Vết Nứt
Hai ngày sau hỏa thiêu. Thanh Vân Tông chậm rãi gượng dậy.
Đệ tử sửa tường vỡ, dọn gạch nát, quét máu khô trên sân. Kết giới phía nam được gia cố tạm bằng trận pháp dự phòng, yếu hơn trước nhiều nhưng đủ cảnh báo nếu Ma giáo quay lại. Trần Tĩnh An chạy ngược chạy xuôi giữa phòng thương và nhà bào chế, mắt thâm sâu hơn, lưng còng hơn.
Trường An ngồi trong phòng riêng. Cổ tay nẹp, vai quấn, xương sườn vẫn đau mỗi nhịp thở. Linh lực hồi chậm, đan điền ấm nhẹ nhưng chưa đầy phân nửa. Hắn ngồi trên giường, nhìn tường, nhìn cửa sổ, nhìn nắng lọt qua khe cửa rơi thành vệt dài trên sàn gỗ.
Không luyện kiếm được. Không đi tuần được. Không làm gì được.
Chỉ ngồi, và nghĩ.
Chu Minh. Phương Hạc. Dương Hạo. Mười bảy người.
Bao nhiêu cái chết gắn với ta? Trực tiếp, gián tiếp, bao nhiêu?
Tiếng gõ cửa.
Nhẹ. Quen.
– Huynh, muội vào được không?
Tiểu Vũ.
– Vào.
Cô đẩy cửa. Áo trắng sạch, tóc buộc cao, mắt vẫn hơi sưng nhưng đã bớt đỏ. Tay cầm khay gỗ, trên khay có bát thuốc và một chiếc bánh nếp nhỏ.
– Trần sư bá bảo uống thuốc. Bánh nếp muội làm... còn dư.
Đặt khay xuống bàn. Ngồi xuống ghế đối diện giường. Im một lúc. Tay đặt trên đùi, ngón nắm mở.
Rồi ngẩng lên. Nhìn thẳng.
– Huynh.
– Ừ.
– Đêm đó... huynh mạnh hơn bình thường.
Không phải hỏi. Là khẳng định. Giọng nhẹ, bình, nhưng chắc. Kiểu giọng của người đã nghĩ hai ngày rồi mới mở miệng.
– Huynh không phải Tụ Khí tầng 3.
Im.
Gió thổi qua cửa sổ. Nắng nhúc nhích trên sàn. Tiếng đệ tử xa xa sửa tường.
Trường An nhìn Tiểu Vũ. Mắt cô thẳng, không giận, không sợ, không nghi ngờ kiểu Cố Bách. Chỉ thẳng. Kiểu mắt của người muốn biết, không phải muốn phán xét.
Cô ấy biết. Đêm đó linh áp bùng, Tụ Khí đỉnh toàn lực, bất kỳ tu sĩ nào cũng cảm nhận được. Tiểu Vũ đứng cách mười trượng, Khai Mạch tầng 8, đủ nhạy để phân biệt Tụ Khí 3 và Tụ Khí đỉnh.
Nói dối? Nói cô nhìn nhầm? Nói trong chiến trận hỗn loạn, cảm nhận sai?
Có thể. Dễ. Mười năm Cửu U Cung dạy ta nói dối giỏi hơn nói thật.
Nhưng nhìn mắt cô, và nói dối.
Không muốn.
– Muội...
– Muội không hỏi tại sao.
Tiểu Vũ giơ tay, nhẹ, kiểu cắt lời nhưng không thô.
– Muội chỉ muốn biết một điều.
Im. Rồi:
– Huynh còn giấu muội điều gì nữa không?
Câu hỏi nhẹ. Bốn chữ "điều gì nữa" nặng hơn cả mười bảy giàn lửa. Vì "nữa" nghĩa là cô biết đây không phải bí mật duy nhất. "Nữa" nghĩa là cô từng nhìn ra mặt nạ cảm xúc, nhìn ra đêm đi lúc canh ba, nhìn ra mắt huynh không cười khi đột phá, nhìn ra huynh cô đơn hơn bất kỳ ai trong Thanh Vân Tông.
"Nữa" nghĩa là cô chờ rất lâu rồi.
Trường An nhìn Tiểu Vũ. Lâu. Mắt hắn, quen giấu, quen bình, quen kiểm soát mọi biểu cảm chính xác từng milimét, lần này không giấu hết. Có gì đó rỉ qua, nhỏ, kiểu nước rỉ qua kẽ nứt, không nhiều nhưng đủ để Tiểu Vũ nhìn thấy.
– ... Có.
Một chữ. Thật. Lần đầu tiên Trường An nói thật với một câu hỏi về bí mật của mình. Không diễn. Không tính toán. Chỉ thật, vì mệt quá, vì đau quá, vì Chu Minh vừa chết và lời dối nặng hơn bình thường.
Tiểu Vũ gật. Chậm. Mắt không thay đổi. Không giận. Không sợ. Không buồn thêm.
– Muội biết.
Im.
– Muội chờ khi nào huynh sẵn sàng.
Đứng dậy. Bước đến bàn, đẩy bát thuốc gần hơn phía Trường An.
– Uống thuốc đi. Nguội mất hiệu.
Bước ra cửa. Dừng ở ngưỡng cửa, lưng quay, vai nhỏ, áo trắng.
– Huynh.
– Ừ.
– Dù huynh giấu gì... muội vẫn ở đây.
Bước đi. Bóng nhỏ khuất ngoài hành lang.
Trường An ngồi lại. Nhìn bát thuốc bốc khói. Nhìn chiếc bánh nếp trên khay.
Bánh nếp. Giống bánh Tiểu Vũ làm ngày đầu gặp, đậu đỏ, ngọt nhẹ.
Cầm bát thuốc. Uống. Đắng. Nuốt.
Cầm bánh nếp. Cắn. Ngọt. Nuốt.
Vị ngọt tan trên lưỡi, và đau.
· · ·
Chiều.
Thanh Sơn đến.
Không gõ cửa, cửa mở sẵn. Bước vào, bạch y sạch, vai trái vẫn quấn vải nhưng máu đã cầm, kiếm không đeo. Mặt mệt, quầng thâm mắt, nhưng lưng thẳng.
Kéo ghế. Ngồi.
Im một lúc. Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng nhỏ, nắng chiều lọt qua cửa sổ, vàng, chậm.
– Đệ.
– Đại sư huynh.
Thanh Sơn nhìn Trường An. Nhìn kỹ. Kiểu nhìn không phải kiểm tra thương tích, kiểu nhìn đọc người, kiểu nhìn của đại sư huynh biết sư đệ mình có gì đó phải nói.
– Đêm đó, ta thấy đệ chiến đấu.
Giọng bình. Không giận. Không ngạc nhiên. Bình, kiểu bình của người đã nghĩ kỹ trước khi đến.
– Đệ giấu cảnh giới.
Không phải hỏi. Là xác nhận.
Trường An không đáp. Không cần đáp. Cả hai đều biết.
Thanh Sơn tiếp:
– Ta không hỏi lý do.
Im.
– Ai cũng có bí mật. Đệ có lý do của đệ.
Mắt Thanh Sơn ấm. Kiểu ấm không thay đổi từ ngày đầu gặp, từ câu "Từ giờ đệ có nhà rồi", từ vách đá chiều tà uống rượu, từ "May mà đệ còn sống". Ấm bất kể Trường An giấu gì, kiểu ấm không điều kiện, kiểu ấm đau nhất thế giới với kẻ không xứng nhận.
– Nhưng nếu đệ cần, ta ở đây.
Trường An nhìn Thanh Sơn. Mắt hắn, hai ngày nay khô, cứng, kiểm soát, lúc này rung. Nhẹ. Kiểu rung không thấy bằng mắt thường, chỉ cảm nhận được nếu nhìn đủ lâu.
– Đại sư huynh...
Giọng khàn. Muốn nói gì đó. Muốn nói "đệ không xứng". Muốn nói "đệ đã làm những điều sư huynh không tưởng tượng nổi". Muốn nói "nếu sư huynh biết sự thật, sư huynh sẽ không còn nhìn đệ bằng mắt này".
Không nói được. Nuốt lại.
– ... Đệ hiểu rồi.
Thanh Sơn gật. Không ép. Không hỏi thêm. Đứng dậy, đặt tay lên vai lành của Trường An, siết nhẹ.
– Đệ đã cứu người đêm đó. Ba đệ tử Trận Các, bốn đệ tử nội môn. Bảy mạng. Đó là đủ.
Bước ra cửa. Dừng.
– Trường An.
Quay lại nửa người. Mắt sáng, kiểu sáng của người tin tuyệt đối.
– Đệ là người tốt. Ta biết.
Bước đi.
Trường An ngồi lại trong phòng.
Đệ là người tốt.
Bốn chữ. Thanh Sơn nói bốn chữ đó với sự chắc chắn của người chưa bao giờ nghi ngờ ai mình quan tâm.
Và bốn chữ đó đau hơn kiếm đen của Hàn Dạ.
Vì Hàn Dạ đánh ta bằng lực. Thanh Sơn đánh ta bằng lòng tin.
Và ta xứng đáng với kiếm, không xứng đáng với lòng tin.
· · ·
Đêm.
Phòng tối. Một mình.
Trường An lật ván sàn. Nhẹ. Quen. Bao nhiêu lần lật rồi, bao nhiêu đêm quỳ trước khoảng trống này, bao nhiêu bí mật nhét xuống dưới tấm gỗ mỏng.
Nhật ký. Hai nhánh hoa dại ép giữa trang. Cành hoa mơ khô để riêng. Bản ghi chú bản đồ kết giới. Túi vải tro Chu Minh.
Năm thứ.
Lấy nhật ký ra. Mở trang mới. Tay trái cầm bút, nét nghiêng, run, nhưng viết.
"Chu Minh chết vì ta."
"Không phải vì Ma giáo. Vì ta."
"Nếu ta không có mặt ở đây, hắn không phải chắn đòn cho ai. Nếu ta tố giác sớm hơn, kết giới không vỡ. Nếu ta không giao bản đồ kết giới cho Ma giáo, giáo chủ không có sơ bộ mà xây kế hoạch. Mỗi bước ta đi trong hai năm qua đều dẫn đến đêm đó, đến đòn kiếm đó, đến ngực Chu Minh."
"Ta giết hắn. Gián tiếp. Nhưng giết."
Dừng bút. Tay run. Nhìn chữ trên giấy, mực đen trên giấy dó vàng, nét chữ xấu vì tay trái, vì run, vì đau.
Viết tiếp.
"Tiểu Vũ hỏi ta giấu gì. Ta nói 'có'. Lần đầu tiên ta nói thật với câu hỏi đó."
"Thanh Sơn nói ta là người tốt."
"Nếu hắn biết ta đã giết bao nhiêu người, đã nói dối bao nhiêu lần, đã nhìn hắn bằng mắt nội gián suốt hai năm trước khi nhìn hắn bằng mắt thật, bốn chữ đó sẽ thành bốn chữ khác."
"Kẻ phản bội."
Dừng. Lâu.
Dòng cuối. Ngắn.
"Tay này... còn rửa được không?"
Gấp nhật ký. Cất xuống. Đậy ván.
Nằm xuống. Nhìn trần nhà tối. Mười ngón tay giơ lên, nhìn trong bóng đêm. Sạch. Tay sạch. Không máu. Đã rửa, đã lau, đã sạch.
Nhưng hắn nhìn, và thấy máu. Máu Chu Minh trên ngón trỏ, máu Phương Hạc trên lòng bàn tay, máu kẻ vô danh năm mười hai tuổi trên cổ tay. Máu chồng máu, lớp chồng lớp, kiểu máu không rửa được bằng nước, chỉ rửa được bằng thời gian, mà thời gian cũng không chắc đủ.
Hạ tay. Nhắm mắt.
Không ngủ. Nhưng nằm im, trong bóng tối, nghe tim mình đập, kiểu đập nặng hơn bình thường, kiểu đập của trái tim mới biết nó có quyền đau.