Chương 122: Giá Của Lựa Chọn
Như Yên ra kiếm trước.
Nhanh, gọn, kiểu kiếm mà Cửu U Cung dạy cho sát thủ hạng nhất: không hoa, không thừa, mỗi chiêu nhắm vào chỗ chết. Kiếm cắt ngang, hướng cổ Hàn Dạ. Hàn Dạ nghiêng đầu, kiếm cắt sát tai, gió rít. Chiêu thứ hai, đâm thẳng, hướng ngực. Hàn Dạ gạt bằng mu bàn tay, sát khí Hóa Hồn đẩy mũi kiếm chệch.
Linh Hải tầng năm đánh Hóa Hồn tầng hai. Chênh lệch hai bậc lớn. Như đánh cá đánh đá, biết không vỡ nhưng vẫn đánh.
Trường An bước lên cạnh Như Yên. Kiếm ngắn (lấy từ sát thủ vừa gục) trong tay, linh lực hai mươi phần trăm (đã dùng mười trong trận vừa rồi). Không đủ chiến đấu lâu, nhưng đủ phối hợp.
Và họ phối hợp.
Kiểu phối hợp mà mười năm Cửu U Cung đã khắc vào xương: Như Yên đánh phải, Trường An đánh trái. Cô chém dọc, hắn đâm ngang. Không cần nói, không cần ra hiệu, cơ thể tự biết. Như hai cánh tay của cùng một người, mười năm luyện chung sân, ăn chung bàn, đánh chung trận, dù đã bao năm không đứng cạnh nhau mà nhịp vẫn khớp.
Hàn Dạ lùi nửa bước. Lần đầu.
Nheo mắt, đánh giá. Hai đối một, Linh Hải tầng năm cộng Linh Hải sơ kỳ (hai mươi phần trăm), vẫn yếu hơn Hóa Hồn tầng hai. Nhưng phối hợp bù khoảng cách. Và cả hai đều biết cách hắn đánh, vì cả hai đều học từ Cửu U Cung, vì cả hai đều biết thói quen của giám sát: đòn phải mạnh hơn trái, bước thứ ba luôn xoay hông, chưởng lực tập trung ở lòng bàn tay.
Ba mươi năm dạy người khác giết, bây giờ người học trò dùng kiến thức đó chống lại thầy.
Hàn Dạ cười. Kiểu cười gằn, không vui. Sát khí Hóa Hồn bùng lên mạnh hơn, đen, nặng, kiểu nặng mà đá dưới chân nứt vụn. Không chơi nữa.
Ra chiêu thật.
Âm Hồn Chưởng. Chưởng lực đen tụ trên bàn tay phải, kiểu tụ mà linh lực Hóa Hồn nén lại thành một điểm, nhỏ bằng nắm tay, đen như mực. Một đòn có thể phá hủy kinh mạch, phá hủy đan điền, phá hủy cơ thể tu sĩ từ bên trong ra ngoài.
Đánh Như Yên.
Cô đỡ bằng kiếm. Kiếm gãy. Lưỡi kiếm bạc gãy làm hai, nửa trên xoay trong không khí, cắm vào tường đá. Chưởng lực xuyên qua kiếm gãy, đập vào ngực cô.
Như Yên bay ngược. Lưng đập vào tường đá, đá nứt. Máu phun ra từ miệng, đỏ, nhiều, kiểu nhiều mà ba đường kinh mạch vỡ cùng lúc. Tay buông kiếm gãy. Trượt xuống, ngồi dưới tường đá, đầu gục.
– Như Yên!
Trường An lao tới. Không nghĩ, không tính, chỉ lao. Đỡ vai cô trước khi đầu cô đập xuống đá. Tay hắn ướt, máu cô thấm qua áo, nóng, nhiều.
Quay lại nhìn Hàn Dạ.
Mắt lạnh. Kiểu lạnh mà hắn chưa bao giờ nhìn ai như vậy, kể cả khi giết Phương Hạc, kể cả khi đối diện giáo chủ. Lạnh từ trong ra, lạnh mà không hận, không giận, chỉ là thứ gì đó sâu hơn, thứ mà kẻ được nuôi làm vũ khí cảm nhận khi người duy nhất từ quá khứ của hắn đang chảy máu trong tay hắn.
Hàn Dạ nhìn hai người. Mặt không cười. Không lạnh. Có gì đó khác, gì đó mà ba mươi năm giám sát rất ít khi lộ. Gần nhất là thất vọng. Thất vọng thật sự.
– Cả hai ngươi đều phản.
Giọng trầm. Không giận. Kiểu giọng mà người thấy thứ mình xây đã sụp.
Nhìn Như Yên trong tay Trường An. Nhìn máu trên đá. Nhìn kiếm gãy. Ba mươi năm giám sát, bao nhiêu nội gián đã qua tay, và bây giờ hai đứa tốt nhất, hai đứa hắn dạy từ nhỏ, cả hai đều quay lưng.
Quay đi.
Bước ra miệng khe đá. Dừng. Không quay lại, giọng vẫn bình nhưng có gì đó nứt ở đáy.
– Ta sẽ quay lại. Lần sau không nhẹ tay.
Biến vào đêm. Sát khí tan dần, như sương, như khói. Bước chân mất hẳn. Hai sát thủ bị thương cũng biến theo, lê lết trong bóng tối.
Im lặng. Chỉ còn tiếng gió và tiếng thở yếu của Như Yên.
Trường An kéo Như Yên đi. Không chạy (cô mất máu nhiều, lay động mạnh sẽ phá thêm kinh mạch). Bước chậm, vác cô trên lưng, kiểu vác mà vai đau nhói vì vết thương cũ nhưng không đặt xuống.
Hang động sâu trong rừng, cách khe đá nửa canh giờ đường đi. Hắn tìm từ chiều, khi chọn chiến trường: hang nhỏ, sâu, cửa hẹp, có nước rỉ từ trần, gió không lọt. Nơi giấu người.
Đặt Như Yên xuống phiến đá phẳng trong hang. Tháo áo ngoài đắp lên người cô (áo hắn đã tả tơi, nhưng vẫn ấm hơn không). Xé vạt áo, nhúng nước rỉ từ trần, lau máu trên miệng cô, trên cổ, trên ngực.
Ba đường kinh mạch vỡ. Hắn ấn tay lên ngực cô, cảm nhận. Kinh mạch Nhâm (đứt đoạn, linh lực rỉ), kinh mạch Đới (nứt, tổn thương nặng), kinh mạch Dương Duy (rách, có thể hồi phục nhưng rất lâu). Mất khoảng sáu mươi phần trăm tu vi, vĩnh viễn. Linh Hải tầng năm sẽ tụt xuống tầng hai, có thể tầng một. Không bao giờ hồi phục.
Giá của ba chữ "ta đổi ý".
Trường An băng vết thương bằng vải xé. Tay run nhẹ, nhưng đường băng thẳng, đều, kiểu đều mà Dược Phong dạy (Tiểu Vũ dạy hắn khi hai người hái thuốc trên sườn đông, năm thứ hai, cô cầm tay hắn chỉ cách quấn: "Chặt vừa đủ, đừng quá chặt, để máu lưu thông"). Kiến thức của Tiểu Vũ, bây giờ dùng để cứu Như Yên. Hai người phụ nữ quan trọng nhất đời hắn, không bao giờ gặp nhau, nhưng kết nối qua đường băng vết thương trên ngực kẻ nội gián.
Đốt lửa nhỏ. Rất nhỏ, vừa đủ sưởi, không đủ tạo khói lọt ra ngoài. Tìm rễ cây dược liệu quanh hang (không nhiều, nhưng có vài loại cơ bản: rễ bạch cúc giảm đau, lá huyết đằng cầm máu, Tiểu Vũ từng chỉ cho hắn phân biệt). Giã bằng đá, đắp lên vết thương.
Như Yên tỉnh.
Mắt mở, mờ, đau. Nhìn trần hang, nhìn lửa, nhìn Trường An ngồi cạnh, tay dính máu cô, mặt gầy, áo rách. Mắt cô chớp chậm, kiểu chớp mà cơ thể vừa bị phá hủy ba đường kinh mạch vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rồi hiểu. Nhớ. Mặt cô co lại, đau, không phải đau kinh mạch, đau kiểu khác.
– Ngươi cứu ta làm gì. Ta đến để giết ngươi.
Giọng khàn. Yếu. Nhưng vẫn là giọng Như Yên: lạnh, thẳng, không vòng vo.
Trường An không nhìn cô. Nhìn lửa, tay đặt rễ bạch cúc lên phiến đá, giã tiếp.
– Ngươi ĐÃ đến để giết ta. Giờ khác rồi.
Như Yên nhìn hắn. Lâu. Rồi cười, đau, kiểu cười mà kéo vết thương ngực nhói lên. Máu rỉ qua băng.
– Ngươi thay đổi thật. Ngày xưa ngươi không biết băng vết thương.
Trường An không đáp. Đắp thuốc lên vai cô qua lớp vải, ấn nhẹ. Cô rên khẽ, cắn môi.
Im lặng. Lửa cháy lách tách, ánh vàng nhảy trên tường đá ẩm. Bên ngoài, rừng đêm tĩnh lặng, kiểu tĩnh mà nguy hiểm chưa đi xa.
– Như Yên.
– Gì.
– Tại sao?
Cô biết hắn hỏi gì. Tại sao phản. Tại sao đứng giữa. Tại sao chịu mất sáu mươi phần trăm tu vi vì một kẻ mà giáo chủ lệnh giết.
Im lặng lâu. Lửa kêu. Nước rỉ từ trần hang, nhỏ giọt, đều. Như Yên nhìn trần đá, mắt ướt nhẹ (hoặc chỉ là nước rỉ từ trần rơi trúng mặt cô, hắn không chắc).
– Ngươi là người duy nhất nhớ mùi hoa mơ của ta.
Giọng nhẹ. Kiểu nhẹ mà mười năm Cửu U Cung, nơi không ai nhớ ai, nơi đồng môn là đối thủ, nơi tình cảm là điểm yếu, chỉ có một đứa con trai gầy nhom nhìn cô trên mái và nói: "Tóc ngươi có mùi hoa mơ. Giống mùi ở rừng sau Cửu U."
Mười ba tuổi. Câu bình thường nhất thế giới. Nhưng là câu duy nhất ai đó nói về cô mà không phải đánh giá, không phải ra lệnh, không phải dạy dỗ. Chỉ là nhận ra.
Mùi hoa mơ.
Trường An ngồi yên. Nghe. Không nói. Kiểu không nói mà hai mươi ba năm nén cảm xúc bây giờ vẫn chưa tìm được cách trả lời khi ai đó hy sinh cho mình.
Như Yên nắm tay hắn. Tay cô lạnh, yếu, ngón run. Nắm chặt rồi lỏng, kiểu nắm mà cơ thể sắp mất ý thức nhưng tay vẫn cố giữ.
– Ta không phản vì chính nghĩa. Ta phản vì... ngươi là thứ duy nhất thật trong hai mươi ba năm giả.
Mắt nhắm. Tay lỏng. Bất tỉnh.
Trường An ngồi bên Như Yên. Tay vẫn nắm tay cô, dù cô đã không còn nắm lại.
Thở yếu. Đều, nhưng yếu. Ngực phập phồng nhẹ, kiểu phập phồng mà ba đường kinh mạch vỡ đang rò rỉ linh lực, cơ thể cố tự sửa nhưng không đủ.
Hắn nhìn tay mình. Dính máu cô, máu hắn, bùn, than. Tay của kẻ được nuôi làm vũ khí, bây giờ đang giữ tay người duy nhất từ quá khứ còn sống.
Như Yên. Ngươi ngu quá.
Nghĩ, nhưng không nói. Vì câu đó không đúng. Cô không ngu. Cô chọn. Chọn rõ ràng, chọn bằng kiếm, chọn bằng ba đường kinh mạch, chọn bằng sáu mươi phần trăm tu vi.
Giống Tiểu Vũ chọn chắn kiếm. Giống Thanh Sơn chọn xin lưu đày. Những người quanh hắn cứ lần lượt trả giá, và giá đều đổ lên người họ, không phải lên hắn.
Tại sao? Tại sao ta xứng đáng?
Không ai trả lời. Lửa cháy. Gió lùa qua cửa hang. Như Yên thở yếu.
Trường An ngồi canh. Kiếm ngắn cạnh tay, mắt hướng cửa hang. Bên ngoài, rừng đêm tĩnh lặng, nhưng hắn biết cả hai phe vẫn đang tìm. Hàn Dạ sẽ quay lại, dẫn thêm người. Và Thanh Vân cũng không ngừng truy sát.
Hai phe. Cùng một mục tiêu. Và bây giờ thêm Như Yên, bất tỉnh, mất sáu mươi phần trăm tu vi, cần hắn bảo vệ.
Nhìn tay cô trong tay mình. Lạnh, nhỏ, ngón dài. Tay của Thánh nữ Ma giáo, bây giờ chỉ là tay của cô gái hai mươi ba tuổi đã đánh đổi mọi thứ vì một câu nói năm mười ba tuổi.
"Ngươi là thứ duy nhất thật trong hai mươi ba năm giả."
Nắm chặt tay cô hơn. Không run. Bàn tay ấm dần vì nhiệt từ tay hắn truyền sang, kiểu truyền mà chậm, kiên nhẫn, như cách Thanh Sơn dạy hắn kiếm: từng nét, không vội.
Đặt tay cô xuống. Đắp áo kỹ hơn. Quay lại ngồi canh cửa hang, kiếm trong tay, lưng thẳng.
Đêm dài. Hắn không ngủ.