Sương Mù
Mùi hoa mơ.
Nhạt, lẫn trong sương, lẫn trong gió đêm mang hơi rừng trúc. Trường An dừng bước ở bìa rừng phía bắc, mắt quét bóng tối. Sỏi linh thạch trong túi áo không rung, nghĩa là Hàn Dạ ở ngoài mười dặm, hoặc không có mặt. Mùi hoa mơ nghĩa là Như Yên.
Cô đã đợi.
Suối nhỏ chảy giữa đá, ánh trăng khuất sau mây mỏng, chỉ đủ thấy bóng đỏ sẫm dựa vào thân trúc. Tóc đen buông, vài sợi dính sương.
Trường An bước vào. Ngồi xuống đá đối diện. Khoảng cách hai bước, như mọi lần.
Như Yên không chào. Nhìn hắn, mắt tối, sâu, kiểu mắt đang cân nhắc nói gì.
Rồi nói. Nhanh hơn mọi khi.
– Trường An, ta nói nhanh.
Nhanh. Cô chưa bao giờ nói "ta nói nhanh". Cô luôn nói nhẹ, chậm, từng chữ.
Vậy là gấp.
– Giáo chủ hài lòng với bản đồ.
Dừng. Nửa nhịp.
– Nhưng kế hoạch tấn công không dựa trên bản đồ ngươi giao.
Im.
Trường An nhìn cô. Mặt không đổi. Nhưng bên trong, thứ gì đó siết lại, lạnh, nhanh, kiểu lạnh của người bị xác nhận điều mình đã ngờ.
– Có nguồn khác, Như Yên nói. Giọng thấp, mắt không rời hắn. Ta không biết ai. Giáo chủ giữ kín. Nhưng kế hoạch đã thay đổi.
Nguồn khác. Đúng. Triệu Hoài Vinh, hay ai đó khác, bụi đá đỏ trên ngón tay, dấu rêu xẹp ở nút kết giới.
Giáo chủ có hai nguồn. Dùng nguồn mà lão tin hơn.
– Tấn công từ phía nam.
Bốn từ. Trường An nuốt.
Phía nam. Đúng chỗ yếu nhất. Đúng phần mà bản đồ gốc Phương Hạc đã ghi. Đúng nơi nội gián thứ hai đang thăm dò.
Bản đồ giả, phần tây bắc và nội viện, giáo chủ không dùng. Lão dùng thông tin từ phía nam. Thông tin thật.
– Bao lâu?
Giọng Trường An bình tĩnh. Nhưng phải ép. Phải kiểm soát thanh đới kiểu mười năm huấn luyện.
Như Yên nhìn xuống suối. Tay trái siết ống tay áo, nhẹ, nhanh, rồi thả. Phản xạ quen.
– Nửa tháng. Có thể sớm hơn.
Nửa tháng.
Giáo chủ không đợi hai tháng. Lão đã có đủ thông tin từ nguồn khác. Bản đồ ta giao chỉ là hình thức, để giữ ta yên tâm, để kiểm tra ta có trung thành không.
Mà ta, không trung thành. Ta giao giả.
Giáo chủ biết chưa?
Im lâu. Suối chảy. Sương dày hơn, phủ trắng mặt đá, phủ trắng rêu, phủ trắng khoảng cách giữa hai người.
– Tại sao nói cho ta? Trường An hỏi.
Như Yên không đáp ngay. Nhìn hắn. Mắt tối. Mặt phẳng. Nhưng tay trái lại siết ống tay áo, lần nữa.
Tay cô phản bội. Luôn phản bội.
– Nếu giáo chủ biết ta nói...
Dừng. Nhìn xuống. Rồi nhìn lên.
– Ta không nên nói với ngươi.
Không nên. Nhưng cô nói.
Vì sao?
Như Yên quay mặt đi. Nhìn rừng trúc phía sau, bóng trúc lẫn trong sương, mờ mờ, kiểu nhìn của người đang tìm lời.
– Vì ta không muốn ngươi chết trong trận tập kích mà không biết trước.
Giọng nhẹ. Nhẹ đến mức suối gần nuốt mất, giống đêm cô kể chuyện rửa tay năm mười bốn tuổi.
"Không muốn ngươi chết."
Vũ khí không nói câu đó. Thánh nữ Ma giáo không nói câu đó. Người giám sát nội gián không nói câu đó.
Chỉ Như Yên nói. Như Yên chín tuổi chia nửa chén cơm nguội. Như Yên mười bảy tuổi hỏi "ngươi có nhớ ta không". Như Yên hai mươi ba tuổi đứng trong sương, nói nhanh, tay siết ống tay áo, cảnh báo kẻ mà cô được giao giám sát.
Cô cũng đang phản kháng. Theo cách của cô.
Gió thổi. Mùi hoa mơ đậm hơn trong sương. Trường An nhìn cô, lâu, không nói.
Như Yên không nhìn lại. Đứng dậy. Phủi áo, nhẹ, kiểu Cửu U Cung.
– Nửa tháng.
Quay lưng. Bước vào trúc. Bóng đỏ sẫm mờ trong sương, mờ dần, rồi mất.
Mùi hoa mơ lưu lại, nhạt, rồi tan.
Cô sẽ trả giá cho đêm nay.
Nếu giáo chủ biết cô cảnh báo ta, cô chết. Thánh nữ phản bội, giáo chủ không tha.
Và ta, không bảo vệ được cô. Không thể.
Cô biết. Cô vẫn nói.
· · ·
Sáng hôm sau. Nắng mỏng qua sương. Sương phủ Thanh Vân Sơn, trắng, dày, kiểu sương chỉ có ở vùng cao trước đông.
Trường An đi ngang khu nhà Kiếm Phong. Qua phòng Chu Minh. Dừng. Gõ cửa.
– Vào!
Chu Minh đang ngồi trên sàn, mài kiếm, mồ hôi dính áo. Nhìn lên, cười.
– Tạ huynh, sáng sớm tìm tao chi?
Trường An bước vào. Ngồi xuống bàn. Tự nhiên, nhẹ, kiểu hai sư huynh đệ nói chuyện bình thường.
– Hôm qua Cố Bách nói kết giới phía nam có dấu lạ. Đệ nghĩ sao?
Chu Minh dừng mài. Nhíu mày.
– Nghĩ sao? Tao nghĩ bất thường. Kết giới Thanh Vân ba trăm năm, tự nhiên có dấu lạ? Ai mà chạm được vào kết giới trừ trưởng lão?
– Đúng, Trường An gật. Phía nam, gần Dược Phong. Phương sư bá mất rồi, khu đó ít người. Nếu ai muốn thăm dò mà không bị phát hiện, phía nam là chỗ tốt nhất.
Chu Minh nhìn hắn. Mắt sáng, kiểu mắt người thẳng tính khi nghe điều hợp lý.
– Mày muốn nói gì?
– Không nói gì. Chỉ thấy phía nam yếu nhất lúc này. Phương sư bá giữ phần đó mấy chục năm, giờ mất, Trần sư tỷ tạm quyền nhưng cảnh giới thấp hơn nhiều. Nên... đại sư huynh nên biết.
Chu Minh gật. Đặt kiếm xuống.
– Tao nói với Thanh sư huynh luôn.
Đúng. Chu Minh thẳng tính. Nghe điều hợp lý sẽ hành động ngay. Hắn không hỏi "sao mày biết", không hỏi "mày đi đâu mà thấy". Hắn nghe, tin, và làm.
Cách nhanh nhất để cảnh báo tông môn mà không lộ.
– Ừ, Trường An đáp. Nhẹ. Rồi đứng dậy, vỗ vai Chu Minh, bước ra.
· · ·
Giờ ngọ. Thanh Sơn gọi họp đệ tử cốt cán Kiếm Phong.
– Chu Minh nói phía nam yếu nhất hiện tại. Ta thấy có lý. Ta sẽ báo trưởng lão đề nghị gia cố trước.
Mắt Thanh Sơn lướt qua Trường An, không lâu, không ngắn. Trường An gật nhẹ, kiểu đồng ý mà không nói.
Thanh Sơn ghi nhận. Sẽ báo trưởng lão. Trưởng lão sẽ kiểm tra. Có thể gia cố.
Nhưng kiểm tra phát hiện lỗi là một chuyện, gia cố kịp trước khi Ma giáo tấn công là chuyện khác. Kết giới ba trăm năm, sửa chữa cần thời gian. Cần trưởng lão Trận Các. Cần vật liệu. Cần linh khí.
Nửa tháng.
Đủ không?
Không biết.
· · ·
Chiều. Sương rút dần, nắng chiều xiên qua khe mây. Trường An đứng trước cổng Kiếm Phong, nhìn xuống.
Thanh Vân Sơn trải ra dưới chân. Mái ngói xám. Sân rộng. Đường mòn nối các phong, đệ tử đi lại như kiến. Xa hơn, rừng tùng, vách đá, kết giới phía nam mắt thường không thấy nhưng linh thức cảm nhận được, mỏng, nhòe, kiểu lớp kính cũ bị xước.
Sương vẫn vương ở chân núi, trắng, dày, phủ hết đường xuống.
Trong sương, mọi thứ mờ đi. Không phân biệt được đường nào đi lên, đường nào đi xuống. Không biết bước tiếp là vực hay bậc thang.
Nửa tháng.
Nửa tháng để Ma giáo tập kích. Nửa tháng để tông môn gia cố, nếu kịp. Nửa tháng để ta tìm cách ngăn nội gián thứ hai, nếu có thể.
Bản đồ giả, vô dụng. Cảnh báo gián tiếp qua Chu Minh, chỉ mua được thời gian. Nội gián thứ hai, chưa chắc chắn là Triệu Hoài Vinh.
Mỗi bước đi, mù.
Gió thổi sương loãng. Một khoảng hở, thoáng, nhìn thấy mái Dược Phong xa xa, rồi sương khép lại.
Nhưng ta không đứng yên.
Không thể.
Quay lại. Bước vào Kiếm Phong. Sương phủ sau lưng, trắng, dày, kiểu trắng không cho nhìn lại.
Nửa tháng.