Mật Lệnh
Mật thư đến vào giữa đêm.
Trường An đang ngồi trong phòng, lau kiếm, việc hắn hay làm khi không ngủ được. Lưỡi kiếm Thanh Vân sáng loáng dưới ánh nến, phản chiếu gương mặt hắn: bình tĩnh, trẻ, vô hại. Gương mặt hoàn hảo cho một đệ tử chăm chỉ.
Tiếng chim đêm gọi ba tiếng bên ngoài cửa sổ. Ngắn, đều, cách nhau hai nhịp thở.
Không phải chim.
Hắn đặt kiếm xuống. Dập nến. Mở cửa sổ, gió đêm tràn vào, mang theo mùi nhựa tùng và sương lạnh. Trên bậu cửa, một mảnh giấy gấp nhỏ, kẹp dưới viên sỏi đen.
Sỏi đen. Dấu hiệu triệu gấp. Không phải liên lạc thường, Hàn Dạ chưa bao giờ dùng sỏi đen trừ khi có lệnh từ Cửu U Cung.
Trường An mở giấy. Bốn chữ, mực đỏ: "Vạn Khách. Ngay."
Hắn đốt mảnh giấy giữa hai ngón tay, thổi tàn bay ra cửa sổ. Rồi thay áo tối, nhét kiếm ngắn vào lưng, lẻn ra.
· · ·
Quán trọ Vạn Khách. Canh ba.
Hàn Dạ không hút thuốc đêm nay. Lão ngồi thẳng, hai tay đặt trên bàn, trước mặt là một ống trúc đen, bọc sáp đỏ, đầu ống khắc ký hiệu xoắn. Dấu ấn giáo chủ.
Trường An nhận ra ngay. Bước chân nặng hơn một phần, nhưng không để lộ.
— Ngồi.
Lần đầu tiên Hàn Dạ mời ngồi.
Lệnh lớn.
Trường An ngồi. Nhìn ống trúc. Không chạm.
— Giáo chủ có lệnh.
Hàn Dạ đẩy ống trúc qua bàn. Trường An cầm lên, sáp đỏ còn nguyên, nghĩa là chưa ai mở ngoài người gửi. Hắn bẻ sáp, rút cuộn lụa mỏng bên trong.
Lụa trắng, mực đen, chữ nhỏ. Nét bút lạnh, gọn, mỗi nét như cắt, kiểu chữ của Quỷ Vô Sinh. Trường An đã đọc ngàn lần kiểu chữ này trong mười năm huấn luyện. Mỗi lần đọc, bản năng đều siết lại: tập trung, phục tùng, không suy nghĩ thừa.
Nhưng lần này, hắn đọc chậm hơn bình thường.
"Mục tiêu: Trưởng lão Phương Hạc. Chưởng phong Dược Phong, Thanh Vân Tông. Linh Hải tầng chín.
Yêu cầu: Giết. Lấy mật thiếp trấn tông trên người hắn (bình ngọc đeo cổ, không rời thân). Làm cho giống tai nạn, không để lại dấu vết.
Hạn: một tháng kể từ ngày nhận lệnh.
Không được thất bại."
Bảy dòng. Gọn. Lạnh. Không giải thích vì sao, không cho ngữ cảnh, không có lựa chọn. Kiểu mệnh lệnh Quỷ Vô Sinh vẫn ra, tuyệt đối, không bàn.
Trường An đọc xong. Đọc lại lần nữa. Rồi cuộn lụa lại, đặt trên bàn.
Mặt không đổi. Tay không run. Nhịp thở đều.
Bên trong, có thứ gì đó rơi, không ầm, chỉ lặng lẽ, như viên sỏi chìm trong nước sâu.
— Phương Hạc.
Hắn nói tên đó ra miệng. Nhẹ.
— Phương Hạc.
Hàn Dạ gật.
— Chưởng phong Dược Phong. Linh Hải tầng chín. Trong tông bốn mươi năm. Được đệ tử kính trọng nhất, hơn cả chưởng môn.
— Ta biết.
— Ngươi biết gì về lão?
Trường An im ba nhịp. Rồi đáp, giọng đều:
— Tính hiền. Hay giúp đệ tử bào chế dược liệu, không phân biệt nội ngoại môn. Luyện công trên vách đá Dược Phong mỗi sáng sớm, một mình. Buổi chiều bào chế, tối đọc sách. Đeo bình ngọc trước ngực, không bao giờ rời, ta từng thấy lão ngủ gật ở Dược Phong, bình ngọc vẫn trên cổ.
Hàn Dạ nghe, gật. Mắt hẹp sáng, kiểu người hài lòng vì công cụ hoạt động tốt.
— Bình ngọc đó chứa mật thiếp trấn tông, một phần bản đồ kết giới Thanh Vân Tông. Giáo chủ cần nó.
Mật thiếp trấn tông. Bản đồ kết giới.
Cùng thứ mà trận pháp Lục Hợp Phong Ấn bảo vệ.
Giáo chủ đang thu thập từng mảnh.
Trường An hiểu. Không hỏi thêm. Hỏi nhiều không phải bổn phận nội gián, biết đủ để hoàn thành, không cần biết vì sao.
Nhưng câu hỏi vẫn lởn vởn: Lấy bản đồ kết giới để làm gì? Phá phòng ngự tông môn? Tập kích?
Hắn biết đáp án. Không muốn nghĩ đến.
— Ngươi có kế hoạch chưa?
— Chưa. Cần thời gian quan sát thêm.
— Một tháng, Trường An. Không hơn. Giáo chủ đã cho ngươi nhiều thời gian hơn những kẻ khác.
— Ta biết.
Hàn Dạ nhìn hắn. Im. Rồi hỏi, giọng nhẹ hơn, kiểu nhẹ nguy hiểm:
— Ngươi ngại?
— Không.
— Chắc không? Lão ấy tính hiền. Hay giúp người. Đệ tử quý mến. Đúng kiểu người khiến ngươi... do dự.
Trường An nhìn thẳng Hàn Dạ. Mắt không chớp.
— Ta không do dự.
Hàn Dạ cười. Nụ cười mỏng, lạnh.
— Hay lắm. Vì giáo chủ nói rõ: "Nếu Trường An không hoàn thành, ta sẽ cử đội sát thủ. Bọn chúng không cần giấu tai nạn, giết Phương Hạc và mọi đệ tử Dược Phong trong bán kính mười trượng."
Im lặng.
Trường An nghe. Mặt không đổi.
Nhưng trong bụng, có thứ gì đó lạnh đi.
Mọi đệ tử Dược Phong.
Tiểu Vũ thường đến Dược Phong hái dược liệu.
Nếu ta không làm, bọn chúng sẽ làm. Và sẽ có nhiều người chết hơn.
— Hiểu rồi.
— Tốt. Thuốc mê ta đưa lần trước, vẫn giữ chứ?
— Vẫn.
— Dùng nó. Lão ấy Linh Hải tầng chín, mạnh. Không thể giết trực diện. Phải dùng mưu. Ngươi giỏi cái đó.
Hàn Dạ đứng dậy, khoác áo. Đêm nay lão mặc áo thương nhân màu nâu, giả dạng quen thuộc, nhưng dưới lớp vải thô, Trường An biết có ít nhất ba con dao giấu.
— Một tháng. Hoàn thành, giao mật thiếp cho ta. Sau đó nằm im, đừng liên lạc ít nhất hai tháng.
— Hiểu.
— Trường An.
Hàn Dạ dừng ở cửa, quay lại. Mắt hẹp nhìn hắn, lần này không mỉa mai, không lạnh. Chỉ... đọc. Kiểu nhìn của người đang cân nhắc.
— Ngươi nhớ. Mười năm giáo chủ nuôi ngươi, không phải để ngươi ngồi luyện kiếm và uống trà với bọn chính đạo. Ngươi được sinh ra để làm việc này.
Trường An không trả lời.
Hàn Dạ gật, bước ra, cửa đóng lại.
· · ·
Phòng trống. Mùi dầu đèn, mùi gỗ mục, mùi thuốc lá cũ Hàn Dạ để lại.
Trường An ngồi một mình. Cuộn lụa nằm trên bàn, bảy dòng chữ, một sinh mệnh.
Hắn cầm cuộn lụa lên. Nhìn.
Phương Hạc.
Linh Hải tầng chín. Bốn mươi năm trong tông. Chưởng phong Dược Phong.
Tháng trước, ta bị thương khi luyện thức Phá Sơn, cổ tay bong gân, sưng tấy. Thanh Sơn đưa ta đến Dược Phong. Phương Hạc đích thân xem, bôi thuốc, quấn vải. Tay lão nhẹ, ấm, nhiều nếp nhăn, kiểu tay người làm thuốc cả đời.
Lão nói: "Đệ tử trẻ tuổi hay nóng vội. Kiếm không chạy đi đâu, luyện từ từ."
Rồi lão cười, mắt nheo, cho ta thêm một hũ thuốc mang về: "Bôi sáng tối, ba ngày là khỏi."
Đúng ba ngày.
Trường An nhìn cuộn lụa. Bảy dòng chữ.
Giết lão. Lấy bình ngọc. Giả tai nạn. Một tháng.
Hắn rút đèn trên bàn, nghiêng ngọn lửa, đốt góc cuộn lụa. Lửa bắt lụa nhanh, lụa mỏng, mực dầu, cháy trong ba nhịp thở. Hắn giữ đến khi lửa gần ngón tay mới thả xuống đĩa. Tàn đen cuộn lại, rồi vỡ, rồi bay.
Bảy dòng chữ thành tro. Nhưng bảy dòng chữ đã khắc trong đầu hắn, không cần lụa.
Giết Phương Hạc.
Trường An đứng dậy. Rời quán Vạn Khách.
· · ·
Đường về Thanh Vân Tông. Rừng tùng. Canh tư.
Trăng non, mỏng, yếu, gần như không sáng. Bóng tối dày đặc giữa những thân cây, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng bước chân hắn trên lá khô.
Trường An đi nhanh. Nhịp đều. Mắt nhìn thẳng.
Đầu chạy.
Phương Hạc. Linh Hải tầng chín, mạnh hơn Thanh Sơn hai bậc. Không thể đấu trực diện. Phải dùng thuốc mê.
Thuốc mê phát tác sau bốn giờ. Linh lực bất ổn, mất kiểm soát thân thể hai canh. Nếu lúc đó lão đang luyện công trên vách đá, mất thăng bằng. Rơi. Tai nạn tự nhiên.
Kế hoạch sơ bộ: tiếp cận Dược Phong, tìm cách bỏ thuốc vào trà hoặc dược liệu lão dùng hàng ngày. Chờ lão luyện công trên vách đá. Đợi thuốc phát tác. Rơi.
Vách đá Dược Phong cao bốn trăm trượng. Linh Hải tầng chín mà mất kiểm soát linh lực ở độ cao đó, chết.
Sạch. Gọn. Không dấu vết.
Đầu hắn phân tích lạnh lùng. Kiểu phân tích mười năm được huấn luyện, logic, hiệu quả, không cảm xúc. Mỗi bước trong kế hoạch rõ ràng như bản vẽ trận pháp.
Nhưng giữa những dòng suy tính, có thứ khác chen vào.
Phương Hạc từng cho ta dược liệu khi bị thương.
Hắn đẩy ý nghĩ đó ra.
Lão nhìn ta bằng mắt ông nội nhìn cháu. "Cổ tay ngươi mảnh, phải cẩn thận khi luyện kiếm."
Đẩy ra.
Tiểu Vũ hay đến Dược Phong phụ Phương Hạc hái dược liệu. Cô gọi lão "Phương sư bá". Mắt sáng, mặt cười, kiểu nhìn tấm gương.
"Muội muốn trở thành y sĩ như Phương trưởng lão!"
Trường An dừng bước.
Giữa rừng. Giữa đêm. Một mình.
Hắn đứng im. Mười nhịp thở.
Đây là nhiệm vụ.
Đây là lý do ta ở Thanh Vân Tông.
Ta được sinh ra để làm việc này, Hàn Dạ nói đúng. Mười năm huấn luyện, mười năm chuẩn bị. Giáo chủ đầu tư cả thập niên vào ta không phải để ta ngồi uống rượu trên vách đá với Lục Thanh Sơn.
Phương Hạc là mục tiêu. Chỉ là mục tiêu.
Giống tù nhân năm ta mười hai tuổi. Giống kẻ thù giả trong huấn luyện. Giống mọi con mồi, có tên, có mặt, có đời sống, nhưng cuối cùng chỉ là chướng ngại vật giữa ta và nhiệm vụ.
Chỉ khác một điều.
Tù nhân năm đó không từng cho ta thuốc.
Trường An nhắm mắt. Hít sâu. Thở ra.
Rồi mở mắt. Bước tiếp.
Nếu ta không làm, đội sát thủ sẽ đến. Phương Hạc vẫn chết. Thêm mười mấy đệ tử Dược Phong chết theo.
Nếu ta làm, chỉ Phương Hạc. Một người. Sạch, gọn, ít đau.
Đây không phải lựa chọn. Đây là bài toán đơn giản nhất thế giới: một mạng so với mười mấy mạng. Ta giảm thiểu thương vong.
Nghe hợp lý.
Rất hợp lý.
...Quỷ Vô Sinh cũng hay nói "hợp lý" trước mỗi lần ra lệnh giết.
Bước chân nặng hơn. Hắn nhận ra, nhưng không dừng lại.
Rừng tùng mở ra. Sườn núi hiện lên, và xa xa, Thanh Vân Tông trong sương đêm, mái ngói xám, đèn hành lang vàng mờ, tháp truyền tin đứng lặng. Yên tĩnh. Bình yên. Kiểu bình yên mà hắn đã quen hơn hắn nên quen.
Trường An nhìn lên. Dược Phong ở sườn đông, lúc này tối đen, chỉ có một ngọn đèn nhỏ ở gác cao nhất.
Phương Hạc vẫn thức. Lão hay đọc sách đến khuya.
Một tháng nữa, ngọn đèn đó sẽ tắt. Vĩnh viễn.
Hắn quay mắt đi. Leo lên sườn núi bằng con đường tắt quen thuộc, qua khe đá, qua hàng rào trúc, vào khu nội môn. Không ai thấy. Không ai biết. Hắn là bóng đêm quen thuộc, sáu tháng nay luôn đi về trong bóng tối, và tông môn không bao giờ biết.
Về phòng. Đóng cửa. Cài then.
Trường An ngồi xuống giường. Không thắp nến.
Bóng tối. Im lặng. Chỉ có tiếng thở của hắn và tiếng gió đêm ngoài cửa sổ.
Trên bàn, lọ sứ nhỏ nằm yên trong hộp gỗ giấu dưới đáy ngăn kéo, nắp đỏ, buộc sáp. Thuốc mê. Không mùi, không vị, phát tác sau bốn giờ. Dùng cho Linh Hải trở xuống.
Dùng cho Phương Hạc.
Trường An ngồi trong bóng tối. Lâu.
Nghĩ về Phương Hạc, tay nhăn nheo bôi thuốc lên cổ tay hắn. "Từ từ thôi, đừng vội."
Nghĩ về Tiểu Vũ, mắt sáng khi nói "Muội muốn thành y sĩ như Phương trưởng lão!"
Nghĩ về Hàn Dạ — "Mười năm giáo chủ nuôi ngươi."
Nghĩ về Thanh Sơn — "Đệ là người ta muốn bảo vệ. Vì ta muốn."
Và ta, ta sắp giết người mà Thanh Sơn kính trọng. Người mà Tiểu Vũ ngưỡng mộ. Một trưởng lão hiền lành, cả đời bào chế thuốc cứu người.
Giết lão. Lấy bình ngọc. Giả tai nạn.
Đây là ta.
Đây mới là ta, không phải kẻ uống rượu trên vách đá, không phải kẻ cười khi Tiểu Vũ tặng hoa, không phải kẻ nói "cảm ơn" mà lòng run.
Đây là Tạ Trường An thật sự: nội gián, sát thủ, vũ khí sống.
Hắn nhắm mắt.
Bắt đầu.
Khi mở mắt, bóng tối vẫn dày, gió vẫn thổi, và Thanh Vân Tông vẫn yên tĩnh bên ngoài cửa sổ.
Trường An ngồi thẳng lưng. Mắt lạnh.
Tay nắm chặt.
Không run. Nhưng nắm chặt đến mức móng tay cắn vào lòng bàn tay, hắn cảm nhận được vết đau nhỏ, sắc, rõ ràng.
Một tháng.
Một tháng để giết một ông già hiền lành.
Bắt đầu thôi.