Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 106: Chương 106: Bằng Chứng
Chương 106

Chương 106: Bằng Chứng

Sáng sớm. Sương chưa tan.

Trường An đang luyện kiếm ở sân Kiếm Phong thì hai đệ tử Luật Đường xuất hiện ở bậc đá. Không phải đệ tử quen, không phải kiểu đến mời trà hay chuyển tin nhắn. Hai người mặc áo xám viền đen, kiếm đeo sau lưng, mặt thẳng, mắt không nhìn hắn mà nhìn qua hắn, kiểu nhìn mà Luật Đường dùng cho nghi phạm.

– Tạ phó quản. Cố trưởng lão triệu.

Không nói "mời." Nói "triệu." Một chữ mà đổi tất cả.

Trường An thu kiếm. Bình tĩnh, kiểu bình tĩnh mà mười năm Cửu U Cung đã khắc vào xương, kiểu bình tĩnh mà hắn dùng khi biết nguy hiểm đến nhưng chưa biết nguy hiểm bao lớn.

Hai người áp tống, không phải một. Mặt không lộ thông tin, nghĩa là đã được dặn trước. Không cho ta chuẩn bị, không cho ta từ chối. Sáng sớm, trước khi sân luyện đông, trước khi ai nhìn thấy.

Cố Bách không muốn ta có thời gian.

– Con đi thay áo trước được không?

– Cố trưởng lão nói: ngay.

Trường An gật. Đi theo hai người, xuống dốc, qua hành lang phía nam, qua nhà ăn (chưa có ai, quá sớm), qua sân Dược Phong, qua góc vườn nơi ghế Phương Hạc phủ rêu. Mỗi nơi mắt lướt qua, mỗi nơi một ký ức, mỗi ký ức một thứ hắn biết mình sắp mất.

Luật Đường. Cửa lớn mở.

Trường An bước vào. Mùi mực cũ, mùi giấy, mùi gỗ sáp, mùi quyền lực tĩnh lặng mà năm mươi năm giữ luật đã ngấm vào từng viên đá, từng thanh gỗ. Phòng rộng, trần cao, ánh sáng từ cửa sổ phía đông rọi xiên qua bụi mịn lơ lửng trong không.

Cố Bách ngồi sau bàn.

Lão mặc áo chính thức, tóc búi cao, râu bạc chải gọn, mắt hẹp dưới lông mày rậm. Trước mặt lão, bàn gỗ lớn bày đầy. Không phải cuộn trúc lộn xộn, không phải giấy chồng giấy. Bày gọn, có thứ tự, từng mảnh chứng cứ đặt cạnh nhau như quân cờ trên bàn, kiểu bày mà người bày đã sắp xếp cả đời để đến lúc này.

Trường An nhìn bàn. Tim không đập nhanh hơn, nhưng hơi thở sâu hơn một nhịp, kiểu sâu mà chỉ hắn biết.

Cố Bách gật. Hai đệ tử Luật Đường đóng cửa, đứng ngoài. Trong phòng chỉ còn hai người.

– Ngồi.

Trường An ngồi đối diện. Lưng thẳng, tay đặt trên đùi, mặt bình. Nhìn bàn chứng cứ: bản đồ kết giới với ba điểm đánh dấu đỏ, cuộn trúc ghi thời gian vắng mặt, mảnh đá nhỏ trong hộp gỗ (tàn dư linh lực từ vách đá đêm Phương Hạc mất, vết cào hắn tưởng đã xóa sạch), nhật trình Thanh Sơn mở ở ba trang có gạch đỏ, và một cuộn trúc nhỏ viền đen mà hắn nhận ra: hồ sơ y tế Dược Phong, phần ghi "dấu vết ức chế linh lực bất thường, không thuộc kỹ thuật Thanh Vân."

Chặt chẽ. Mỗi mảnh một giai đoạn. Lão xếp theo thời gian: từ ngày ta nhập môn đến tuần trước. Ba năm điều tra gói trong một mặt bàn.

Cố Bách nhìn Trường An. Không nóng, không giận, không khinh. Lạnh. Kiểu lạnh của người đã tìm đủ, đã chắc, và giờ chỉ chờ đối phương tự nhận.

– Tạ Trường An.

Giọng lão đều, rõ, từng chữ nặng bằng nhau, kiểu giọng mà năm mươi năm xử án đã mài thành.

– Lão phu cho ngươi cơ hội cuối. Ngươi là ai?

Im lặng. Ánh sáng buổi sáng dịch chuyển trên nền đá, bụi mịn bay chậm trong luồng sáng. Ở đâu đó ngoài cửa sổ, chim hót, tiếng đệ tử tập buổi sáng vọng xa.

Trường An nhìn bằng chứng trên bàn. Từng mảnh. Bản đồ kết giới, ba điểm đỏ trùng khớp ba lần hắn lẻn ra hậu sơn, Cố Bách đã đối chiếu với bảng trực. Mảnh đá trong hộp gỗ, tàn dư linh lực mà hắn cào vách đá đêm Phương Hạc chết, tưởng xóa sạch nhưng Cố Bách tìm được ở kẽ nứt, kiểu kẽ nứt mà mắt thường không thấy nhưng mắt người giữ luật năm mươi năm thì thấy. Nhật trình Thanh Sơn, ba chỗ mâu thuẫn giữa ghi chép của sư huynh và bảng tuần tra Luật Đường, chỗ mà Thanh Sơn nói dối để che hắn, chỗ mà lời nói dối của người ba mươi năm nói thật lộ ra vì không đủ mịn.

Hồ sơ y tế. "Cửu U Ức Mạch Thuật, bảy trên mười đặc điểm khớp." Dòng chữ nhỏ ở cuối trang, bút mực đen, nét gọn.

Gần như không thể chối. Nếu ta diễn, ta có thể bẻ từng mảnh: bản đồ trùng hợp, mảnh đá là vết linh lực luyện công đêm, nhật trình sai vì Thanh Sơn nhớ nhầm, y tế là kỹ thuật tự mò. Từng mảnh riêng đều có thể bẻ. Nhưng gộp lại, cả năm mảnh chỉ cùng hướng, và Cố Bách biết điều đó.

Lão không cần ta nhận. Lão chỉ cần chưởng môn thấy.

Vậy tại sao lão cho ta "cơ hội cuối"?

Vì lão muốn nghe. Muốn biết. Không phải vì thương, mà vì kỹ lưỡng. Năm mươi năm giữ luật, lão không bỏ sót bước nào, kể cả bước cuối: cho nghi phạm nói.

Trường An mở miệng. Đóng lại.

Ta có thể diễn. Bẻ từng mảnh, tạo nghi vấn, mua thêm vài ngày. Ta từng diễn trước Trầm Mặc, trước Hàn Dạ, trước Lý Cửu Nương. Ta là sản phẩm tốt nhất của Cửu U Cung, mười năm huấn luyện, sáu năm thực chiến. Ta có thể.

Nhưng...

Ta đã diễn sáu năm. Với Thanh Sơn, ta không diễn nữa. Với Cố Bách... lão xứng đáng được nghe thứ gì đó gần với sự thật.

Và ta mệt rồi.

Trường An nhìn lên. Mắt Cố Bách ở đó, đợi, lạnh, kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn mà lão dùng với mọi nghi phạm, kiểu kiên nhẫn mà không bao giờ hết.

– Trưởng lão.

Giọng Trường An bình, nhẹ hơn bình thường, không phải giọng diễn, không phải giọng phó quản, không phải giọng đệ tử ngoan. Giọng của ai đó đã bỏ lớp ngoài cùng nhưng chưa bỏ hết.

– Con xin hỏi một câu.

Cố Bách nhíu mày nhẹ. Không từ chối.

– Nếu một người đến đây với ý định xấu... nhưng đã cố làm điều tốt... thì người đó là gì?

Im lặng. Ngắn. Cố Bách nhìn Trường An, mắt hẹp hơn một chút, kiểu hẹp mà lão dùng khi phân tích, khi cân nhắc, khi người trước mặt nói điều mà lão không lường trước.

Rồi lão đáp.

– Ngươi là kẻ có tội.

Không do dự. Không mềm. Không một nhịp ngập ngừng giữa câu hỏi và câu trả lời. Năm mươi năm giữ luật đã dạy lão: ý định tốt không xóa được hành vi xấu, cũng như nước mắt không rửa được máu.

Lão đúng.

Ta giết Phương Hạc. Ta đánh cắp Trận Đồ Lục. Ta giao sơ đồ tông môn cho Ma giáo. Ta có tội. Dù ta đã phá bản đồ, dù ta đã cứu Vân Lĩnh, dù ta đã che Thanh Sơn mười bảy lần. Có tội là có tội. Cố Bách không sai.

Nhưng lão cũng không đúng hoàn toàn. Vì lão không biết hết. Lão biết ta đến với ý định phá hủy, nhưng không biết ta đã quay lưng với kẻ sai ta phá hủy. Lão biết ta giết Phương Hạc, nhưng không biết mắt Phương Hạc ám ta bao nhiêu đêm. Lão biết ta nói dối, nhưng không biết cuốn nhật ký dưới ván sàn nơi mỗi dòng đều thật.

Nhưng ta không nói. Vì nói cũng không thay đổi kết quả. Luật Đường không xét lý do, chỉ xét hành vi. Và hành vi của ta: có tội.

Trường An gật. Nhẹ, chậm, kiểu gật mà chấp nhận.

Cố Bách đứng dậy. Gấp cuộn trúc, xếp bằng chứng vào hộp gỗ lớn, cẩn thận, từng mảnh, kiểu cẩn thận mà lão dùng cho mọi vụ án, không vì thù ghét, không vì vui mừng, chỉ vì đó là việc phải làm.

– Sáng mai. Đại hội tông môn. Mọi thứ sẽ rõ.

Lão nhìn Trường An lần cuối. Mắt vẫn lạnh, nhưng ở đáy, sâu, có thứ gì đó khác, thứ gì đó mà Trường An nhận ra vì hắn giỏi đọc người: mệt. Cố Bách cũng mệt. Ba năm theo dõi, ba năm xếp mảnh ghép, ba năm nghi ngờ mà không chắc, ba năm nhìn một đệ tử tiến bộ nhanh, được yêu thương, được tin tưởng, và biết rằng tất cả có thể là giả. Lão mệt vì đúng. Vì đúng mà lão không vui.

– Giam lỏng trong phòng. Phong ấn cửa. Không được ra.

Cố Bách gọi hai đệ tử vào. Lão lấy từ ngăn kéo một tấm phù dán phong ấn, linh lực Hoàn Hồn sơ kỳ ấn vào, vàng nhạt, kiểu phong ấn mà Linh Hải sơ kỳ không phá nổi.

Trường An đứng dậy. Cúi đầu chào Cố Bách, kiểu chào đúng lễ, lần cuối.

Kỳ lạ. Ta chào lão, và ta thật lòng. Vì lão làm đúng. Lão tìm ra ta, và ta tôn trọng điều đó. Trong suốt sáu năm, lão là kẻ duy nhất không bao giờ ngừng nhìn, không bao giờ ngừng nghi, không bao giờ để tình cảm che mắt. Lão là kẻ thù đáng sợ nhất ta gặp, không phải vì mạnh, mà vì đúng.

Hai đệ tử dẫn Trường An qua sân.

Nắng đã lên, sương tan, Thanh Vân Tông thức dậy. Vài đệ tử trên sân luyện nhìn theo, không hiểu, thì thầm. "Tạ phó quản bị Luật Đường dẫn đi?" "Chuyện gì vậy?"

Trường An đi đều, không nhanh, không chậm, lưng thẳng. Nắng chiếu trên áo luyện công dính mồ hôi, gió sáng mang mùi cỏ dại và hoa rừng. Mùi quen. Mùi nhà.

Mùi này ta sẽ nhớ.

Ngang qua hành lang Kiếm Phong.

Và thấy Thanh Sơn.

Sư huynh đứng ở bậc đá trước phòng, kiểu đứng mà hắn mới ra, có lẽ nghe tin, có lẽ thấy hai đệ tử Luật Đường đi qua sớm, có lẽ đợi. Mặt trắng bệch, môi mím, tay nắm thành cửa, ngón trắng. Mắt nhìn Trường An, mắt nhìn hai đệ tử áp tống, mắt hiểu hết trong một nhịp.

Hắn biết. Nhìn mặt hắn, ta biết hắn biết. Cố Bách không mời hắn vào họp chưởng môn, nghĩa là lão đã cắt Thanh Sơn khỏi vòng tin cậy. Và giờ ta bị dẫn đi trước mặt hắn, và hắn không chạy đến, không hỏi, không phản đối, vì hắn biết bất kỳ hành động nào lúc này đều khiến lão thêm chắc: đồng lõa.

Hai người nhìn nhau qua khoảng cách hai mươi bước. Nắng giữa hai người, bụi bay chậm, gió thổi áo Thanh Sơn. Mắt sư huynh nói thứ mà miệng không nói được: "Ta xin lỗi. Ta không cản được."

Trường An nhìn lại. Mắt hắn nói thứ mà sáu năm diễn xuất đã dạy hắn giấu nhưng hôm nay không giấu nữa: "Đừng xin lỗi. Huynh đã làm đủ rồi."

Hai nhịp. Ba nhịp. Đệ tử Luật Đường giục nhẹ. Trường An quay mặt, bước tiếp.

Không ngoái lại.

Phòng. Phong ấn dán cửa, vàng nhạt, linh lực ấm nóng rào chắn. Cửa sổ cũng phong, khe hở chỉ đủ cho gió lọt vào.

Trường An ngồi trên giường. Nhìn quanh căn phòng đã sống sáu năm. Bàn gỗ, kệ kiếm (kiếm đã bị thu), đèn dầu, chén trà Tiểu Vũ để hôm qua chưa rửa, cửa sổ nhìn ra sân luyện, ván sàn dưới chân.

Sáng mai. Đại hội tông môn.

Cố Bách sẽ trình bằng chứng trước toàn tông. Chưởng môn sẽ phán. Luật Đường sẽ xử. Và ta sẽ đứng giữa đại điện, trước hàng trăm đôi mắt từng nhìn ta bằng tin tưởng, và nghe tên mình gắn liền với hai chữ: nội gián.

Thanh Sơn sẽ bị kéo vào. Lão biết nhật trình mâu thuẫn, lão biết Thanh Sơn che ta. Huynh sẽ bị hỏi, và huynh sẽ không nói dối, vì huynh là kiểu người nói dối được một lần hai lần nhưng không nói dối được trước toàn tông khi bằng chứng bày ra.

Tiểu Vũ sẽ biết. Cô sẽ đứng đâu đó trong đám đông, và cô sẽ nghe tất cả, và mắt cô sẽ...

Trường An nhắm mắt.

Đừng nghĩ. Chưa đến lúc.

Mở mắt. Nhìn ván sàn. Chỗ giấu nhật ký, chỗ mà Thanh Sơn từng tìm thấy sỏi đen, chỗ mà ba nhánh hoa ép khô nằm cạnh cuốn sổ bìa nâu gáy sờn.

Nhật ký. Nếu Cố Bách tìm được, đó là bản án tử viết bằng tay ta. Nếu không tìm được, đó là thứ thật duy nhất ta để lại.

Gió lọt qua khe cửa sổ phong ấn, nhẹ, ấm, mang theo mùi nắng sáng và cỏ dại. Ở đâu đó ngoài sân, đệ tử vẫn luyện kiếm, vẫn gọi nhau, vẫn cười. Chưa biết. Sáng mai sẽ biết.

Trường An ngồi yên. Đếm nhịp thở. Đếm thứ còn lại: một đêm, một bình minh, một đại hội. Và sau đó, mọi thứ sẽ khác.

Ngoài hành lang, bước chân Thanh Sơn đi ngang, đều, chậm hơn bình thường. Dừng trước cửa phòng Trường An. Đứng. Lâu, ba mươi nhịp thở, không gõ, không nói. Rồi bước đi.

Trường An nghe từng bước. Nghe tiếng dừng. Nghe tiếng đi.

Sư huynh.

Nhắm mắt. Gió Thanh Vân thổi qua khe cửa, nhẹ, kiểu nhẹ mà sáu năm hắn đã quen mà chưa bao giờ biết quý cho đến hôm nay.

Ch.106/130
2.331 từ