Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 91: Chương 91: Người Biết Tất Cả
Chương 91

Chương 91: Người Biết Tất Cả

Im lặng.

Nắng chiều tà tắt dần sau đỉnh núi. Phòng tối đi từng chút, bóng hai người trên tường nhạt dần rồi mất.

Thanh Sơn ngồi trên giường, lưng thẳng, tay mở, viên sỏi đen và tờ giấy mật mã nằm trên lòng bàn tay trái. Trường An đứng ở cửa, kiếm bên hông, áo tuần tra, tóc hơi rối. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy năm bước, nhưng không ai bước thêm.

"Đây là gì?"

Ba chữ. Huynh hỏi rồi. Ta nghe rồi. Nhưng miệng ta không mở.

Gió từ cửa sổ mang mùi cơm chiều vào phòng. Ở đâu đó bên ngoài, đệ tử gọi nhau đi ăn, tiếng cười nhẹ, tiếng dép gỗ trên hành lang đá. Thanh Vân Tông buổi chiều bình thường.

Thanh Sơn nhìn Trường An. Lâu. Mắt đỏ nhẹ, nhưng không rơi lệ, kiểu mắt đỏ của người đã khóc trong lòng xong rồi trước khi người khác thấy.

Rồi hắn cúi xuống.

Chậm, nhẹ, đặt viên sỏi đen và tờ giấy xuống giường. Ngay ngắn, cạnh cuốn kiếm phổ mà hắn mang đến ban đầu.

Đứng lên.

Bước ra cửa. Ngang qua Trường An, khoảng cách một cánh tay, gần đến mức Trường An ngửi được mùi trà long tỉnh trên áo sư huynh, mùi gỗ thông, mùi mồ hôi nhẹ sau một buổi chiều ngồi chờ.

Không nhìn.

Không hỏi thêm.

Bước qua ngưỡng cửa, chân trần trên đá lạnh, tiếng bước đều, chậm, kiểu chậm của người không muốn đi nhưng không có lý do ở lại.

Trường An đứng yên cho đến khi tiếng bước mất hẳn ở đầu hành lang. Rồi đầu gối mềm, lưng tựa vào khung cửa, tay phải vô thức nắm cổ tay trái, chỗ vết sẹo cũ từ Cửu U Cung.

Hắn đi rồi.

Không hỏi thêm. Không tố cáo. Không đánh.

Tệ hơn tất cả: không đòi giải thích.

Bước vào phòng. Đóng cửa, cài then, kiểu cài then mà mười năm huấn luyện đã thành phản xạ dù biết rằng cánh cửa gỗ mỏng này không ngăn được Linh Hải tầng bảy nếu Thanh Sơn muốn quay lại.

Nhìn giường. Viên sỏi đen nằm đó, vết nứt chạy ngang, ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn rơi đúng lên bề mặt nhẵn. Tờ giấy mật mã bên cạnh, gấp tư, vàng ố, mười hai ký hiệu mà bất cứ ai từng tiếp xúc với Ma giáo đều nhận ra.

Thanh Sơn nhận ra. Ba mươi năm tu luyện, ba mươi năm thấy đủ loại mật mã. Lão không cần đọc nội dung, chỉ cần nhận dạng kiểu ký hiệu: liên lạc mật, thay đổi theo chu kỳ, không thuộc chính đạo.

Kết hợp với: Cửu U Ức Mạch Thuật trên kinh mạch ta (Cố Bách, tuần trước). Kiếm khí mạnh hơn Tụ Khí đỉnh (buổi giao đấu). Giấu cảnh giới hai năm. Mồ côi lang thang mà phòng gọn như quân nhân.

Sỏi đen linh thạch: tín vật liên lạc Ma giáo, dao động theo khoảng cách, không phải khoáng vật Thanh Vân.

Mật mã: ký hiệu liên lạc Cửu U Cung, bốn hàng, mỗi hàng ba nét.

Đủ. Hơn đủ. Cố Bách tìm cả năm chưa đủ bằng chứng, Thanh Sơn chỉ cần nhấc một tấm ván.

Ngồi xuống sàn, lưng dựa chân giường, đầu ngả ra sau. Trần phòng tối, dầm gỗ cũ, mạng nhện góc trái mà hắn chưa bao giờ quét vì không ai nhìn lên trần.

Phương án.

Mười năm huấn luyện bật lên tự động, kiểu phản xạ của con thú bị dồn vào góc.

Một: chạy. Đêm nay, qua hậu sơn, vượt kết giới tây bắc (hắn biết điểm yếu, hắn vẽ bản đồ). Mất ba canh giờ đến rừng Vân Lĩnh, từ đó bắc lên, hai ngày đến vùng giáp ranh. Vấn đề: Thanh Sơn sẽ biết ngay khi hắn không có mặt buổi sáng. Cố Bách phát lệnh truy nã. Ma giáo cũng truy. Hai phe đuổi, không bên nào cho sống.

Hai: giết Thanh Sơn. Linh Hải sơ kỳ đấu Linh Hải tầng bảy, ám sát đêm, có thể. Nếu ra tay trước khi hắn phòng bị.

Tay nắm chặt. Buông.

Không.

Không phải vì không làm được. Mà vì ý nghĩ đó vừa thoáng qua đã khiến dạ dày co thắt, kiểu co thắt mà mười năm trước không có.

Ba: diễn. Nói sỏi đen nhặt được ở trấn An Hòa, mật mã là trò chơi giải mã mà hắn tập với Chu Minh. Lời giải thích vô lý đến mức chỉ người muốn tin mới tin.

Thanh Sơn không phải người ngốc. Nhưng hắn là người muốn tin.

Bốn: nói thật.

Nhắm mắt. Mở.

Nếu ta nói thật, Thanh Sơn phải chọn. Tông môn hay sư đệ. Nghĩa vụ hay tình cảm. Ba mươi năm bảo vệ Thanh Vân hay ba năm bảo vệ ta.

Hắn sẽ chọn tông môn. Phải chọn tông môn. Đại sư huynh chính đạo, chưởng phong Kiếm Phong, người mà hai trăm đệ tử ngước nhìn, không thể bao che nội gián.

Nhưng hắn đã bước qua cửa mà không nói. Không gọi Luật Đường. Không gọi Cố Bách.

Hắn đi.

Tại sao hắn đi?

Trường An ngồi trong bóng tối, lưng tựa giường, mắt mở nhìn trần mà không thấy gì. Ngoài cửa sổ, trời tối hẳn, trăng non mỏng xuyên qua mây, rải ánh bạc nhạt lên sàn gỗ. Tiếng côn trùng trong rừng hậu sơn đều đều, kiểu đều của đêm bình thường.

Không ngủ. Không thay áo. Không thắp đèn.

Canh ba. Canh tư. Canh năm.

Trường An ngồi cùng một chỗ suốt đêm, lưng dựa chân giường, chân co, tay đặt trên đầu gối. Viên sỏi đen trên giường, tờ giấy mật mã bên cạnh, cả hai nằm nguyên vị trí Thanh Sơn đặt, không ai chạm.

Hắn để lại. Không mang theo làm bằng chứng. Để lại trên giường ta, ngay ngắn, như trả đồ cho chủ.

Nghĩa là gì?

Nghĩa là hắn không muốn chúng trở thành bằng chứng. Hoặc hắn muốn cho ta thời gian. Hoặc cả hai.

Hoặc hắn đang thử ta. Như Hoài Phong. Buông kiếm, chờ xem đệ có đâm không.

Gió khuya lạnh hơn, len qua khe cửa sổ, mang mùi sương và mùi đất ẩm từ vườn rau sau Kiếm Phong. Vườn Chu Minh, cải ngọt và hành lá, Tiểu Vũ tưới mỗi sáng.

Nếu ta chạy, Tiểu Vũ sẽ tưới vườn một mình.

Nếu ta bị bắt, cô ấy sẽ biết huynh mình là nội gián.

Nếu ta chết, cô ấy sẽ đặt hoa dại trên mộ ta, rồi biết sự thật, rồi nhổ hoa.

Trời sáng dần. Ánh xám nhạt lan vào phòng từ cửa sổ hướng đông, chiếu lên sàn gỗ, lên ván sàn góc giường vẫn mở, khoảng trống tối bên dưới trống rỗng.

Tiếng chim. Tiếng dép gỗ xa xa, đệ tử dậy sớm luyện công. Tiếng nước rửa mặt.

Trường An đứng lên. Chân tê vì ngồi quá lâu, đầu gối nhói, vai cứng. Rửa mặt bằng nước trong chậu đồng trên kệ. Lạnh, tỉnh, kiểu tỉnh cưỡng bức mà mười năm huấn luyện đã quen.

Thay áo tuần tra bằng áo thường. Buộc tóc. Nhìn gương đồng trên tường: gương mặt bình, mắt không đỏ, không sưng, không dấu hiệu thức trắng đêm. Hoàn hảo.

Mặt nạ lên.

Gõ cửa.

Tim dừng. Một nhịp.

– Trường An, đi ăn sáng.

Giọng Thanh Sơn. Bình thường. Hoàn toàn bình thường, kiểu bình thường mà hắn dùng mỗi sáng suốt ba năm, nhẹ, ấm, hơi trầm vì mới thức, không nhanh không chậm.

Mở cửa.

Thanh Sơn đứng ngoài hành lang, áo trắng chỉnh tề, kiếm bên hông, tóc buộc gọn. Mặt bình. Mắt ấm. Không vết đỏ, không sưng, không dấu hiệu thức trắng đêm.

Hắn cũng đeo mặt nạ. Lần đầu tiên trong đời, đại sư huynh chính đạo đeo mặt nạ. Vì ta.

– Dạ. Đệ xuống ngay.

Hai người đi xuống nhà ăn. Bước song song, khoảng cách nửa bước, kiểu khoảng cách mà ba năm qua đã thành thói quen. Đệ tử cúi đầu chào, Thanh Sơn gật, Trường An gật, mọi thứ đúng chỗ.

Ngồi xuống. Cháo, dưa muối, đậu phụ kho. Bữa sáng Kiếm Phong như mọi ngày.

Thanh Sơn ăn. Nói chuyện. Hỏi Lâm Dật luyện thức mới đến đâu, nhắc buổi chiều có đoàn Dược Phong qua kiểm tra dược liệu, nói vài đệ tử mới cần xếp ca tuần tra.

Bình thường. Từng chi tiết, từng câu, từng ánh mắt, đều bình thường.

Trường An ăn. Trả lời. Gật. Đúng giọng, đúng nhịp, đúng mức quan tâm mà phó quản nên có.

Nhưng ta nhận ra.

Huynh không hỏi "đêm qua đệ ngủ có ngon." Câu hắn hỏi mỗi sáng, suốt ba năm, không trượt một ngày. Sáng nào cũng hỏi vì biết ta hay mất ngủ, vì Tiểu Vũ nói "mắt huynh có quầng thâm", vì đại sư huynh lo.

Sáng nay không hỏi.

Vì hắn biết ta không ngủ. Và hắn biết tại sao.

Bữa cơm kết thúc. Thanh Sơn đứng lên, nhặt bát, xếp gọn trên khay gỗ, kiểu xếp mà hắn tự làm dù có đệ tử phục vụ. Quay sang Trường An.

– Chiều kiểm tra tuyến tuần tra phía nam, đệ đi cùng ta.

– Dạ.

Thanh Sơn gật. Quay đi. Bước ra cửa nhà ăn, nắng sáng chiếu sau lưng, bóng dài trên sàn đá.

Trường An ngồi lại. Nhìn bát cháo đã ăn hết, đôi đũa đặt song song trên miệng bát, kiểu đặt đũa mà Thanh Sơn dạy tháng đầu tiên: "Đặt song song, đừng chéo. Chéo là xui."

Hắn biết. Hắn biết hết. Sỏi đen Cửu U Cung. Mật mã liên lạc. Kỹ thuật ức chế trên kinh mạch. Giấu cảnh giới. Mồ côi giả. Có thể cả Phương Hạc.

Và hắn chọn không nói.

Điều này đáng sợ hơn bất kỳ bản án nào.

Vì bản án của Cố Bách, ta có thể chạy. Bản án của Hàn Dạ, ta có thể đánh. Nhưng sự im lặng của Thanh Sơn...

Ta không biết chạy khỏi lòng tin.

Đứng lên. Ra sân. Nắng sáng, gió nhẹ, tiếng kiếm va trên sân luyện. Đệ tử chạy qua, cúi chào phó quản, cười. Trường An gật, mặt bình.

Phó quản Kiếm Phong. Buổi sáng bình thường. Không ai biết đêm qua đại sư huynh đã nhấc một tấm ván sàn và tìm thấy sự thật.

Và không ai biết rằng sáng nay, câu hỏi không được hỏi nặng hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Ch.91/130
1.778 từ