Chương 125: Nhật Ký
Phòng giam mới. Không phải phòng cũ dưới sâu Luật Đường (phòng đó đã bị phá khóa, không an toàn nữa). Phòng này ở tầng trên, có cửa sổ nhỏ (nhỏ đủ lọt ánh sáng, không đủ lọt người), canh gác nặng hơn: bốn lính, hai ca, sáu tiếng đổi. Tỏa Linh Hoàn mới, chặt hơn, không khoảng hở.
Trường An ngồi trên phiến đá, lưng tựa tường. Dây linh khí trói tay đã tháo (trong phòng giam không cần, Tỏa Linh đủ). Vết thương vai băng lại bằng vải sạch (lính canh đưa, có lẽ do ai đó dặn). Xương sườn rạn vẫn đau khi thở sâu.
Đêm. Đèn dầu nhỏ trên kệ đá, ánh vàng yếu, đủ sáng để nhìn tay mình. Bên ngoài cửa sổ, trăng lên, bạc, sáng, kiểu sáng mà Trường An nhớ đêm trên mái Kiếm Phong.
Trước mặt hắn, trên phiến đá phẳng: giấy, bút lông, mực.
Hắn xin sáng nay. Lính canh báo lên, Cố Bách cho. "Để hắn viết lời khai. Mỗi chữ đều là bằng chứng."
Trường An nhìn giấy. Trắng, phẳng, kiểu giấy Luật Đường dùng ghi biên bản. Bút lông cũ, đầu hơi tòe, nhưng viết được. Mực đen, loãng.
Không phải lời khai.
Cầm bút, nhúng mực, đặt lên giấy. Tay run nhẹ (Tỏa Linh ảnh hưởng kiểm soát cơ), nhưng nét vẫn thẳng, vì mười năm Cửu U Cung dạy hắn viết bằng bất cứ tay nào, bất cứ tư thế nào.
Bắt đầu viết.
Nhật ký lần hai mươi sáu. Trang đầu tiên trên giấy thật kể từ khi trốn.
Ta viết lại. Từ đầu. Cuốn nhật ký dưới ván sàn Kiếm Phong có hai mươi ba lần viết, từ năm thứ nhất đến ngày bại lộ. Cuốn này là phần còn lại. Phần sau cùng.
Nếu người đang đọc là Thanh Sơn, hoặc Tiểu Vũ, hoặc bất kỳ ai trong Thanh Vân Tông, thì đây là sự thật. Toàn bộ. Không giấu, không diễn, không mặt nạ.
Ta là Tạ Trường An. Mồ côi. Được Cửu U Cung nhặt lúc bảy tuổi, nuôi mười năm, dạy thành vũ khí. Mười bảy tuổi cài vào Thanh Vân Tông với nhiệm vụ: trở thành đệ tử, leo lên cao, lấy bí mật trấn tông.
Ngày nhập môn, ta giả run. Sáu năm sau, ta run thật.
Bút dừng. Nhìn giấy. Chữ nhỏ, đều, nghiêng nhẹ sang trái (thói quen Cửu U Cung, vì viết nghiêng khó đọc hơn, an toàn hơn khi bị phát hiện). Mực loãng nhưng rõ.
Viết tiếp. Chậm, mỗi chữ cân nhắc, mỗi câu như rút từ ngực ra.
Ngày đầu tiên Thanh Sơn gọi ta là sư đệ, ta thấy lạ. Không phải lạ vì nghe lần đầu (Cửu U cũng có đồng môn). Lạ vì giọng hắn khi nói. Ấm. Kiểu ấm mà không có mục đích, không có toan tính. Chỉ là ấm vì muốn ấm.
Ta không biết xử lý kiểu ấm đó. Mười năm Cửu U không dạy.
Ngày Tiểu Vũ mang bánh đến phòng ta, ta ăn vì diễn. Nhưng vị bánh thì thật. Dẻo, ngọt, đậu đỏ lạo xạo. Ta chưa từng ăn thứ gì ngọt vì Cửu U Cung chỉ có cơm nguội và thịt khô. Miếng bánh đó, ta nhớ mười lăm năm sau, nhớ rõ hơn bất cứ bài kiếm nào.
Viết. Không dừng. Bút chạy trên giấy, kiểu chạy mà sáu năm nén giờ vỡ ra, từng câu, từng chữ, như máu chảy từ vết thương mở.
Lần thứ ba ta giấu thông tin không báo cho Ma giáo: vì Tiểu Vũ hôm đó mang bánh đến, và ta không muốn ngày mai cô ấy phải khóc.
Lần thứ năm: vì Thanh Sơn vừa kể chuyện Trần Hoài Phong, vết sẹo vai trái, giọng hắn khi nói "ta buông kiếm" khiến ta không thở được.
Lần thứ bảy: vì Chu Minh nhờ ta tưới vườn khi hắn ốm, và ta tưới, và cây sống, và ta thấy thứ gì đó nở trong ngực mà không có tên.
Bản đồ kết giới ta giao cho Ma giáo là giả. Sai ba nút, lệch hai trượng mỗi điểm. Mười hai sát thủ chết vì bản đồ đó. Ta biết. Ta chọn.
Đoàn thương nhân qua Vân Lĩnh, ta đổi đường hộ tống mà không báo Ma giáo. Phương Hạc bảy ngày, ta giữ. Lý Vân Phong tìm được nhanh, nhờ ta. Tần Ngọc Lâm sống, vì ta giao chìa khóa giả và đưa hắn đi Bạch Lộ Cung.
Ta không phải người tốt. Người tốt không giết Phương Hạc. Người tốt không lừa dối sáu năm. Nhưng ta đã cố. Cố bằng mọi thứ ta có, bằng mười năm kỹ thuật Cửu U Cung, bằng sáu năm diễn, bằng hai mươi ba lần viết nhật ký dưới ván sàn mà không ai biết.
Bút dừng. Mực cạn. Nhúng lại. Tay run hơn, kiểu run mà viết quá lâu trong tư thế quỳ (Tỏa Linh nặng trên tay) thì cơ phải trả giá.
Nhìn ra cửa sổ. Trăng đã lên cao, bạc, tròn. Đêm sâu. Lính canh đổi ca ngoài hành lang, tiếng bước chân đều rồi mất.
Viết tiếp.
Phương Hạc. Ta giết hắn. Bóp cổ. Hắn nhìn ta, không hiểu tại sao. Ta cũng không hiểu, lúc đó. Giờ thì hiểu: vì ta sợ. Sợ không hoàn thành nhiệm vụ thì Cửu U Cung sẽ giết ta. Sợ kiểu sợ mà mười năm nuôi đã khắc vào xương.
Sợ không biện minh được cho giết. Nhưng giải thích được tại sao.
Tay ta run sau khi giết. Lần đầu. Rửa bao nhiêu cũng không sạch. Bây giờ vẫn không sạch.
Chu Minh. Hắn chết vì ta. Bản đồ kết giới ta giao, giáo chủ dùng, Triệu Hoài Vinh phá nút, Ma giáo tràn vào, Hàn Dạ xuyên phòng tuyến, kiếm đâm qua ngực Chu Minh. Chuỗi nhân quả từ ta. Gián tiếp. Nhưng từ ta.
"Vườn rau tao chưa trồng. Mày trồng giúp." Hắn nói vậy trước khi chết. Ta trồng rồi. Cải ngọt đã mọc. Tiểu Vũ tưới mỗi ngày.
Tiếng bước chân ngoài hành lang. Không phải lính canh (đã đổi ca, chưa đến ca tiếp). Bước nhẹ, ngập ngừng, kiểu bước mà người muốn đến nhưng sợ bị đuổi.
Cửa phòng giam không mở (khóa ngoài). Nhưng có khe nhỏ dưới cửa, và cửa sổ song sắt trên cửa, đủ nhìn qua.
Khuôn mặt sau song sắt.
Tiểu Vũ.
Mắt đỏ, môi cắn, tóc hơi rối (chạy đến, không kịp chải). Áo trắng tông môn, nhưng nhàu, kiểu nhàu mà mấy đêm không thay. Tay cầm gói nhỏ buộc dây đỏ.
Lính canh hai bên nhìn cô. Không ngăn (có lẽ chưởng môn cho phép, hoặc cô dùng quyền con gái trưởng lão, hoặc đơn giản là không ai muốn ngăn cô lúc này).
Hai người nhìn nhau qua song sắt.
Im lặng. Lâu.
Rồi Tiểu Vũ nói. Giọng run, nhẹ, kiểu giọng mà cố giữ bình tĩnh nhưng không giữ được.
– Huynh. Muội mang bánh.
Đẩy gói qua khe dưới cửa. Gói vải trắng, buộc dây đỏ, ấm. Trong gói: bánh nếp nhân đậu đỏ. Tự làm. Loại bánh đêm thứ bảy sau nhập môn. Loại bánh sáu năm.
Trường An nhìn gói bánh trên nền đá. Nhìn lên, nhìn Tiểu Vũ qua song sắt. Lần đầu tiên, hắn nhìn cô mà không giấu gì. Không diễn, không nén, không mặt nạ. Chỉ nhìn, bằng đôi mắt ướt (không phải khóc, chỉ là ướt, kiểu ướt mà hai mươi ba năm nén đã mệt và không muốn nén nữa).
Tiểu Vũ thấy. Thấy đôi mắt đó, thấy thứ mà sáu năm cô cảm nhận nhưng chưa bao giờ thấy rõ: hắn thật. Lúc này, hắn thật.
Cô không khóc. Cắn môi đến trắng, nhưng không khóc. Vì Ninh Tiểu Vũ không khóc trước mặt người cần cô mạnh.
– Huynh. Muội mang bánh.
Nói lại. Cùng câu. Vì không biết nói gì khác.
Trường An cúi xuống. Nhặt gói bánh. Mở. Vải trắng, bánh nếp, dẻo, ấm, mùi nếp thơm, đậu đỏ bên trong, kiểu bánh mà sáu năm trước cô mang đến phòng hắn đêm thứ bảy, vụng về, đậu không nhuyễn.
Lần này đậu nhuyễn hơn. Sáu năm luyện, bánh cũng tiến bộ.
Cắn một miếng. Nhai chậm. Vị quen. Vị ngọt nhẹ, dẻo, đậu đỏ mịn. Vị của sáu năm. Vị của thứ mà hắn tưởng là diễn nhưng hóa ra là thật từ lâu rồi.
Nuốt. Không nghẹn lần này. Nuốt dễ dàng, kiểu dễ mà không cần cố, vì không còn gì chặn trong ngực nữa. Đã nói hết rồi. Đã trả lời Thanh Sơn rồi. Đã viết nhật ký rồi. Không còn gì phải giấu.
– Tiểu Vũ.
– Gì ạ.
Giọng cô nhỏ. Run.
Trường An nhìn cô qua song sắt. Muốn nói nhiều. Muốn nói "cảm ơn", nhưng hai chữ đó chưa bao giờ ra khỏi miệng hắn và bây giờ cũng không. Muốn nói "xin lỗi", nhưng xin lỗi không đủ cho sáu năm. Muốn nói thứ gì đó xứng đáng với gói bánh nếp và đôi mắt đỏ và sáu năm đứng cạnh hắn mà không biết hắn là ai.
Nhưng hắn chỉ nói:
– Nếu ngày mai... dưới ván sàn phòng ta, có một cuốn sổ. Đưa cho đại sư huynh.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Mắt chớp. Hiểu hắn nói "nếu ngày mai" nghĩa là gì.
– Huynh tự đưa.
Giọng cứng. Kiểu cứng mà che run. Kiểu cứng mà Ninh Tiểu Vũ cứng vì không cho phép mình nghĩ đến khả năng kia.
Trường An cười. Nhẹ. Cười thật, kiểu cười mà hiếm hoi nhất cả truyện, kiểu cười mà mắt cũng cười theo, kiểu cười mà hai mươi ba năm sống hắn đếm được trên một bàn tay.
– Ừ.
Một chữ. Nhẹ. Không hứa, không phủ nhận. Chỉ là "ừ", kiểu "ừ" mà để cô yên tâm dù cả hai đều biết.
Tiểu Vũ đứng thêm lâu. Tay nắm song sắt, đốt ngón trắng. Rồi buông. Quay đi. Bước xa dần, tiếng bước chân nhẹ trên hành lang đá, nhỏ dần, mất hẳn.
Trường An ăn hết bánh. Gấp vải. Đặt cạnh phiến đá.
Quay lại bàn viết. Giấy, bút, mực. Còn bao nhiêu chưa viết.
Viết tiếp. Chậm hơn. Mệt hơn. Nhưng viết.
Thanh Sơn. "Từ giờ đệ có nhà rồi." Huynh nói câu đó ngày đầu tiên. Ta không tin. Mười năm Cửu U Cung dạy ta rằng nhà không tồn tại, chỉ có nhiệm vụ. Nhưng huynh nói, rồi cho ta phòng, cho ta ăn, cho ta kiếm, cho ta sáu năm sống như người. Và ta tin. Không phải tin ngay, tin chậm, tin kiểu nước rỉ qua đá, mỗi ngày một chút, đến khi đá ướt rồi mới nhận ra.
Tiểu Vũ. Bánh nếp đậu đỏ, nhánh hoa dại, thuốc ngủ đắng nhẹ ngọt sau. Cô không biết ta là ai mà vẫn ở cạnh. Sáu năm, mỗi ngày, không đòi hỏi, không hỏi. Chỉ ở đó. Ta không xứng đáng, nhưng cô không hỏi ta có xứng đáng không.
Chu Minh. "Vườn rau tao chưa trồng." Hắn là người đầu tiên ta coi là bạn thật. Không phải bạn vì nhiệm vụ, không phải bạn vì che giấu. Bạn vì hắn ngồi đối diện ăn xôi mỗi sáng và không bao giờ hỏi ta từ đâu đến.
Như Yên. Mùi hoa mơ. Người duy nhất từ quá khứ Cửu U Cung mà ta còn muốn nhớ. Cô phản Ma giáo vì ta. Mất sáu mươi phần trăm tu vi vì ta. Ta không biết gọi thứ đó là gì, chỉ biết nó nặng hơn tội lỗi.
Bút dừng. Mực cạn. Nhúng lại. Tay run nhiều hơn, kiểu run mà không phải vì Tỏa Linh, mà vì viết quá nhiều thứ nén quá lâu.
Nhìn ra cửa sổ. Trăng đã xế. Gần sáng. Đã viết suốt đêm.
Trang cuối.
Bút đặt lên giấy. Chậm. Mỗi nét như khắc vào đá.
Nếu có thể chọn lại...
Dừng. Nhìn chữ. Ba nhịp thở. Năm. Mười.
...ta muốn thật sự trở thành người của Thanh Vân Tông.
Đặt bút. Nhìn trang giấy. Chữ nghiêng, nhỏ, đều. Toàn bộ sự thật, trên giấy, bằng mực, không xóa được.
Gấp giấy. Nhiều trang, gấp lại thành tập nhỏ. Nhét vào ngực áo, cạnh mảnh vải nhật ký viết bằng than trong rừng. Hai cuốn nhật ký: một trên vải, một trên giấy. Bổ sung cho cuốn dưới ván sàn.
Ba phần của cùng một câu chuyện. Ba phần của cùng một người.
Trường An nằm xuống phiến đá. Lưng áp đá lạnh, đầu gối trên tay (không có gối). Mắt nhắm.
Lần đầu tiên trong sáu năm, hắn ngủ mà không cần đề phòng.
Không phải vì an toàn. Phòng giam, Tỏa Linh, lính canh, Ma giáo sắp tấn công, Cố Bách muốn giết. Không an toàn chút nào.
Nhưng ngủ được. Vì không còn gì phải giấu nữa. Mặt nạ đã bỏ, nhật ký đã viết, câu trả lời đã nói, bánh đã ăn. Sáu năm diễn, bây giờ nghỉ.
Thở đều. Sâu. Kiểu thở mà Cửu U Cung dạy cho sát thủ trước nhiệm vụ: hít bốn nhịp, giữ bốn nhịp, thở bốn nhịp. Nhưng lần này không phải trước nhiệm vụ. Lần này là sau mọi thứ.
Ngủ. Không mơ. Lần đầu tiên.
Bên ngoài cửa sổ nhỏ, trời chuyển từ đen sang xám, từ xám sang tím nhạt, từ tím sang hồng. Bình minh lên trên Thanh Vân Sơn, nắng sớm rọi qua cửa sổ, rơi lên mặt hắn, ấm.
Trong ngực áo, hai cuốn nhật ký nằm sát ngực, ấm vì thân nhiệt, nặng vì sự thật.
Và dưới ván sàn phòng cũ Kiếm Phong, cuốn thứ ba đợi.