Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 32: Dưới Ván Sàn
Chương 32

Dưới Ván Sàn

Đêm trước ngày lên đường.

Canh ba. Trường An mở ván sàn.

Tay quen, nhấn góc phải, kéo nhẹ, ván bật lên không tiếng động. Bên dưới: nhật ký bìa da nâu, nhánh hoa ép phẳng giữa hai trang, ống trúc bọc sáp chứa bản đồ kết giới.

Ba thứ. Nằm cạnh nhau trong khoảng tối.

Hắn lấy ống trúc. Nhẹ, trúc rỗng, lụa mỏng bên trong. Bóc sáp. Rút lụa ra, trải trên sàn, ánh nến nhỏ rọi.

Bản đồ kết giới phần đông nam.

Nét vẽ đỏ trên nền lụa trắng ngà, mỏng, chính xác, kiểu bản đồ do chuyên gia giải mã từ mật thiếp trấn tông. Bảy nút kết giới, khoảng cách giữa các nút, trận pháp phòng thủ ngoài, tần suất đổi mã linh lực. Mỗi chi tiết, một lỗ hổng. Mỗi lỗ hổng, một đường vào cho kẻ xâm nhập.

Trường An nhìn. Ghi nhớ. Lụa cuộn lại, nhét vào tay áo.

Tắt nến. Mở cửa sổ. Ra.

· · ·

Đêm mùa xuân, trời trong, trăng lưỡi liềm mỏng, sao thưa. Gió ấm hơn mùa đông nhưng vẫn lạnh khi leo cao.

Trường An di chuyển trên mái, nhẹ, không tiếng, Nặc Tức thu linh lực hoàn toàn. Đệ tử ngủ. Tuần tra Luật Đường đổi ca canh tư, còn gần một canh giờ.

Qua Kiếm Phong. Qua dốc giữa, hoa dại trắng tím nhắm mắt trong đêm, cánh khép. Qua vườn dược liệu Dược Phong, mùi thảo dược nhẹ, đất ẩm.

Đến vách đá đông nam.

Chỗ Phương Hạc từng luyện công.

Trường An dừng. Nhìn.

Mép vách đá, đá xám, mòn nhẵn chỗ lão ngồi bốn mươi năm. Cỏ mọc lại quanh rìa, mùa xuân, sự sống không biết phân biệt tội lỗi. Bên dưới, vực sâu bốn trăm trượng, đen, gió thổi ngược lên mang hơi lạnh.

Chỗ này.

Ba tháng trước, lão rơi từ đây. Mắt mở. Nhìn ta. Không giận, buồn.

Giờ cỏ mọc. Đá vẫn mòn. Gió vẫn thổi.

Hắn quỳ xuống. Không phải viếng, lấy bản đồ ra.

Trải lụa trên mép đá. Ánh trăng đủ đọc, nét vẽ đỏ trên lụa trắng, rõ.

Nút kết giới thứ nhất, theo bản đồ: cách mép vách đá mười hai trượng về phía bắc, dưới tảng đá hình đầu rùa, sâu ba thước.

Trường An đứng dậy. Đếm bước. Mười hai trượng. Tảng đá, đúng, hình đầu rùa, rêu phủ. Quỳ xuống, tay đặt lên mặt đất. Nhắm mắt. Thả một sợi linh lực mỏng xuống, thăm dò.

Có. Trận pháp phòng thủ, linh lực rung nhẹ dưới đất, kiểu rung của kết giới đang ngủ. Vị trí khớp. Độ sâu khớp.

Nút 1: khớp.

Nút thứ hai, bản đồ ghi: hai mươi trượng tây nam, dưới rễ tùng cổ thụ. Trường An di chuyển. Đếm. Tùng cổ, gốc to hai người ôm, rễ nhô. Thăm dò.

Có. Khớp.

Nút 2: khớp.

Nút thứ ba. Nút thứ tư. Di chuyển, đếm, thăm dò. Kiểu công việc của nội gián, lặng lẽ, kiên nhẫn, chính xác. Mỗi nút mất khoảng nửa khắc.

Nút thứ tư, lệch. Bản đồ ghi: cách rào đá ngoài tám trượng. Thực tế: mười trượng. Hai trượng sai lệch. Có thể rào đá dời sau khi mật thiếp được lập, hoặc đo sai.

Ghi nhận. Sai lệch 1: nút 4 lệch 2 trượng.

Nút năm. Sáu. Bảy, nút cuối cùng, gần sườn đá phía đông. Bản đồ ghi tần suất đổi mã linh lực: mỗi sáu canh. Trường An không kiểm tra được tần suất trong một đêm, nhưng so với ghi chép tuần tra hắn đã quan sát ba tháng qua: mỗi bốn canh, không phải sáu.

Sai lệch 2: tần suất đổi mã nhanh hơn — 4 canh thay vì 6. Có thể Thanh Vân tăng cường sau vụ Phương Hạc.

Nút năm, bản đồ ghi khoảng cách giữa nút 5 và nút 6 là mười lăm trượng. Thực tế: mười lăm trượng rưỡi. Sai lệch nhỏ, nửa trượng.

Sai lệch 3: khoảng cách nút 5-6, nửa trượng.

Xong. Bảy nút, ba sai lệch, bốn khớp hoàn hảo.

Trường An cuộn lụa. Ngồi lại mép vách đá, chỗ Phương Hạc ngồi.

Đá lạnh. Mòn nhẵn dưới mông, bốn mươi năm mài. Hắn ngồi đúng chỗ lão ngồi, chân buông xuống vực, gió thổi lên.

Bản đồ khớp.

Chín mươi phần trăm. Ba sai lệch nhỏ, sửa được. Nghĩa là nếu giáo chủ có đủ bốn mảnh, sửa sai lệch, kết giới phần đông nam sẽ bị phá từ bên ngoài.

Không cần nội ứng. Không cần đánh cổng. Chỉ cần biết vị trí bảy nút, tắt từng cái, kết giới mở.

Và ai sẽ tràn vào?

Ba mươi Hóa Hồn. Năm Chân Ý. Hàn Dạ nói.

Ba mươi Hóa Hồn tràn qua vách đá đông nam, chỗ ta đang ngồi. Vào Dược Phong trước. Vườn dược liệu. Viện chính. Chỗ Trần Tĩnh An đang ngủ. Chỗ Tiểu Vũ hay đến học bào chế.

Rồi lên Kiếm Phong. Sân luyện. Nhà ăn. Phòng Thanh Sơn. Phòng Chu Minh.

Phòng ta.

Gió thổi mạnh. Tóc bay. Áo phật phù.

Trường An nhìn xuống vực. Đen. Sâu. Chỗ Phương Hạc rơi.

Lão rơi từ đây. Vì ta.

Và giờ ta ngồi chỗ lão ngồi, cầm bản đồ sẽ mở cửa cho thêm nhiều người chết.

Vòng tròn.

Hắn đứng dậy. Lùi lại. Không nhìn xuống nữa.

Mắt Phương Hạc không hiện lên. Không trong mơ. Không khi tỉnh. Đã ba đêm.

Quên dần.

Giống như tay đã hết run. Giống như lần nói dối đã trơn. Giống như mặt nạ đã mọc vào da.

Sư phụ nói đúng. Lần thứ hai dễ hơn. Và lần thứ ba, sẽ không nghĩ gì nữa.

Ta đang ở lần mấy?

· · ·

Về phòng. Canh tư kém. Tuần tra chưa đổi ca, đúng giờ.

Trường An nhét ống trúc lại dưới ván sàn. Lấy ra một mảnh giấy nhỏ, viết nhanh bằng bút lông mịn, chữ nhỏ:

"Sai lệch: (1) nút 4 lệch 2 trượng hướng bắc. (2) Đổi mã 4 canh, không phải 6. (3) Nút 5-6 khoảng cách thêm nửa trượng."

Gấp. Nhét cạnh ống trúc. Thế giới dưới ván sàn thêm một mảnh giấy.

Rồi, lấy nhật ký.

Mở. Lật qua nhánh hoa, vẫn phẳng, trắng tím nhạt, năm cánh. Lật qua những trang đã viết. Đến trang trống.

Viết.

"Đêm trước ngày đi Thiên Kiếm Thành.

Ta vừa đối chiếu bản đồ kết giới. Khớp. Gần như hoàn hảo.

Nghĩa là: thông tin ta lấy từ Phương Hạc, đúng. Mật thiếp trấn tông, thật. Kết giới Thanh Vân Tông có thể phá nếu giáo chủ có đủ bốn mảnh.

Ta đang giúp xây con dao sẽ đâm vào lưng nơi này.

Và nơi này, đã trở thành nơi ta muốn ở lại.

...

Ngày mai đi Thiên Kiếm Thành. Thanh Sơn dẫn đoàn. Tiểu Vũ đi cùng. Chu Minh đi cùng.

Tất cả những người ta lừa, sẽ đi bên ta ba ngày đường.

Ta sẽ lại diễn. Sẽ lại cười đúng lúc. Sẽ lại gật đầu khi Chu Minh nói 'mày là người tốt'.

Nhưng đêm nay, ngồi trên vách đá Phương Hạc, chỗ lão ngồi bốn mươi năm, ta nhìn xuống vực và không thấy mắt lão nữa.

Đó mới là điều đáng sợ. Không phải sợ bị bắt. Sợ quên.

Khi nào mắt lão mất hoàn toàn, ta sẽ thật sự trở thành thứ Quỷ Vô Sinh muốn.

Một vũ khí không biết đau.

— T."

Đóng sổ. Nhét lại. Đẩy ván sàn khít.

Đứng dậy. Rửa tay, thói quen. Nước lạnh. Tay sạch.

Nhìn quanh phòng, gọn, sạch, đệ tử Kiếm Phong bình thường. Bàn có lọ sứ thuốc ngủ Tiểu Vũ pha. Giá kiếm có thanh kiếm tông môn. Quần áo sạch gấp gọn cho ngày mai.

Trên bàn, đệ tử Tạ Trường An.

Dưới sàn, nội gián Tạ Trường An.

Khoảng cách: một tấm ván gỗ. Ngày càng mỏng.

Hắn nằm xuống. Không uống thuốc ngủ đêm nay, cần tỉnh sớm. Canh năm xuất phát.

Nhắm mắt. Gió xuân thổi qua khe cửa sổ, ấm, mang mùi cỏ non và đất ẩm.

Mùi Thanh Vân Tông.

Mùi nhà.

Không phải nhà.

Nhưng mùi giống nhà.

Giấc ngủ đến, chậm, nông, kiểu ngủ của người canh giờ. Trong giấc mơ ngắn, không có ai. Không mắt Phương Hạc. Không mắt Tiểu Vũ. Chỉ gió. Và mùi cỏ.

Và tiếng ván sàn kẽo kẹt rất nhẹ, như thứ bên dưới đang thở.

Ch.32/40
1.422 từ