Bản Đồ Giả
Ba ngày.
Trường An dùng ba ngày để kiểm tra lại bản đồ giả. Không phải vì chưa chắc chắn, mà vì phải chắc chắn đến từng nét mực. Sai lệch phải đúng mức: đủ lớn để Ma giáo phá trúng tường dày, đủ nhỏ để giáo chủ nhìn qua không ngờ.
Đêm thứ ba. Phòng tối. Đèn tắt.
Cuộn bản đồ trải trên bàn, giấy trắng ngả vàng dưới ánh trăng khe cửa. Trường An ngồi trước bàn, tay chạm mép giấy, mắt lướt từng đường viền.
Phần tây bắc: năm nút kết giới. Ba đúng vị trí, hai dịch chéo hai trượng rưỡi về hướng đông bắc, đánh vào vùng đá cứng nhất sườn núi. Ma giáo phá theo bản đồ này sẽ mất gấp ba lần linh lực mà không xuyên nổi.
Phần nội viện: trận pháp lồng hai lớp, khẩu quyết bảy chữ. Chữ thứ tư "phong" thành "vân", chữ thứ sáu "tĩnh" thành "động". Kích hoạt trận pháp phản kích thay vì mở. Ma giáo tưởng phá vỡ, thực ra là đâm vào tường lửa.
Ngón tay dừng ở nút thứ ba phía tây bắc. Đúng. Nút duy nhất đúng trong cả dải, để khi giáo chủ đối chiếu với Trận Đồ Lục, chuỗi logic tổng quan vẫn khớp. Sai lệch nằm ở cấp chi tiết, chỗ chỉ ai đứng tại trận pháp mới kiểm chứng được.
Năm sai lệch trong bốn mươi chi tiết. Mười hai phần trăm sai. Chín mươi phần trăm đúng, đủ đẹp để tin.
Cuộn lại. Buộc dây gai. Nhét vào túi áo trong, sát ngực trái.
Cúi xuống. Nhấn góc ván sàn. Kéo.
Nhật ký. Hai nhánh hoa. Cành hoa mơ. Bản đồ kết giới gốc. Ống trúc đen.
Lấy nhật ký. Bút. Viết trong bóng tối, tay nhớ dòng.
Nhật ký lần 10.
"Đêm nay ta giao bản đồ giả cho Hàn Dạ."
"Đây là lần đầu tiên ta phản bội Ma giáo. Không, đây là lần đầu tiên ta chọn bảo vệ ai đó."
"Phản bội Phương Hạc, ta giết vì lệnh. Phản bội Thanh Vân, ta đánh cắp vì lệnh. Nhưng lần này, ta tự quyết. Không ai bắt. Không ai đe. Ta vẽ sai vì ta muốn họ sống."
"Nếu giáo chủ phát hiện, ta chết. Không phải chết nhanh. Quỷ Vô Sinh sẽ mổ từng lớp, từng miếng, kiểu nghệ nhân hủy bức tranh hỏng."
"Nhưng nếu ta không vẽ sai, Thanh Sơn chết. Tiểu Vũ chết. Chu Minh chết. Cả tông môn."
"Ta chọn cái chết của mình."
Dừng bút. Gấp nhật ký. Đặt lại giữa hai nhánh hoa, cạnh hoa mơ khô. Đẩy ván khít.
Đứng dậy. Hít thở. Gió qua khe cửa mang mùi tùng lạnh.
Đi.
· · ·
Rừng tùng sâu phía tây. Điểm hẹn cũ. Trường An đến sớm, đợi dưới gốc tùng cổ thụ, lưng tựa vỏ cây, mắt nhắm. Canh ba. Rừng tĩnh, chỉ có gió và tiếng côn trùng xa.
Hắn nghe trước khi thấy. Bước chân, nhẹ, chắc, kiểu bước của người quen giết mà không cần giấu. Hàn Dạ.
Mở mắt.
Hàn Dạ đứng cách mười bước, tay chắp sau lưng, gương mặt nhọn nhấn chìm trong bóng tùng. Mắt hẹp, không mỉa mai. Nghiêm. Giống lần truyền tối hậu thư.
– Chậm.
Một từ. Giọng cạnh.
– Giáo chủ cho hai tháng. Ngươi dùng gần hết.
Trường An bước ra. Rút cuộn bản đồ từ túi áo trong. Giấy cuộn chặt, dây gai buộc, nặng vừa tay.
– 30% còn lại. Tây bắc và nội viện.
Hàn Dạ nhìn cuộn giấy. Không nhận ngay. Nhìn Trường An trước, mắt hẹp quét mặt, cổ, tay, vai. Đọc. Ba mươi năm giám sát nội gián, lão đọc cơ mặt giỏi hơn bất cứ thầy thuốc nào.
Trường An giữ mặt. Bình tĩnh. Phẳng. Lớp vỏ dày nhất, kiểu vỏ hắn đã luyện mười năm trong Cửu U Cung.
Nhịp tim nhanh gấp đôi. Giấu. Kiểm soát hơi thở. Giữ vai thẳng. Không siết quai hàm. Không chớp mắt quá nhanh.
Diễn.
Giỏi nhất đời.
Hàn Dạ bước tới. Nhận cuộn giấy. Tháo dây gai, mở ra, mắt lướt nhanh nhưng kỹ. Ngón tay gầy chạy trên đường viền kết giới, dừng ở các nút, so sánh trong đầu với Trận Đồ Lục mà lão đã đọc qua.
Im lâu. Gió thổi tán tùng, bóng lá giao nhau trên mặt giấy.
– Tổng quan khớp.
Gấp lại. Cuộn. Buộc. Nhét vào ống tay áo.
– Nút kết giới phía tây bắc, năm điểm. Cơ chế liên động nội viện. Trông hợp lý.
Hợp lý.
Vì phần lớn là thật. Chín mươi phần trăm thật. Chỉ mười hai phần trăm sai, và phần sai nằm ở chỗ Hàn Dạ không thể kiểm chứng ngay. Lão cần giáo chủ đối chiếu với Trận Đồ Lục, và giáo chủ cần người đứng tại Thanh Vân mới xác nhận. Mà Ma giáo không có ai đứng tại Thanh Vân.
Hay có?
Hàn Dạ quay lưng. Bước hai bước. Dừng.
Không quay đầu. Giọng phẳng, kiểu phẳng trước khi dao cắm.
– À, còn một việc.
Im.
– Giáo chủ đã cử thêm người đến vùng này.
Trường An đứng im. Mặt không đổi. Nhưng sống lưng lạnh, nhanh, kiểu lạnh chỉ đến khi nghe điều không lường trước.
– Không phải ta, Hàn Dạ nói. Không phải Như Yên.
Quay đầu. Nhìn Trường An qua vai. Mắt hẹp, sắc.
– Ngươi không cần biết là ai. Chỉ cần biết: giáo chủ không đặt tất cả vào một nội gián.
Thêm người.
Giáo chủ có nội gián khác ở Thanh Vân Tông.
Không phải ta. Đã hoạt động. Và ta không biết là ai.
Im. Gió thổi qua rừng tùng, lạnh hơn, đậm hơn. Mùi nhựa thông cay.
Hàn Dạ không chờ phản ứng. Quay lại, bước vào bóng tối rừng, gầy và dài, bóng đen nuốt bóng đen. Kiểu biến mất quen thuộc.
Trường An đứng một mình.
Tay buông hai bên. Không run. Nhưng ngón tay phải khẽ co, rồi thả, rồi co lại. Vô thức.
"Thêm người."
Nội gián thứ hai. Ở Thanh Vân. Đang hoạt động. Giáo chủ không nói cho ta.
Nghĩa là gì?
Nghĩa một: giáo chủ không tin ta hoàn toàn. Cử người kiểm chứng. Nếu bản đồ ta giao khác với thông tin người kia cung cấp, giáo chủ sẽ biết ta nói dối.
Nghĩa hai: giáo chủ không cần ta nữa. Đã có nguồn khác. Ta giao bản đồ giả, nhưng nếu người kia giao bản đồ thật, bản đồ giả vô nghĩa.
Cả hai đều, không tốt.
Nhìn lên. Tán tùng che hết trăng. Bóng tối hoàn toàn.
Trò chơi chưa kết thúc.
Ta tưởng đã chọn. Tưởng vẽ bản đồ giả là cược cuối cùng. Tưởng chỉ cần đánh lừa Hàn Dạ, đánh lừa giáo chủ, và Thanh Vân sống.
Nhưng giáo chủ không bao giờ đặt một ván cờ. Lão đặt hai. Ba. Nội gián thứ hai là quân cờ ta không thấy.
Và ta không biết nó ở đâu.
Bước về. Chậm hơn lúc đến. Rừng tùng tối, đường quen mà chân nặng.
· · ·
Phòng riêng. Đóng cửa. Không mở đèn.
Trường An ngồi trước bàn, lưng thẳng, mắt nhìn cửa sổ. Kiếm Phong yên tĩnh. Đèn tắt hết. Phòng Thanh Sơn tối. Phòng Tiểu Vũ tối. Phòng Chu Minh tối.
Bình yên. Ngủ. Cả tông ngủ.
Và ta vừa giao bản đồ giả. Trơn tru. Hàn Dạ gật đầu. "Hợp lý."
Trơn tru đến mức ta sợ.
Mọi thứ trơn tru, Phương Hạc cũng trơn tru. Rơi vách đá, tai nạn, không ai nghi. Trơn tru quá thì phải đặt câu hỏi: ai đang bị đánh lừa? Hay ta mới là kẻ bị đánh lừa?
Gió qua khe cửa. Lạnh. Mùi tùng.
Nội gián thứ hai.
Ai?
Đệ tử? Trưởng lão? Người ngoài tông len lỏi vào? Hay ai đó, giống ta, đã nằm vùng từ lâu?
Không đủ thông tin. Cần quan sát. Cần tìm.
Nhưng tìm ai đó giấu mình, trong khi chính ta cũng đang giấu mình, giống tìm bóng trong bóng tối.
Nhắm mắt. Giấc ngủ không đến.
Bản đồ giả đã giao. Không lấy lại được.
Nếu nội gián thứ hai giao bản đồ thật cho giáo chủ, giáo chủ so sánh, phát hiện sai lệch, ta chết.
Nếu nội gián thứ hai chưa có bản đồ thật, bản đồ giả vẫn có giá trị. Mua thời gian.
"Nếu." Quá nhiều "nếu."
Mở mắt. Nhìn trần nhà, gỗ cũ, bóng tối.
Trò chơi chưa kết thúc.
Ta vừa mở ván cờ mới. Và đối thủ có nhiều quân hơn ta tưởng.
Gió thổi. Kiếm Phong im. Bình yên.
Nhưng bình yên, giờ ta biết, mỏng như tấm ván sàn.
Nhắm mắt. Giấc ngủ đến, muộn và mỏng. Không mơ. Không mắt Phương Hạc. Không hoa mơ.
Chỉ bóng tối. Và ở đâu đó trong bóng tối, ai đó đang nhìn Thanh Vân Tông bằng cùng đôi mắt với hắn.
Chỉ khác: kẻ đó không giấu.