liễu kiểu thẩm vấn tháng trước, không tức giận, không trách móc. Chỉ nhìn, dài, kiểu nhìn của người đang xếp mảnh ghép mà chưa ra hình, kiểu nhìn biết thiếu một mảnh nhưng chưa biết mảnh nào.
Rồi quay đi. Tiếp tục nói về quy trình tuần tra mới.
Trường An đứng im, mặt bình, hơi thở đều. Bên trong, dây thần kinh căng.
Cố Bách nhìn ta.
Không phải nghi ngờ cụ thể. Là bản năng. Bản năng của kẻ canh gác ba mươi năm, kiểu bản năng không cần bằng chứng để biết có gì đó sai.
Lão sẽ tiếp tục nhìn. Và một ngày, lão sẽ tìm ra.
Nhưng không phải hôm nay.
Đêm. Giờ tuất qua lâu rồi. Lệnh giới nghiêm.
Trường An ngồi trên mái Kiếm Phong.
Vi phạm lệnh giới nghiêm ngay ngày đầu tiên, nhưng hắn cần. Cần ngồi cao, nhìn xuống, nhìn toàn cảnh tông môn đổ nát dưới ánh trăng mờ.
Gió đêm thổi mạnh trên mái, lạnh, mang theo mùi tro từ khu hỏa thiêu vẫn chưa tắt hẳn và mùi hoa dại từ nghĩa trang sườn đông. Hai mùi trộn vào nhau, tro và hoa, chết và sống, kiểu mùi chỉ có ở nơi vừa trải qua chiến tranh.
Thanh Vân Tông dưới trăng. Mái ngói gãy, tường sập, trận pháp leo lét như đèn sắp hết dầu. Đệ tử ngủ sớm vì mệt, phòng tối, hành lang vắng, chỉ có bóng tuần tra Luật Đường đi qua đều đặn, bốn người một nhóm, bước chân nặng.
Nơi này trông giống Cửu U Cung sau mỗi đợt thanh trừ. Vắng. Rách. Im.
Nhưng khác. Ở Cửu U Cung, sau thanh trừ, người ta sợ. Ở đây, sau tập kích, người ta khiêng gạch.
Thanh Sơn nói "Thanh Vân chưa mất". Và bốn mươi đệ tử tin. Tin vì hắn đứng đó, lưng thẳng, vai đau mà vẫn gánh.
Ta cũng tin.
Nhưng ta đã chọn phe. Và phe ta chọn, nếu biết ta là ai, sẽ giết ta trước Ma giáo.
Gió thổi mạnh hơn. Tóc bay, áo bay, lạnh thấm qua vải.
Nhìn xuống. Phòng Thanh Sơn cuối hành lang Kiếm Phong. Đèn vẫn sáng. Giờ này, hắn vẫn thức, có lẽ đang viết báo cáo cho chưởng môn, hoặc đang ngồi một mình trên đỉnh phong nhìn xuống giống Trường An, hoặc đang tính lại danh sách đệ tử còn sống, cái nào cần ưu tiên sửa chữa, ai cần nghỉ, ai có thể gánh thêm.
Đèn sáng. Vàng. Ấm.
Sư huynh.
Đệ sẽ bảo vệ nơi này.
Dù đệ không có tư cách.
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi tro và mùi hoa dại, mang đi cả tiếng thì thầm mà không ai nghe. Trường An ngồi trên mái, lưng cong, đầu gối co, nhìn ánh đèn phòng Thanh Sơn cho đến khi đèn tắt, cho đến khi trăng lên cao, cho đến khi gió lạnh buốt mà hắn vẫn không xuống.
Rồi xuống. Nhẹ. Về phòng. Nằm xuống.
Không ngủ. Nhưng nằm im, nghe tiếng gió trên mái, nghe tiếng bước chân tuần tra xa xa, nghe Thanh Vân Tông thở trong bóng tối.
Và lần đầu tiên, hắn nghe tiếng thở đó không phải bằng tai nội gián, mà bằng tai của người muốn nơi này sống.