Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 36: Hoa Không Tên
Chương 36

Hoa Không Tên

Hoa dại nở.

Không ai báo. Không ai trồng. Chỉ là sáng hôm đó, khi Trường An đi dọc con dốc giữa Kiếm Phong và Dược Phong, hắn thấy, trắng tím, năm cánh, mọc thành cụm dọc vệ đường đất. Hoa nhỏ. Nhiều. Nghiêng cùng hướng gió.

Hắn dừng bước.

Mùa này rồi.

Lần trước thấy hoa này, tháng tư, Tiểu Vũ hái một nhánh, nhét vào tay ta. "Cho sư huynh vui hơn." Ta không vứt. Nhánh đó, bây giờ nằm trong nhật ký, ép giữa trang "ta hối hận" và trang "nơi này đã trở thành nơi ta muốn ở lại".

Hoa ép thì không héo. Chỉ dẹp. Mất mùi. Giữ hình nhưng không còn sống.

Giống ai.

Bước tiếp. Kiếm trên lưng. Sân luyện phía trước. Ngày mới. Bình thường.

· · ·

Buổi trưa. Nhà ăn.

Cơm xong. Đệ tử giải tán. Trường An đang rửa bát ở hồ nước sau bếp, thói quen tự tay, không nhờ ai, thì nghe tiếng chạy.

– Sư huynh!

Tiểu Vũ. Tóc búi cao nhưng lệch, mấy sợi rơi xuống trán. Má đỏ. Tay cầm, gì đó sau lưng.

– Muội.

– Huynh ăn xong rồi hả?

– Ừ.

– Đi với muội một lát được không?

Trường An nhìn cô, mười lăm tuổi, mặt tròn, mắt sáng. Kiểu mắt không biết giấu. Kiểu mắt hắn chưa bao giờ có.

– Đi đâu?

– Dốc Dược Phong. Hoa nở rồi. Muội muốn hái.

Biết.

– Được.

· · ·

Dốc giữa Kiếm Phong và Dược Phong, nắng xiên, gió nhẹ, bướm trắng bay lười. Hoa dại trắng tím mọc hai bên, chen giữa đá và cỏ, nhỏ nhưng dai, kiểu hoa không cần ai chăm mà vẫn sống.

Tiểu Vũ ngồi xuống vệ đường, chọn hoa. Tay lật từng bông, nhẹ, cẩn thận.

– Bông này đẹp. Bông này hơi méo. Bông này... ừ, được.

Trường An đứng cạnh. Nhìn.

Cô chọn hoa giống cách ta chọn mục tiêu. Quan sát. So sánh. Chọn cái phù hợp nhất.

Khác, cô chọn vì thích. Ta chọn vì phải.

– Huynh ngồi đi. Đứng hoài mỏi chân.

Hắn ngồi. Đá hơi nóng dưới nắng trưa.

Tiểu Vũ hái được ba bông, ngắm nghía. Rồi quay sang hắn, mắt hơi ngại, miệng mím.

– Sư huynh.

– Gì?

Cô đưa nhánh hoa ra. Ba bông, cắm chung một cành nhỏ, lá xanh non.

– Nhánh trước... chắc héo rồi.

Im.

– Muội tặng huynh nhánh mới.

Nhánh trước không héo.

Nhánh trước nằm trong nhật ký dưới ván sàn. Ép phẳng. Giữ hình. Không mất.

Nhưng không nói được.

Trường An nhìn nhánh hoa trong tay cô. Trắng tím. Năm cánh. Nhỏ. Đẹp theo kiểu không cố gắng.

– ...Cảm ơn.

Nhận. Cầm nhẹ, không nắm, sợ nát.

Tiểu Vũ cười, nhưng mắt nhìn xuống. Đỏ tai.

Cô biết ta nhận ra.

Và ta biết cô biết.

Tầng tầng lớp lớp biết, nhưng không ai nói. Vì nói ra thì phải xử lý. Mà xử lý, ta không biết cách.

Không phải không muốn. Không biết.

Mười năm Cửu U Cung, dạy ta đọc tâm lý, thao túng cảm xúc, dùng tình cảm người khác làm vũ khí. Nhưng không dạy ta: khi ai đó thật lòng tốt với ta, phải làm gì.

Quỷ Vô Sinh: "Tình cảm là điểm yếu. Kẻ thích ngươi = kẻ ngươi dễ lợi dụng nhất."

Đúng. Tiểu Vũ thích ta. Nếu muốn, ta có thể thao túng cô. Kéo gần, đẩy xa, giữ cô ở khoảng cách vừa đủ để phục vụ mục đích.

Nhưng ta không muốn.

Và "không muốn", mới là thứ đáng sợ.

– Muội này.

Tiểu Vũ giật mình. Nhìn lên.

– Hoa này... có tên không?

Cô chớp mắt. Nghĩ.

– Muội hỏi Trần sư tỷ, sư tỷ nói nó mọc dại, không vào sách. Không có tên.

– Ừ.

– Nhưng muội thấy đẹp. Không cần tên cũng đẹp.

Không cần tên cũng đẹp.

Trường An nhìn nhánh hoa trên tay. Không đáp.

· · ·

Tiếng bước chân, nặng, quen, từ phía trên dốc.

– Ơ! Tạ huynh! Tiểu Vũ!

Chu Minh. Vai vác kiếm, mồ hôi, vừa luyện xong. Mắt nhìn thấy hai người ngồi cạnh nhau giữa đám hoa, mở rộng.

Cười. Cười rộng.

– Hai người ngồi hái hoa à? Đẹp nhỉ. Thanh bình nhỉ.

– Chu sư huynh, huynh đi luyện về hả?

– Ừ. Thanh Sơn sư huynh cho nghỉ sớm. Nắng quá.

Chu Minh đi đến, nhìn xuống. Thấy nhánh hoa trong tay Trường An.

Nhìn Tiểu Vũ. Nhìn Trường An. Lại nhìn Tiểu Vũ.

– Tiểu Vũ.

– Gì?

– Mày chỉ tặng hoa cho Tạ huynh thôi à? Sao không tặng tao bông nào?

Giọng chọc, lớn, cố ý. Mắt cười ranh.

Tiểu Vũ đỏ mặt. Đỏ từ tai xuống cổ.

– Chu sư huynh! Muội hái cho mọi người mà!

– Vậy bông của tao đâu?

– Huynh tự hái đi!

Chu Minh cười phá. Quay sang Trường An, mắt nheo, giọng nhẹ.

– Tạ huynh. Giữ kỹ nhé. Hoa quý đấy.

Trường An nhìn Chu Minh. Mặt bình tĩnh. Nhưng tay, tay cầm nhánh hoa, hơi siết.

– ...Ừ.

Chu Minh vỗ vai hắn, mạnh, kiểu đàn ông.

– Thôi tao đi rửa mặt. Nắng chết được.

Bước đi. Huýt sáo. Không quay lại.

Tiểu Vũ vẫn đỏ mặt. Ngồi cạnh Trường An, tay vò cỏ.

– Chu sư huynh... lúc nào cũng vậy.

– Ừ.

Im.

Gió thổi. Hoa lay. Bướm trắng đậu rồi bay.

Tiểu Vũ không nhìn hắn. Hắn không nhìn cô. Nhưng vai hai người, gần. Không chạm. Gần.

"Hoa quý đấy."

Chu Minh nhìn ra.

Hắn thẳng tính, nói gì nghĩ nấy. Hắn thấy Tiểu Vũ thích ta. Hắn vui cho cô. Hắn chọc vì hắn coi ta là huynh đệ, kiểu huynh đệ sẽ chọc nhau chuyện con gái.

Đơn giản vậy thôi. Với hắn, đơn giản.

Với ta, không.

· · ·

Chiều. Vách đá phía tây Kiếm Phong. Một mình.

Nắng nhạt. Gió lạnh hơn trưa. Rừng tùng phía dưới, xanh đậm, lay nhẹ.

Trường An ngồi trên mỏm đá, chỗ Thanh Sơn hay dạy kiếm. Nhánh hoa để trên đầu gối.

Tiểu Vũ thích ta.

Không phải đoán. Ta biết đọc người. Mười năm huấn luyện, đọc vi biểu cảm, phân tích hành vi, dự đoán cảm xúc. Đây là kỹ năng cơ bản nhất.

Dấu hiệu: đỏ mặt khi gần. Mắt nhìn rồi quay đi. Tìm lý do ở cạnh. Mang đồ ăn, mang trà, mang thuốc ngủ. Nhớ ta thích gì. Nhìn ra khi ta giấu.

Rõ. Không cần phân tích cũng rõ.

Vấn đề: ta phải làm gì?

Nhắm mắt. Gió thổi. Nghĩ.

Phương án 1: Lợi dụng. Kéo gần, giữ cô tin, dùng tình cảm cô như dùng lòng tin Thanh Sơn, lá chắn. Đơn giản. Hiệu quả. Đúng sách Cửu U Cung.

Không muốn.

Phương án 2: Đẩy xa. Lạnh. Tránh. Để cô tự hiểu. Rõ ràng. An toàn cho cô.

Không muốn.

Phương án 3: Đáp lại.

...

Đáp bằng gì? Ta không biết thứ cô cho là gì. Không biết gọi tên. Không biết nó có phải thật hay chỉ là bản năng sinh tồn, bám vào người tốt vì cần chỗ an toàn.

Mười năm Cửu U Cung. Không ai dạy ta yêu. Dạy giết, dạy diễn, dạy nói dối, dạy chịu đau. Không có bài nào tên "khi ai đó tốt với ngươi".

Phương án 4: Không làm gì. Để nguyên. Nhận hoa. Cảm ơn. Ngồi cạnh. Không lợi dụng. Không đẩy ra. Không đáp lại.

Treo giữa.

Hèn.

Nhưng, thật. Phương án duy nhất thật.

Mở mắt. Nhìn nhánh hoa trên đầu gối. Trắng tím. Năm cánh. Mùi nhẹ, phải áp sát mũi mới thấy.

Cô tặng hoa vì muốn ta vui. Không vì ta hữu dụng. Không vì ta mạnh. Không vì ta là nội gián hay đệ tử hay vũ khí sống.

Vì, muốn ta vui.

Đơn giản vậy thôi.

Và đơn giản, mới là thứ ta không biết xử lý.

· · ·

Tối. Phòng riêng.

Đèn dầu. Cửa đóng. Gió lọt qua khe.

Trường An ngồi xuống giường. Nhánh hoa mới trên bàn, cắm trong chén nước nhỏ, ba bông vẫn tươi.

Nhìn. Rồi nhìn xuống sàn.

Cúi. Nhấn góc. Kéo.

Ván sàn bật, khoảng tối quen thuộc. Nhật ký. Ống trúc. Mảnh giấy ghi chú sai lệch.

Và, nhánh hoa cũ. Ép phẳng giữa hai trang nhật ký, bìa da nâu đè lên. Giấy dó vàng thấm chút nước hoa khô.

Trường An lấy nhật ký ra. Lật mở.

Nhánh cũ nằm đó, dẹp, trắng ngả vàng, tím đã nhạt. Nhưng hình vẫn rõ. Năm cánh. Cuống nhỏ. Lá khô cong.

Nhìn nhánh cũ. Nhìn nhánh mới trên bàn.

Cùng một loại hoa. Cùng một người tặng. Cùng một câu, "cho sư huynh vui hơn".

Khác, nhánh cũ ta giữ lại vì không biết vứt đi. Nhánh mới ta giữ lại vì muốn giữ.

Cùng hành động. Khác lý do.

Và lý do, quan trọng hơn hành động.

Lấy nhánh mới từ chén nước. Lau khô cuống bằng vạt áo. Đặt cạnh nhánh cũ trong nhật ký, một bên trái, một bên phải. Cũ vàng, mới tím. Hai nhánh hoa. Cùng một loại không tên.

Ép sách lại.

Nhìn.

Hai nhánh hoa.

Cả hai không có tên.

Thứ giữa ta và cô, cũng không có tên.

Không phải tình. Không phải bạn. Không phải đồng đội. Không phải mục tiêu.

Không có tên.

Gấp nhật ký. Nhét lại dưới ván sàn. Đẩy khít.

Đứng dậy. Rửa tay. Tắt đèn. Nằm xuống.

Bóng tối quen, nhưng đêm nay nhẹ hơn. Không biết vì sao.

Nằm lâu. Không ngủ. Nhưng không phải vì mắt Phương Hạc. Không phải vì Cố Bách. Không phải vì Hàn Dạ.

Vì, không biết gọi tên thứ đang nằm trong ngực.

Ấm. Nhẹ. Hơi đau.

Giống gì đó ta chưa từng có.

Ta không biết thứ này gọi là gì.

Không phải nói về hoa.

Ch.36/40
1.683 từ