Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 23: Dư Chấn
Chương 23

Dư Chấn

Ba ngày.

Ba ngày kể từ khi Phương Hạc chết, Thanh Vân Tông như bị phủ một lớp tro. Đệ tử đi lại ít hơn. Tiếng cười biến mất. Nhà ăn vắng nửa. Dược Phong đóng cửa, chỉ mở viện chính cho tang lễ.

Sáng ngày thứ ba. Lễ tang.

Chánh điện Dược Phong, nhang trầm nặng, khói xám lượn dưới mái. Quan tài gỗ bách đặt giữa, phủ bạch bố. Hoa cúc trắng hai bên, hàng chục bông, đệ tử tự hái từ vườn Dược Phong, loại hoa lão hay dùng sắc thuốc.

Cả tông mặc tang. Áo trắng viền xám. Hàng trăm người đứng kín sân, im lặng, nghiêm trang, nhiều người mắt đỏ.

Trường An đứng hàng thứ ba. Áo tang. Mặt buồn.

Lần này, hắn không hoàn toàn diễn.

Có thứ gì đó trong ngực, nặng, đã ở đó ba ngày nay không tan. Không phải đau nhói, kiểu đau của người bị thương. Mà là nặng, ì, kiểu trọng lượng của thứ gì đó hắn không đặt tên được.

Tội lỗi.

Đó là từ.

Nhưng ta không nên có tội lỗi. Ta là vũ khí sống. Vũ khí không có tội.

...

Vậy tại sao nặng?

Chưởng môn Diệp Thương Hà đứng trước quan tài, áo trắng, tóc bạc, mắt trầm. Lão nói vài lời: bốn mươi năm cống hiến, đức hạnh cao thượng, mất mát lớn cho tông môn. Giọng chậm, nặng.

Trường An nghe. Mỗi từ như viên đá nhỏ rơi vào ngực.

Bốn mươi năm. Cả đời. Và ta kết thúc bằng ba giọt.

Bên cạnh, Tiểu Vũ đứng im. Không khóc, ba ngày qua đã khóc cạn. Mắt khô, đỏ, nhìn quan tài bằng ánh mắt trống. Tay buông hai bên, không nắm tay áo hắn như ngày đầu.

Cô đã im lặng ba ngày. Đó, theo những ai quen cô, đáng sợ hơn khóc.

· · ·

Sau lễ tang.

Đệ tử tản ra, về phong, về phòng, ai buồn nấy. Trường An định đi thì nghe tiếng nói, trầm, sắc, vang trên sân.

— Linh lực bất ổn?

Cố Bách.

Lão đứng giữa sân Dược Phong, áo xám, lưng thẳng, mắt hẹp nhìn về phía vách đá. Bên cạnh lão là hai đệ tử Luật Đường, tay cầm bút và sổ.

— Phương sư huynh tu luyện bốn mươi năm. Linh Hải tầng 9, chỉ cách Hóa Hồn một bước. Kinh mạch lão ổn định nhất tông. Ngươi nói bất ổn?

Trần Tĩnh An đứng trước mặt Cố Bách, mặt trắng, giọng run:

— Bẩm trưởng lão, đệ tử chỉ báo cáo những gì thấy. Trưởng lão không ở phòng sáng hôm đó, áo luyện công mất, thi thể ở dưới vách...

— Ta biết. Nhưng "tai nạn" là kết luận quá vội. Bốn mươi năm luyện công trên vách đá đó, sao hôm nay mới rơi?

Im lặng. Đệ tử Dược Phong nhìn nhau.

Cố Bách quay đầu, ánh mắt lão quét qua đám người đang tản ra. Chậm. Sắc. Kiểu mắt đã nhìn suốt hai mươi năm ở Luật Đường, tìm dối trá trong biểu cảm, tìm lỗ hổng trong lời nói.

Ánh mắt đó lướt qua Trường An.

Một tích tắc. Không dừng. Đi qua.

Nhưng Trường An cảm nhận được, như lưỡi dao lạnh rà qua da mà không cắt. Lão không nghi hắn cụ thể. Nhưng lão nghi, nghi mọi thứ, nghi mọi người.

Cố Bách.

Lão không tin tai nạn.

Tốt, ta đã lường trước. Thuốc tan hoàn toàn trong máu. Không dấu vết. Không nhân chứng. Không động cơ rõ ràng.

Nhưng lão kiên nhẫn. Hai mươi năm Luật Đường, lão đã bắt được kẻ phản bội trước.

Phải cẩn thận.

Trường An cúi đầu, lặng lẽ rời sân. Bước chân đều. Mặt buồn đúng mức, đệ tử tang thương, không gì đáng chú ý.

· · ·

Buổi chiều. Kiếm Phong.

Trường An ngồi trên bậc đá trước phòng, nhìn ra sân luyện vắng. Không ai luyện kiếm ba ngày nay. Cả Kiếm Phong như ngưng lại.

Bước chân quen. Thanh Sơn.

Hắn đến, áo trắng, mặt mệt, mắt có quầng thâm. Ba ngày qua hắn gánh mọi thứ: lo tang lễ, trấn an đệ tử, báo cáo chưởng môn, đối phó Cố Bách. Chưa ngủ đủ.

Thanh Sơn ngồi xuống cạnh Trường An. Không nói. Hai người im lặng, nhìn sân, nghe gió.

Lâu.

Rồi Thanh Sơn lên tiếng. Nhẹ:

— Đệ đừng quá buồn.

Trường An quay sang. Nhìn sư huynh.

— Phương trưởng lão sẽ không muốn vậy. Lão từng nói, "người sống thì phải sống. Đừng vì người chết mà quên sống."

Trường An không đáp. Nhìn xuống tay, tay đặt trên đầu gối, im, không run. Ba ngày rồi, tay đã dừng. Không biết từ lúc nào.

— Đệ biết. Chỉ là...

— Chỉ là khó. Ta biết.

Thanh Sơn nhìn về phía Dược Phong, xa, mờ trong sương chiều.

— Hoài Phong chết, ta mất nửa năm mới ngủ lại được. Phương trưởng lão là... người lớn nhất còn lại tin ta, dạy ta, cho ta uống trà khi mệt. Giờ lão đi...

Giọng hắn nghẹn nhẹ. Rồi nuốt lại.

— Nhưng ta vẫn phải đứng. Vì đệ tử cần. Vì tông môn cần. Và vì lão sẽ muốn vậy.

Ngươi đau. Ngươi cũng đau.

Và ta là nguyên nhân.

Ngươi mất nửa năm mới ngủ được vì Hoài Phong, lần này sẽ mất bao lâu?

— Đại sư huynh.

— Gì?

— ...Huynh cũng đừng gồng quá.

Thanh Sơn quay sang. Nhìn hắn, mắt hơi mở rộng, rồi mềm lại. Cười nhẹ, nụ cười mệt, nhưng thật.

— Được. Hai huynh đệ mình cùng đừng gồng.

Hắn vỗ vai Trường An. Nặng. Ấm.

Trường An nhận cái vỗ đó, và bên trong, có thứ gì đó nhói. Sắc. Nhanh. Rồi tắt.

· · ·

Chiều muộn. Sân luyện.

Chu Minh đứng giữa sân, mặt đỏ, tay nắm chặt. Trước mặt hắn là ba đệ tử Dược Phong, mặt buồn.

— Các ngươi tin à? Tai nạn? Phương trưởng lão bốn mươi năm luyện công trên vách đá đó, chưa từng rơi. Chưa. Từng. Rơi! Sao bỗng dưng mà rơi?

Trần Tĩnh An, mặt xám, giọng mệt:

— Chu sư đệ, đừng... Trưởng lão tuổi cao, kinh mạch suy yếu theo thời gian, chuyện này...

— Kinh mạch suy yếu? Linh Hải tầng 9! Lão khỏe hơn hầu hết đệ tử trong tông! Tuần trước lão còn luyện Thanh Phong Chưởng trên vách đá, ta nhìn thấy!

Đệ tử nhìn nhau. Im. Không ai phản bác, vì Chu Minh không sai. Ai cũng thấy Phương Hạc khỏe, nhanh nhẹn, minh mẫn. "Kinh mạch suy yếu" nghe hợp lý trên giấy, nhưng ai từng gặp lão đều biết: lão không yếu.

Trường An đứng xa, dưới mái hiên Kiếm Phong, lưng dựa cột. Nghe.

Chu Minh.

Ngươi đúng. Ngươi hoàn toàn đúng. Phương Hạc không tự rơi.

Nhưng ngươi sẽ không bao giờ tìm được bằng chứng. Vì ta quá sạch.

Và nếu ngươi tìm được, ngươi sẽ ước mình đừng tìm.

Chu Minh nhìn quanh, bắt gặp mắt Trường An. Bước đến. Mặt vẫn đỏ, mắt ướt.

— Tạ huynh. Mày nghĩ sao?

— ...Nghĩ gì?

— Tai nạn. Mày tin không?

Trường An nhìn Chu Minh. Mắt hắn thẳng, trong, kiểu mắt người hỏi thật.

Nếu ta nói "không tin", sẽ gây chú ý. Tại sao đệ tử Kiếm Phong quan tâm quá mức?

Nếu ta nói "tin", Chu Minh sẽ thất vọng. Và nghi ngờ ta vô cảm.

— Tao không biết. Nhưng Cố trưởng lão đang điều tra. Nếu có gì, lão ấy sẽ tìm ra.

Câu trả lời trung tính. Không đứng bên nào.

Chu Minh nhìn hắn. Lâu. Rồi gật.

— Ừ. Hy vọng vậy.

Hắn quay đi. Bước chân nặng.

Trường An nhìn theo lưng Chu Minh, vai hơi gù, đầu cúi. Kiểu đi của người vừa mất ai đó quan trọng mà không ai tin mình.

Tao xin lỗi, Chu Minh.

Nhưng ngươi sẽ không bao giờ biết.

· · ·

Đêm. Canh ba.

Rừng tùng giữa Thanh Vân Sơn và trấn An Hòa. Lạnh. Gió khuya. Tiếng côn trùng rỉ rả.

Hàn Dạ đợi ở gốc cây quen, không ở quán Vạn Khách lần này. Ngoài trời, không dấu vết, gặp nhanh rồi đi.

Trường An đến. Im. Nhanh.

Hàn Dạ đứng trong bóng tối, gầy, cao, mắt hẹp lấp lánh ánh sao.

— Có mang?

Trường An lấy bình ngọc từ trong người. Nhỏ. Trắng. Mát. Sợi dây da đứt buông bên cạnh.

Đưa ra.

Hàn Dạ nhận. Tay lão chạm bình ngọc, ngón gầy, dài, nâng lên ngang mắt nhìn. Nghiêng. Xoay. Kiểm tra.

— Nguyên vẹn. Không bị mở.

— Không.

— Gọn gàng.

— Ta biết.

Hàn Dạ nhét bình ngọc vào bọc da bên hông. Rồi nhìn Trường An, kiểu nhìn lão hay dùng. Đọc.

— Giáo chủ sẽ vui.

Trường An không đáp.

— Ngươi làm tốt, Trường An. Sạch. Không ai nghi. Kết luận tai nạn, Cố Bách lão quỷ có nghi thì cũng không tìm được gì.

— Lão sẽ tiếp tục tìm.

— Để lão tìm. Không có gì để tìm.

Im lặng. Gió thổi qua rừng tùng, rào rạo, lạnh.

— Xong rồi. Đừng liên lạc trong thời gian tới.

Hàn Dạ hơi ngẩng đầu.

— Tại sao?

— Cố Bách đang để ý. Tao ra ngoài ban đêm quá nhiều sẽ bị chú ý. Để yên ít nhất một tháng.

Hàn Dạ nhìn hắn. Lâu.

— Được. Một tháng. Nhưng nếu có lệnh mới, ta sẽ gửi tín hiệu. Ngươi phải đến.

— Biết rồi.

— Tốt.

Hàn Dạ quay lưng. Bước vào bóng tối rừng, rồi dừng lại. Ngoái đầu.

— Trường An.

— Gì?

— Tay ngươi.

Im.

— Tay ta sao?

— Hôm nay không run nữa.

Không phải câu hỏi. Nhận xét.

Trường An không đổi mặt.

— Chưa bao giờ run.

Hàn Dạ cười, nhẹ, lạnh, kiểu cười không đến mắt.

— Ừ. Chưa bao giờ.

Rồi lão đi. Bóng hòa vào đêm. Tiếng bước chân nhẹ dần, rồi mất.

Trường An đứng một mình trong rừng tùng.

Gió lạnh. Tối. Im.

Xong.

Bình ngọc đã giao. Nhiệm vụ hoàn thành. Hàn Dạ hài lòng. Giáo chủ sẽ hài lòng.

Không ai nghi. Không dấu vết. Hoàn hảo.

Hoàn hảo.

Hắn đứng im. Nhìn tay, trong ánh sao mờ, mười ngón thẳng, sạch, không run.

Đúng. Không run nữa.

Ba ngày rồi.

Thân thể đã thích nghi. Huấn luyện mười năm, một cái chết không đủ phá vỡ.

Tốt.

...

Tốt.

Hắn quay lưng. Đi về.

· · ·

Đường về. Qua suối.

Suối nhỏ chảy ngang đường mòn, nước trong, lạnh, ánh sao phản trên mặt nước. Cạn, chỉ đến mắt cá chân.

Trường An dừng lại.

Nhìn suối. Nhìn nước. Nhìn tay.

Tay sạch. Không vết. Không máu. Chưa từng dính máu, hắn không chạm vào Phương Hạc. Chỉ chạm dây da. Chỉ bình ngọc.

Tay sạch.

Hắn ngồi xuống bờ suối. Thò tay vào nước.

Lạnh. Cắt da. Ngón tay tê, nước núi đêm khuya, lạnh đến xương.

Hắn xoa tay. Chà. Chà mạnh hơn. Lòng bàn tay, mu bàn tay, từng ngón, kẽ ngón.

Nước trong. Không đổi màu. Không có máu. Không có gì.

Nhưng hắn vẫn chà.

Chà mạnh hơn. Da đỏ lên vì ma sát và lạnh. Ngón tay tê cóng.

Sạch.

Tay ta sạch.

Không có máu.

Không bao giờ có máu, ta không dùng tay giết. Ta dùng ba giọt thuốc. Bốn trăm trượng. Trọng lực.

Tay ta sạch.

...

Vậy tại sao ta muốn chà?

Hắn dừng tay. Nhìn, da đỏ, ướt, run vì lạnh.

Run vì lạnh. Chỉ vì lạnh.

Trường An rút tay khỏi nước. Lau vào vạt áo. Đứng dậy.

Đi tiếp. Về tông. Leo sườn núi. Vào phòng.

Đóng cửa.

Ngồi xuống giường. Nhìn bức tường đối diện, tối, trống, không gì.

Tay khô rồi. Sạch. Lạnh.

Sạch.

Nhưng hắn vẫn ngửi được mùi trà cúc.

Ch.23/40
1.840 từ