Bắt Đầu
Một tuần sau trận chiến.
Sáng sớm. Sương mỏng phủ Thanh Vân Sơn, trắng, nhẹ, kiểu sương mùa hè đầu tiên, kiểu sương tan trước khi nắng chạm. Trường An thức từ canh năm, nằm im trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà dần sáng.
Cổ tay phải vẫn nẹp, nhưng bớt đau. Xương sườn vẫn nhức khi hít sâu, nhưng thở bình thường không sao. Linh lực hồi gần bảy phần, đan điền ấm đều, kiểu ấm của cơ thể đang tự chữa.
Đứng dậy. Mặc áo. Bước ra cửa.
Sáng. Lạnh. Sương chạm mặt, ướt nhẹ. Kiếm Phong vắng, đệ tử chưa dậy, chỉ có tiếng chim sớm và tiếng gió qua mái ngói.
Bước đi. Không về phía sân luyện. Không về phía nhà ăn. Đi vòng sau Kiếm Phong, qua hành lang phía tây, qua cầu thang đá xuống dốc phía sau, đến mảnh đất trống.
Mảnh đất sau Kiếm Phong.
Nhỏ. Bằng phẳng. Cỏ hoang mọc cao ngang đầu gối, xanh đậm, chen vài bông hoa dại vàng nhạt. Bao quanh là hàng rào đá thấp, có lẽ ngày xưa từng là vườn của ai đó, nhưng lâu rồi không ai chăm, cỏ lấn, đá mòn, rào lung lay.
Chỗ này. Chu Minh chỉ tuần trước.
"Tao tính trồng vườn rau ở đây. Đất tốt, hướng nam, có nắng chiều. Hành lá, cải ngọt, bầu leo giàn. Mùa xuân năm sau bắt đầu, kịp."
"Nghe hay."
"Mày cùng trồng với tao không? Tao trồng một mình buồn."
"... Ừ."
"Ừ cái kiểu mày là không ừ. Nhưng kệ, tao kéo mày xuống đây mỗi sáng, mày trốn đâu được."
Trường An đứng giữa mảnh đất. Cỏ hoang. Gió sáng. Sương. Im lặng.
Chu Minh không bao giờ đến đây được nữa.
Quỳ xuống.
Đất mềm dưới đầu gối. Ẩm sương. Tay trái bới cỏ, nhổ một nhúm nhỏ, lộ ra lớp đất đen bên dưới, mùi đất thơm, kiểu đất tốt, kiểu đất Chu Minh nói "trồng gì cũng được".
Từ túi áo, rút ra một hạt giống nhỏ. Không biết giống gì. Lấy từ nhà bếp Kiếm Phong hôm qua, hỏi anh nuôi cho một nắm hạt rau, anh nuôi hỏi trồng gì, Trường An nói "chưa biết". Anh nuôi đưa, cười, nói "cải ngọt, dễ sống nhất".
Cải ngọt. Chu Minh nói cải ngọt.
Bỏ hạt xuống đất. Nhỏ. Nâu. Gần như vô hình giữa đất đen. Lấp đất lên. Vỗ nhẹ. Tay dính đất, ẩm, lạnh.
Đứng dậy. Nhìn chỗ vừa trồng. Không thấy gì. Chỉ đất, chỉ cỏ xung quanh, chỉ một chỗ nhỏ bới lên rồi lấp lại.
Đây là lần đầu tiên ta xây gì đó.
Hai năm ở Thanh Vân Tông, ta chỉ phá. Đánh cắp bí mật, giao cho Ma giáo, giết người, nói dối, thao túng. Mỗi ngày phá thêm một chút, mỗi đêm xói mòn thêm một chút nền tảng nơi mình đứng.
Hôm nay, lần đầu tiên, ta trồng.
Một hạt cải ngọt. Nhỏ. Có thể không mọc. Có thể chết vì không ai tưới. Có thể bị cỏ lấn.
Nhưng ta trồng.
Tiếng bước chân phía sau.
Nhẹ. Quen. Kiểu bước chân nhỏ, nhanh, kiểu bước chân hay chạy theo hắn từ ngày đầu.
Trường An quay lại.
Tiểu Vũ.
Cô đứng ở đầu lối mòn, áo trắng, tóc buộc cao, tay cầm một gói vải nhỏ. Nhìn Trường An đứng giữa mảnh đất cỏ hoang, tay dính đất, đầu gối dính đất. Nhìn chỗ đất vừa bới.
Không hỏi. Hiểu.
Mắt cô đỏ nhẹ, kiểu đỏ quen rồi, kiểu đỏ của người đã khóc đủ và bây giờ chỉ còn ấm. Bước tới. Chậm. Đến cạnh Trường An, nhìn chỗ đất vừa trồng.
– Chu sư huynh nói muốn trồng ở đây.
Giọng nhẹ. Không hỏi. Biết.
Quỳ xuống. Mở gói vải trong tay, bên trong là vài hạt giống, to hơn hạt cải, tròn, nâu sẫm.
– Hành lá. Muội xin từ nhà bếp hôm qua.
Bới đất cạnh chỗ Trường An vừa trồng. Bỏ hạt. Lấp. Vỗ nhẹ.
Hai người quỳ cạnh nhau giữa mảnh đất sau Kiếm Phong. Sương tan. Nắng sớm bắt đầu chiếu qua dãy núi phía đông, vàng nhạt, ấm, chạm đỉnh đầu hai người.
Im lặng. Kiểu im không cần lấp. Kiểu im của hai người cùng làm một việc giống nhau, vì cùng một người, vì cùng một nỗi đau.
Tiểu Vũ vỗ đất lần cuối. Đứng dậy. Nhìn Trường An, vẫn quỳ.
– Muội sẽ tưới mỗi ngày.
Gật. Không nhìn lên. Nhìn mảnh đất, nhìn hai chỗ đã trồng, nhìn cỏ xung quanh, nhìn hàng rào đá mòn.
Đây sẽ là vườn rau của Chu Minh. Dù hắn không ở đây. Dù hắn chỉ là nắm tro dưới ván sàn. Vườn này sẽ mọc. Sẽ có cải ngọt. Sẽ có hành lá. Sẽ có bầu leo giàn.
Và mỗi lần nhìn vườn này, ta sẽ nhớ.
Tiểu Vũ bước đi. Dừng. Quay lại.
– Huynh.
– Ừ.
– Sáng mai muội mang thêm hạt xuống. Trồng tiếp.
Gật.
Cô cười. Nhẹ. Buồn. Nhưng cười. Rồi bước đi, bóng nhỏ leo ngược dốc, khuất sau hành lang Kiếm Phong.
Trường An đứng dậy. Nhìn mảnh đất lần cuối. Quay về phòng.
· · ·
Đêm.
Ván sàn lật lên. Ánh nến lung linh trên mặt gỗ. Nhật ký mở. Trang mới. Bút trên tay trái, nét chữ vẫn xấu, vẫn nghiêng, nhưng đều hơn, ít run hơn.
Viết.
Dài. Dài nhất kể từ khi bắt đầu cuốn nhật ký này.
"Hôm nay ta trồng một hạt cải ngọt. Tiểu Vũ trồng hành lá. Trên mảnh đất Chu Minh muốn làm vườn."
"Hai năm trước, ta bước qua cổng Thanh Vân Tông với một mục đích: phản bội. Giáo chủ nói 'trà trộn, leo cao, chờ ngày'. Ta nói 'vâng'. Không đắn đo. Không hỏi vì sao. Vũ khí không hỏi vì sao."
"Tám tháng trước, ta giết Phương Hạc. Hai tháng trước, ta vẽ bản đồ giả. Một tuần trước, Chu Minh chết."
"Mỗi bước ta đi đều mâu thuẫn. Ta phản bội Thanh Vân cho Ma giáo. Ta phản bội Ma giáo cho Thanh Vân. Ta phản bội tất cả, và cũng bị tất cả phản bội, và cuối cùng không thuộc về đâu."
"Nhưng hôm nay, quỳ trên đất, bỏ một hạt giống xuống, ta biết mình thuộc về đâu."
"Không phải chính đạo. Không phải ma giáo."
"Phe của Thanh Sơn. Phe của Tiểu Vũ. Phe của Chu Minh, dù hắn không còn."
"Từ giờ, ta chọn phe của mình."
"Hai năm trước, ta bước vào Thanh Vân Tông với nhiệm vụ phản bội. Hôm nay, ta chọn phản bội kẻ đã giao nhiệm vụ đó."
"Bắt đầu."
Dừng bút. Nhìn chữ trên giấy. Mực đen, giấy dó vàng, nến lung linh.
Gấp nhật ký. Cất xuống ván sàn, cạnh tro Chu Minh, cạnh hoa dại, cạnh hoa mơ, cạnh bản ghi chú.
Đậy ván. Đứng dậy.
Nhìn ra cửa sổ.
Nắng đã tắt từ lâu. Trời tối. Nhưng phía đông, rìa núi, có viền sáng rất nhạt, kiểu viền sáng của trăng mới lên, kiểu sáng hứa ngày mai sẽ đến.
Bắt đầu.
Lần đầu: bước qua cổng tông môn, mười bảy tuổi, lạnh, đầu đầy nhiệm vụ. "Bắt đầu" nghĩa là "bắt đầu phản bội".
Lần hai: vẽ bản đồ giả, mười chín tuổi, tay run, đầu đầy sợ. "Bắt đầu" nghĩa là "bắt đầu phản kháng".
Lần ba: hôm nay. Trồng hạt giống. Viết nhật ký. Chọn phe. "Bắt đầu" nghĩa là "bắt đầu làm người".
Cùng một từ. Ba lần. Ba ý nghĩa hoàn toàn khác.
Nhưng lần này, lần đầu tiên, ta chọn. Không phải giáo chủ bắt. Không phải sợ hãi ép. Ta chọn.
Quay về giường. Nằm xuống. Nhắm mắt.
Lần đầu tiên trong một tuần, ngủ được.
· · ·
Sáng.
Nắng vàng chiếu qua cửa sổ, ấm, rơi trên sàn gỗ, trên chăn, trên mặt Trường An. Hắn mở mắt. Nắng. Kiểu nắng Thanh Vân mùa hè, kiểu nắng quen, kiểu nắng mỗi sáng suốt hai năm đánh thức hắn dậy.
Ngồi dậy. Mặc áo. Mở cửa.
Thanh Sơn đứng ngoài.
Không hẹn. Chỉ đi ngang. Bạch y sạch, vai không còn quấn vải (bỏ băng hôm qua), kiếm đeo lưng, mặt vẫn mệt nhưng mắt sáng. Đang bước qua hành lang Kiếm Phong, thấy cửa mở, thấy Trường An đứng ngưỡng cửa, dừng.
– Đệ, ăn sáng không?
Giọng nhẹ. Bình thường. Kiểu giọng hỏi mỗi sáng, kiểu giọng không biết hắn vừa viết gì trong nhật ký đêm qua, không biết hắn vừa chọn gì, không biết hắn vừa phản bội ai.
Chỉ hỏi ăn sáng.
Trường An nhìn Thanh Sơn. Nhìn mặt đại sư huynh, nhìn mắt sáng, nhìn vết sẹo mờ ở cánh tay trái lộ dưới tay áo xắn, nhìn nụ cười nhẹ ở khóe miệng.
Và cười.
Nụ cười nhỏ. Mỏng. Khóe miệng nâng nhẹ, mắt có nếp, kiểu cười không rộng, không vang, nhưng thật. Lần đầu tiên, thật. Không phải cười diễn kiểu Cửu U Cung dạy, không phải cười xã giao kiểu đệ tử mới, không phải cười mặt nạ kiểu nội gián giấu thân phận.
Cười thật. Vì muốn cười. Vì nắng ấm, vì Thanh Sơn hỏi ăn sáng, vì cuộc đời vẫn tiếp tục, vì hạt giống dưới đất cần nước, vì đại sư huynh đứng đây, sống, mạnh khỏe.
– Đi.
Một chữ. Nhẹ.
Bước ra nắng. Cạnh Thanh Sơn. Hai bóng đi dọc hành lang Kiếm Phong, nắng sáng chiếu từ phía trước, ấm trên mặt, ấm trên vai.
Bước. Bước tiếp. Bước vào ngày mới, ngày đầu tiên của phần đời ta chọn.
Bắt đầu.